Äôi khi nhìn sÆ¡ qua thì thấy má»i chuyện có vẻ tốt, nhưng nhìn sâu hÆ¡n, thì lại thấy hoà n toà n không ổn. Chẳng hạn, chúng ta có thể thấy chuyện nà y trong dụ ngôn vá» ngưá»i con hoang đà ng và ngưá»i anh cả. Xét theo má»i biểu hiện bên ngoà i, ngưá»i anh cả là m tốt má»i chuyện. Anh vâng phục hoà n hảo cha mình, ở lại nhà , và là m má»i việc cha sai bảo. Không như đứa em, anh không hoang phà tà i sản cá»§a cha cho gái Ä‘iếm và tiệc tùng. Anh có vẻ là hình mẫu quảng đại và sống đạo đức.
Tuy nhiên, câu chuyện đã hé lá»™ má»™t cách rõ rà ng má»i chuyện rất không tốt. Trong khi cuá»™c sống cá»§a anh tốt theo vẻ bên ngoà i, thì trong lòng anh thá»±c sá»± lại đầy phẫn uất và cay đắng, ghen tỵ vá»›i sá»± vô luân cá»§a em mình. Chuyện gì Ä‘ang xảy ra? Vá» căn bản, hà nh động cá»§a anh là tốt, nhưng động lá»±c lại sai.
Nhưng, để đừng phán xét anh quá gay gắt, chúng ta cần phải có lòng thà nh thá»±c mà nháºn thức tất cả chúng ta Ä‘á»u Ä‘ang đấu tranh vá»›i chuyện nà y, Ãt nhất là khi chúng ta sống đạo đức và quãng đại. Những gì Ä‘iá»u khiển lòng cay đắng cá»§a ngưá»i anh cả, chÃnh là cái mà bà Alice Miller đã diá»…n tả rất tà i tình, “tấn kịch cá»§a đứa con có phúcâ€, cụ thể là lòng phẫn uất, thương thân, và chiá»u hướng đạo đức trong tâm trạng cay đắng chắc chắn Ä‘ang bá»§a vây chúng ta, những ngưá»i không xao lãng bổn pháºn, những ngưá»i ở lại nhà , và gánh vác trá»ng trách gia đình, Giáo há»™i và cá»™ng Ä‘oà n. Äáng buồn thay, thưá»ng thì, khi hy sinh Ä‘á»i mình chúng ta lại không có cảm giác vui mừng và sung sướng vì đã được Æ¡n, được có cÆ¡ há»™i và nháºn thức đúng đắn để ở lại nhà và phục vụ, mà thay và o đó, là tâm trạng phẫn uất vì gánh nặng đè trên vai mình, vì có quá nhiá»u ngưá»i trốn tránh gánh vác, vì có quá nhiá»u ngưá»i trên thế giá»›i cứ lu bù ăn chÆ¡i trong khi chúng ta cắm cúi sống ngay thẳng. Chúng ta, những ngưá»i tốt và lương thiện Ä‘ang đấu tranh vì sá»± tháºt và Thiên Chúa, chúng ta hay thấy tấm lòng đạo đức cay đắng Ä‘ang nhuốm mà u và gây hại cho cả lòng đại lượng và hy sinh cá»§a chúng ta. Nhưng tôi thông cảm: Tháºt không dá»… để gạt cái tôi sang má»™t bên, để bá» qua những giấc mÆ¡, tham vá»ng, tiện nghi, và thoải mái vì Thiên Chúa, sá»± tháºt, trách nhiệm, gia đình và cá»™ng Ä‘oà n.
Là m sao chúng ta là m được chuyện nà y? Là m sao chúng ta noi theo được lòng trung tÃn cá»§a ngưá»i anh cả mà không rÆ¡i và o tâm trạng ghen tị, thương thân, và cay đắng cá»§a anh? Tìm đâu ra động năng tốt để sống Tin Mừng?
