-
à nghÄ©a cá»§a tên gá»i Việt Nam
Â
Â
Khi nêu lên câu há»i ý nghÄ©a tên gá»i Việt-Nam, tên gá»i cá»§a quốc gia chúng ta hôm nay, hẳn nhiên cần phải ghi nháºn những sá»± kiện lịch sá» khách quan liên hệ đến việc chá»n lá»±a danh hiệu nầy. Nhưng, trong khuôn khổ chuyên môn nghiên cứu cá»§a tôi, tôi không đủ khả năng để Ä‘i sâu và o những chi tiết có tÃnh cách thuần lịch sá». Tháºt  đáng tiếc!
Tuy nhiên, khi nghiên cứu vá»Â văn hóa Việt-nam, tôi có Ä‘á»c được má»™t bản văn mà tôi đánh giá là có giá trị văn hiến là m ná»n cho tư tưởng truyá»n thống dân tá»™c –  Truyện Há» Hồng Bà ng trong tác phẩm LÄ©nh Nam ChÃch Quái do VÅ© Quỳnh hiệu chÃnh và xuất bản và o mùa thu năm 1492 -, và truy tìm được nghÄ©a cá»§a hai từ Việt và Nam trong khuôn khổ văn hóa tư tưởng mà bản văn nầy muốn chuyển tải.
Â
Trong truyện Há» Hồng Bà ng nầy, câu kết tóm gá»n như sau :
Â
Bách-Nam là thá»§y-tổ cá»§a Bách-Việt váºy .
Â
Muốn hiểu hai chữ Nam và Việt trong câu nầy, dÄ© nhiên chúng ta cần Ä‘á»c nguyên bản văn để nắm bắt được lý do tại sao hai chữ ấy có thể thu tóm ý ná»n tảng tư tưởng mà « bản văn Sáng Thế »  ấy muốn chuyển đạt.
Â
(Tôi đã cố gắng minh giải bản văn trên đây trong chương III cuốn Văn Hiến, Ná»n Tảng Cá»§a Minh Triết do Äịnh Hướng xb. năm 1997. Äể trình bà y tiếp câu há»i vỠý nghÄ©a tên Việt Nam ở đãy, tôi chỉ gói gá»n ý kiến cá»§a mình trong khuôn khổ bản văn truyện Há» Hồng Bà ng trong cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái doVÅ© Quỳnh hiệu chÃnh.)
a/  Bối cảnh chung
-
Chúng ta xác định được là hai chữ Việt và Nam đã được nhắc đến trong tác phẩm LÄ©nh Nam ChÃch Quái do VÅ© Quỳnh hiệu chÃnh năm 1492.
-
Hai chữ ấy được nêu lên cô động toà n ý nghÄ©a truyện Há» Hồng Bà ng. Truyện nầy lại là  truyện đầu cuốn sách : nó vừa trình bà y ná»™i dung tổng quát cá»§a sách (các truyện tiếp theo chỉ là phần khai triển chương nầy),  vừa nói lên má»™t ná»™i dung duy nhất và ná»n tảng cho văn hóa đó là VẤN ÄỀ à NGHĨA CỦA NHÂN TÃNH. Trong bối cảnh văn chương đặc loại như thế, chữ VIỆT và NAM phải được hiểu trong khuôn khổ cá»§a vấn nạn duy nhất ấy.
-
Hai sá»± kiện khác nữa cần lưu ý nữa đó là lối hà nh văn đặc biệt cá»§a các bản văn văn hóa cổ nói chung và đặc biệt cá»§a cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái :
-
Má»™t là lối nói thi ca và tượng trưng : các chữ dùng chỉ nhằm nói đến má»™t ná»™i dung duy nhất là con ngưá»i và  những yếu tố hình thà nh, những chiá»u kÃch sinh hoạt cá»§a nó ; nhưng ná»™i dung đặc lại nầy được diá»…n tả qua những hình ảnh cá»§a những váºt thể khác trong vÅ© trụ. Riêng đối vá»›i cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái, phần lá»›n các tên gá»i lại là hán việt ; do đó không những phải lưu ý âm hưởng thi ca cá»§a tên gá»i, mà còn cần lưu ý âm hưởng thi ca cá»§a tên gá»i đó trong bối cảnh cá»§a văn hóa à Äông nữa.
