Trên Ä‘á»i nhiá»u khi thấy váºy mà không phải váºy!
Thá»i chiến tranh loạn lạc, dân chúng lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tá» cÅ©ng lâm cảnh túng thiếu, nhiá»u khi phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy váºy, không má»™t ai kêu than; tất cả Ä‘á»u quyết tâm theo thầy đến cùng.
Má»™t ngà y kia, may mắn có ngưá»i Ä‘em biếu thầy trò Ãt gạo. Khổng Tá» sai Nhan Hồi là đệ tá» thân tÃn nấu cÆ¡m, còn các đệ tá» khác và o rừng kiếm rau trái cây. Khổng Tá» nằm Ä‘á»c sách ở nhà trên.
Äang Ä‘á»c sách bá»—ng nghe má»™t tiếng lịch kịch từ nhà bếp vá»ng lên, Khổng Tá» ngừng Ä‘á»c, liếc mắt nhìn xuống thấy Nhan Hồi Ä‘ang lấy đũa xá»›i cÆ¡m, đảo mắt nhìn quanh, rồi ăn vụng cÆ¡m.
Táºn mắt chứng kiến cảnh trò ăn vụng, Khổng Tá» thở dà i thất vá»ng, ngá»a mặt lên trá»i than rằng: “Chao ôi! Há»c trò quà nhất cá»§a ta mà lại Ä‘i ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế nà y ư? Bao nhiêu kỳ vá»ng ta đặt và o nó thế là tan thà nh mây khói!â€
Khi các đệ tá» Ä‘em rau Ä‘em trái kiếm được vá» nhà , thà y trò cùng ngồi ăn cÆ¡m. Riêng Nhan Hồi ngồi im, không động đũa chén. Khổng Tá» há»i: “Sao con lại không ăn?†Nhan Hồi thưa: “Thưa thầy, vừa rồi, khi con đảo cÆ¡m, chẳng may gió thổi bụi tro rÆ¡i xuống là m bẩn nồi cÆ¡m. Con liá»n xá»›i lá»›p cÆ¡m bẩn định bá» Ä‘i, nhưng lại nghÄ©: Ä‘ang đói khổ, cÆ¡m thì Ãt, thà y trò thì đông, nếu bá» cÆ¡m bẩn Ä‘i thì thà y trò sẽ phải ăn Ãt lại. Thế nên, con đã cố nuốt phần cÆ¡m bẩn, còn phần cÆ¡m sạch để dâng thầy và anh em, con không dám ăn nữa.â€
Nghe Nhan Hồi kể xong, Khổng Tá» thảng thốt, ngá»a mặt lên trá»i than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên Ä‘á»i nà y có những việc chÃnh mắt mình trông thấy rà nh rà nh mà vẫn không hiểu được đúng sá»± tháºt! Chao ôi! Suýt nữa thì Khổng Tá» nà y trở thà nh kẻ hồ đồ mất rồi!â€
— Sưu tầm