Là Kitô hữu, tất nhiên, chúng ta cần phải nhìn lên Chúa Giêsu. Ngà i đã sống má»™t Ä‘á»i sống quảng đại và từ bỠđến cùng, không bao giá» rÆ¡i và o tâm trạng thương thân xuất phát từ việc đã bá» lỡ má»™t Ä‘iá»u gì đó trong Ä‘á»i. Ngà i không bao giá» thất vá»ng hay cay đắng vì đã trao ban Ä‘á»i mình. Và tất nhiên, Ngà i cÅ©ng không như Hamlet, biến sá»± từ bá» cá»§a mình thà nh má»™t bi kịch sống, thà nh má»™t anh hùng xa cách và đơn độc, nhìn thì hấp dẫn nhưng không Ä‘em lại gì. Chúa Giêsu vẫn luôn luôn tá»± do, nồng ấm, tha thứ, không xét Ä‘oán, và sinh hoa trái. HÆ¡n nữa, suốt Ä‘á»i hy sinh, Ngà i luôn tá»a ra má»™t niá»m vui đánh động những ngưá»i đương thá»i. Váºy Ngà i đã có bà máºt gì?
Câu trả lá»i mà Tin mừng cho chúng ta nằm trong dụ ngôn ngưá»i cà y ruá»™ng tìm thấy kho báu, cÅ©ng như trong dụ ngôn ngưá»i thương nhân sau nhiá»u năm tìm kiếm đã tìm ra viên ngá»c quý. Trong má»—i dụ ngôn, ngưá»i đó Ä‘á»u bán hết tất cả những gì mình có để mua kho báu hay viên ngá»c. Và điểm cần phải nhấn mạnh trong cả hai dụ ngôn nà y là , ngưá»i đó không má»™t giây hối tiếc những gì mình đã từ bá», há» hà nh động khởi phát từ má»™t niá»m vui không thể tả vì những gì đã khám phá và những phong phú vô và n từ đó mà ra. Cả hai Ä‘á»u được đổ đầy niá»m vui vì cái đã khám phá ra được, đến ná»—i há» không còn chú ý gì đến những gì mình đã từ bá».
Chỉ có như thế, thì sá»± hy sinh bá» mình má»›i có ý nghÄ©a và thá»±c sá»± sinh hoa trái. Nếu ná»—i Ä‘au vì những gì đã hy sinh lá»›n hÆ¡n niá»m vui vì những gì đã tìm được, cụ thể hÆ¡n, nếu chúng ta táºp trung và o những gì mình mất Ä‘i và từ bá» hÆ¡n là và o những gì mình tìm thấy, thì cuối cùng chúng ta sẽ là m những việc tốt nhưng vá»›i động năng xấu, mang thánh giá cá»§a ngưá»i khác và đòi há» trả công cho mình. Và chúng ta sẽ không thể ngăn bản thân mình đừng phán xét, cay đắng, và ghen tỵ trong lòng vá»›i những ngưá»i vô luân.
Äến mức độ chết Ä‘i bản thân mình để cho ngưá»i khác được sống, chúng ta Ä‘ang dấn và o má»™t nguy cÆ¡ dai dẳng là rÆ¡i và o kiểu cay đắng chụp lấy chúng ta bất kỳ lúc nà o cảm thấy mình đã mất Ä‘i Ä‘iá»u gì đó trong Ä‘á»i. Äó là mối nguy thưá»ng trá»±c, mối nguy nghiêm trá»ng, trong cương vị môn đệ Kitô hữu và trong Ä‘á»i sống thiêng liêng nói chung. Như thế, trá»ng tâm cá»§a chúng ta phải luôn luôn hướng vá» kho báu, vá» viên ngá»c quý, vỠý nghÄ©a phong phú và niá»m vui Ä‘Ãch thá»±c, hoa trái tá»± nhiên cá»§a sá»± hy sinh tháºt. Và động năng vui mừng nà y sẽ cho chúng ta vượt thắng tâm trạng thương thân và ghen tị vá»›i những ngưá»i sống vô đạo đức. (Rolheiser, 7-28-2014)
J.B. Thái Hòa dịch
RV