-
Riêng đối vá»›i câu há»i cá»§a chúng ta vỠý nghÄ©a tên Việt Nam, thì vấn đỠlại khó khăn hÆ¡n. Chữ ý nghÄ©a, tiếng Pháp là signification hà m ngụ sá»± hiểu biết cá»§a trà khôn con ngưá»i khi Ä‘o lưá»ng má»™t sá»± váºt. Nó thuá»™c lãnh vá»±c lý thuyết khách quan. Trái lại, nghÄ©a cá»§a hai chữ Việt Nam mà tác giả VÅ© Quỳnh nêu lên trong khuôn khổ cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái không phải là ý nghÄ©a cá»§a má»™t váºt thể mà các bá»™ môn khoa há»c ngà y nay truy tìm. NghÄ©a cá»§a hai chữ Việt Nam phải được hiểu là phân vụ phải chu toà n, như khi ta nói nghÄ©a là m ngưá»i hoặc là đạo là m ngưá»i. Chữ nghÄ©a nầy chỉ áp dụng cho vấn nạn vá» con ngưá»i : trong ngôn ngữ dân gian, chúng ta thưá»ng nói nghÄ©a vợ chồng, nghÄ©a là m con hay đạo là m chồng, đạo là m con…… chẳng hạn. Liên quan đến nghÄ©a cá»§a ná»™i dung cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái, tác giả là VÅ© Quỳnh đã viết rõ như thế nầy trong lá»i tá»±a :
Than-ôi! LÄ©nh-Nam có nhiá»u kỳ-trá»ng, các truyện là m ra không cần phải chạm và o đá, khắc và o ván mà rõ-rà ng ở lòng ngưá»i, bia truyá»n ở miệng ngưá»i, ông già , con trẻ thảy Ä‘á»u thông-suốt, Ä‘em lòng ái-má»™, khuyên răn nhau, thá»i việc có hệ ở cương-thưá»ng, quan ở phong-tục, há có phải Ãt bổ-Ãch đâu?
b/ Chữ Nam trong bản văn cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái
( TrÃch bản văn)
Äế-Minh láºp Äế-Nghi là m tá»±-quân cai-trị phương Bắc, phong Lá»™c-Tục là m Kinh-Dương-Vương cai-trị phương Nam, đặt quốc-hiệu là XÃch-Quỉ-Quốc.
Kinh-Dương-Vương xuống Thá»§y-phá»§, cưới con gái vua Äá»™ng-Äình là Long-Nữ, sinh ra Sùng-Lãm tức là Lạc-Long-Quân; Lạc-Long-Quân thay cha để trị nước, còn Kinh-Dương-Vương thì không biết Ä‘i đâu.
(…)
Äế-Nghi truyá»n ngôi cho Äế-Lai cai trị phương Bắc; nhân khi thiên-hạ vô-sá»±, sá»±c nhá»› đến chuyện ông ná»™i là Äế-Minh nam-tuần gặp được tiên-nữ. Äế-Lai bèn khiến Xi-Vưu tác-chá»§ quốc-sá»± mà nam-tuần qua nước XÃch-Quỉ, thấy Long-Quân đã vá» Thá»§y-phá»§, trong nước không vua, má»›i lưu ái thê là Âu-CÆ¡ cùng vá»›i bá»™-chúng thị-thiếp ở lại hà nh-tại. Äế-Lai chu-lưu khắp thiên hạ, trải xem tất cả hình-thế, trông thấy kỳ-hoa dị-thảo, trân-cầm dị-thú, tê-tượng, đồi-mồi, kim-ngân, châu-ngá»c, hồ-tiêu, nhÅ©-hương, trầm-đà n, các loại sÆ¡n-hà o hải-vị không thứ nà o là không có; khÃ-háºu bốn mùa lại không nóng không lạnh, Äế-Lai ái-má»™ quá, quên cả ngà y vá».
(…)
Lạc-Long-Quân bá»—ng nhiên lại vá», thấy nà ng Âu-CÆ¡ ở má»™t mình, dung-mạo đẹp lạ-lùng, yêu quá, má»›i hóa ra má»™t chà ng nhi-lang phong-tư mỹ-lệ, tả-hữu thị-tùng đông-đảo, tiếng đà n ca vang đến hà nh-tại. Âu-CÆ¡ trông thấy mà lòng cÅ©ng ưng theo; Long-Quân bèn rước nà ng vá» núi Long-Trang.
(…)
Âu-CÆ¡ ở vá»›i Lạc-Long-Quân giáp má»™t năm, sinh ra bá»c trứng, cho là điá»m không hay nên Ä‘em bá» ra ngoà i đồng ná»™i; hÆ¡n bảy ngà y, trong bá»c nở ra má»™t trăm trứng, má»—i trứng là má»™t con trai; nà ng Ä‘em vá» nuôi-nấng, không phải cho ăn, cho bú mà tá»±-nhiên trưá»ng-đại, trÃ-dÅ©ng song-toà n, ai cÅ©ng úy-phục, bảo nhau đó là những anh em phi-thưá»ng.
Qua Ä‘oạn văn trÃch dẫn, chúng ta có được má»™t trá»±c giác vỠý nghÄ©a nhân tÃnh cá»§a Bách Nam, những con ngưá»i nguyên thá»§y được tạo dá»±ng trong ánh sáng cá»§a chân lý : Bách Nam sinh ra từ 100 trứng, là hoa trái cá»§a tương giao giữa Lạc Long Quân và Âu CÆ¡  (Trá»i và Ngưá»i). Bách Nam vượt lên trên muôn sinh váºt cá»§a vÅ© trụ (linh ưu vạn váºt) : không phải cho ăn, cho bú mà tá»±-nhiên trưá»ng-đại, trÃ-dÅ©ng song-toà n, ai cÅ©ng úy-phục, bảo nhau đó là những anh em phi-thưá»ng.
Nam đối nghịch vá»›i vá»›i Bắc. Äối vá»›i ngưá»i ở vùng bắc bán cầu như chúng ta, Nam tượng trưng vùng đất có mặt trá»i ban sá»± sống và ánh sáng. Bắc tượng trưng cho bóng tối và cõi chết (nÆ¡i cư ngụ cá»§a Äế Lai, kẻ thù cá»§a Lạc Long Quân).
Phương Nam là nước XÃch Quỉ, là cá»™ng đồng cá»§a giống thần thiêng : từ hán-việt XÃch có nghÄ©a là hÆ¡i ấm cá»§a mặt trá»i; từ Quỉ không phải là quỉ ma (satan, diable) như ta hiểu ngà y nay, nhưng là giống thần thiêng (có thể dịch qua pháp ngữ là  esprit)
Phương Nam là quê cá»§a Sùng Lãm ((Sùng là cao trá»ng đáng tôn kÃnh bên trong, Lãm là đẹp đẽ xuất hiện ra bên ngoà i), cá»§a Lạc-Long-Quân (Lạc :  gợi lên hạnh phúc viên mãn (= Mỹ),  Long :  nguồn gốc thần thánh (= Chân), Quân :  điá»u hà nh công minh, xá» lý tốt là nh cuá»™c sống (= Thiện).
NÆ¡i phương Nam, Âu CÆ¡ (Âu là nhá»› nhung Ai; CÆ¡ là lo toan việc nầy việc kia; Âu CÆ¡ tượng trưng cho hiện sinh con ngưá»i) là con ngưá»i trước đây từng bị Äế Lai (tượng trưng cho chấp ngã, dục vá»ng cá»§a quyá»n lá»±c cá nhân, ham mê cá»§a cải váºt chất  … ) khống chế, nay được Lạc Long Quân (tượng trưng cho chiá»u kÃch Trá»i hay Thần,  hoặc là Chân Thiện Mỹ) đưa và o cùng chung sống nÆ¡i quê hương Thần Thánh (Long Trang)……
NÆ¡i phương Nam, con ngưá»i được khai sinh bởi mối tương giao giữa Âu-CÆ¡ và Lạc-Long-Quân ; từ mối tương giao nguyên thá»§y và ná»n tảng đó con ngưá»i nối kết vá»›i con ngưá»i trong mối tình huynh đệ.
Qua những hình ảnh tượng trưng dồn dáºp nói đến lý lịch thần thiêng cá»§a con ngưá»i, Nam trong hai chữ Bách Nam ở câu kết cá»§a bản văn là nói đến chiá»u kÃch LINH THIÊNG cá»§a nhân tÃnh ban cho má»i ngưá»i, không loại trừ má»™t ai.
(Ở Ä‘oạn văn nầy cÅ©ng như ở phần sau (trừ câu kết), chữ VIỆT không minh nhiên viết ra thà nh văn. Nhưng trong ngôn ngữ hán-việt, VIỆT có nghÄ©a là vượt qua, vươn lên, đưa lên cao …, do đó, má»™t khi Bách Nam là con ngưá»i được Thần (Lạc Long Quân) nâng lên hà ng linh thiêng, được giải thoát khá»i bóng tối và sá»± chết (giải thoát khá»i gông cùm cá»§a Äế Lai) thì Bách Nam ấy cÅ©ng hà m ngụ là  Bách Việt.)
c/ Chữ Việt trong bản văn cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái
Nếu con ngưá»i từ nguyên thá»§y [từ lý lịch căn nguyên=  nhân chi sÆ¡ = con ngưá»i ở vưá»n địa đà ng (x. Sách Sáng Thế cá»§a Do-thái giáo và Kitô giáo)] là Bách Nam, thì thá»±c tại hay hiện sinh con ngưá»i là má»™t thân thế tranh tối tranh sáng. Má»™t mặt vì Thần (Lạc Long Quân) mà con ngưá»i phải nối kết luôn ẩn mặt, luôn là KẺ KHÃC (không ai thấy Thần, Thần vô phương), mặt khác con ngưá»i mang gánh nặng kinh hoà ng cá»§a tá»± do và luôn bị bóng tối và sá»± chết (Äế Lai, phương Bắc) ká»m hãm.
Bản văn viết :
Long-Quân ở lâu dưới Thá»§y-phá»§; mẹ con ở má»™t mình, nhá»› vá» Bắc-quốc liá»n Ä‘i lên biên-cảnh; Hoà ng-Äế nghe tin lấy là m sợ má»›i phân-binh trấn-ngá»± quan-tái; mẹ con không vá» Bắc được, đêm ngà y gá»i Long-Quân:
-
Bố ở phương nà o là m cho mẹ con ta thương nhớ.
Long-Quân hốt-nhiên lại đến, gặp hai mẹ con ở  Tương-Dạ; Âu-Cơ nói :
– Thiếp vốn ngưá»i Bắc, cùng ở má»™t nÆ¡i vá»›i quân, sinh được má»™t trăm trai mà không có gì cúc-dưỡng, xin cùng theo nhau chá»› nên xa bá», khiến cho ta là ngưá»i không chồng không vợ, má»™t mình vò-võ.
Long-Quân bảo :
– Ta là loà i rồng, sinh-trưởng ở thá»§y-tá»™c; nà ng là giống tiên, ngưá»i ở trên đất, vốn chẳng như nhau, tuy rằng khà âm-dương hợp lại mà có con nhưng phương-viên bất-đồng, thá»§y-há»a tương-khắc, khó mà ở cùng nhau trưá»ng-cá»u. Bây giá» phải ly-biệt, ta Ä‘em năm mươi trai vá» Thá»§y-phá»§ phân-trị các xứ, năm mươi trai theo nà ng ở trên đất, chia nước mà cai-trị, dù lên núi xuống nước nhưng có việc thì cùng nghe, không được bá» nhau.
Thá»§y-phá»§ ở đây là hình ảnh cá»§a cảnh vá»±c bên kia bá», là chiá»u kÃch siêu nhiên vượt lên trên thá»i gian không gian là m khung cho sá»± hiểu biết cá»§a con ngưá»i. Khi nói Long-Quân ở lâu dưới Thá»§y-phá»§ có nghÄ©a là nói đến Thần vô phương, Thần Linh vượt lên trên tráºt tá»± mà sức con ngưá»i có thể Ä‘o lưá»ng, khai phá. Nói cánh khác, con ngưá»i thá»±c tế trước mắt (hiện sinh), tuy mang ấn tÃch thần thánh trong mình, nhưng Ä‘ang bị rà ng buá»™c bởi thân pháºn Ä‘ang gặp nguy cÆ¡ : chiá»u kÃch linh thiêng, mở ra vá»›i AI  KHÃC thì ẩn kÃn, tưởng như xa vá»i (mẹ con ở má»™t mình), trong lúc dục vá»ng chỉ tìm mình, chỉ biết mình và tham lam váºt nầy váºt khác  (nhá»› vá» Bắc-quốc) thì rình ráºp không ngÆ¡i.
Nếu ở phần đầu, Bách Việt có nghÄ©a là con ngưá»i được Kẻ Khác ban phần linh thiêng vượt lên trên má»i sinh váºt trong trá»i đất, hoặc con ngưá»i được Thần nâng lên hà ng thần thánh, thì vá» phần mình, trong thá»±c tại là m ngưá»i cá»§a bất cứ ai, pháºn vụ hoà n thà nh nhân tÃnh cá»§a má»—i ngưá»i (hoặc NGHĨA là m con ngưá»i) lại là luôn nhá»› Long-Quân và thân thế nguyên sÆ¡ cá»§a mình ở phương Nam. Ná»—i nhá»› nầy là ấn tÃch nguyên sÆ¡, là Äại Ký Ức (ở bên trên má»i ký ức bình thưá»ng) là m nên nguồn suối sâu kÃn trong tâm con ngưá»i . Ná»—i nhá»› ấy  là Ná»n Cao Cả ở trong Tâm (Hoà ng Äế) vừa có sức can ngăn con ngưá»i không cho nó rÆ¡i và o sá»± ác (phương Bắc, Äế Lai), vừa nhắc con ngưá»i nhá»› Lạc-Long- Quân nÆ¡i phương Nam ẩn kÃn.
Äi và o Äại Ký Ưc để vượt lên thân pháºn bị trói buá»™c bởi phương Bắc, bởi Äế Lai (vốn là chÃnh dục vá»ng chấp ngã, chỉ biết mình, phe mình, có nhiá»u váºt cho mình) để tìm vá» Â Thá»§y- tổ phương Nam, nÆ¡i con ngưá»i được nâng lên địa vị thần linh, được mở ra vá»›i Ai Khác và nối kết vá»›i kẻ khác, nhìn nháºn và yêu thương má»i ngưá»i (không phân biệt chá»§ng tá»™c, ngôn ngữ, nam nữ, trẻ già …. ) trong tương giao huynh đệ cùng chung mẹ Âu CÆ¡, cùng được khai sinh do tình yêu không Ä‘iá»u kiện đến từ Cha Lạc Long Quân.
Như thế, nghÄ©a là m ngưá»i là chiến đấu vượt lên tăm tối sá»± ác để Ä‘i vỠánh sáng cá»§a yêu thương và chân lý; nói cánh khác con ngưá»i trong thá»±c tại hiện sinh đúng nghÄ©a là BáchViệt.
Má»™t khi ánh sáng và nguồn suối khai nguyên con ngưá»i là phương Nam, má»™t khi con ngưá»i ban sÆ¡, nguyên thá»§y là Bách Nam (ngưá»i sinh ra và cư ngư ở phương Nam nầy), thì Bách Việt (con ngưá»i tại thế Ä‘ang vươn mình tìm vá» nguồn ánh sáng khai nguyên) phải nháºn ra Bách Nam chÃnh là thá»§y tổ cá»§a mình.
Bách-Nam là thá»§y-tổ cá»§a Bách-Việt váºy.
Khi cảm ứng được nghÄ©a là m ngưá»i như thế, con ngưá»i nháºn ra mình thuá»™c má»™t giống tá»™c Lá»›n, Cao cả  (Hồng), ôm trá»n được má»i ngưá»i (Bà ng) : con ngưá»i đó  thuá»™c há» Hồng Bà ng.
Theo VÅ© Quỳnh, nghÄ©a cá»§a hai từ Nam và Việt như thế đã được tổ tiên  cảm nháºn từ nÆ¡i thâm cung tấm lòng cá»§a má»—i ngưá»i  (không cần phải chạm và o đá, khắc và o ván mà rõ-rà ng ở lòng ngưá»i = Äạo Tâm) và phải được chuyển đạt cho con cháu.
Xuyên qua huyá»n thoại há» Hồng Bà ng, con cháu nên tiếp nháºn nghÄ©a nầy như Văn Hiến hay Cương Thưá»ng dẫn lối cho cuá»™c sống :
Ông già , con trẻ thảy Ä‘á»u thông-suốt, Ä‘em lòng ái-má»™, khuyên răn nhau, thá»i việc có hệ ở cương-thưá»ng, quan ở phong-tục, há có phải Ãt bổ-Ãch đâu ?
-
Äịnh hướng sinh hoạt văn hóa trong bối cảnh cá»§a lịch sá» dân tá»™c Việt Nam
Trước phát biểu vỠđịnh hướng cho sinh hoạt văn hóa, tôi xin dừng lại má»™t chút để nói đến tiá»n kiến tiêu cá»±c vá» ná»™i dung cụm từ thưá»ng được nhắc Ä‘i nhắc lại trong thá»i gian gần đây, đó là « văn hóa dân tá»™c VN». Tôi gá»i là tiá»n kiến vì nhiá»u ngưá»i nêu lên ná»™i dung nầy là m như văn hóa dân tá»™c VN chỉ là  má»™t  thá»±c thể  thuần khiết, lý tưởng, bất biến, có từ muôn Ä‘á»i, ở bên ngoà i thá»i gian và không gian.
Kỳ thá»±c «văn hóa dân tá»™c VN» có má»™t cấu trúc gồm hai phần gắn liá»n vá»›i nhau.
Má»™t mặt nó xây dá»±ng trên ná»n tảng bất biến là Chân Thiện Mỹ (qua hình ảnh Lạc Long Quân) là m nên cấu trúc căn nguyên cá»§a nhân tÃnh vốn không do lịch sá» và bà n tay con ngưá»i là m ra và quyết định; chÃnh ná»n tảng đó là hồn sống, là cương thưá»ng  (như VÅ© Quỳnh đã nhắc đến trong lá»i  tá»±a cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái) cho sinh hoạt  cá»§a bất cứ cá»™ng đồng nà o cá»™ng đồng nà o cá»§a nhân loại, trong đó cá»™ng đồng dân tá»™c VN. ChÃnh vì xác tÃn được cương thưá»ng chung cá»§a toà n nhân loại (má»™t nhân tÃnh chung cho má»i ngưá»i bất cứ ở đâu và bất cứ thá»i đại nà o, trong bất cứ hoà n cảnh nà o) mà má»—i ná»n văn hóa, trong đó có «văn hóa dân tá»™c VN», không những biện minh cho TÃNH văn hóa cá»§a mình, mà còn có thể nhìn nháºn, tiếp thu, trao đổi, há»™i nháºp giá trị cá»§a các ná»n văn hóa cá»§a nhân loại.
Nhưng mặt khác, cÅ©ng như bất kỳ má»™t ná»n văn hóa nà o, «văn hóa dân tá»™c VN» phải được khai sinh và còn phải được triển nở, trước hết qua lịch sá» cá»§a cá»™ng đồng vá»›i những tà i năng, sáng kiến và công trình cá biệt, tiếp đến là qua những dòng trao đổi, há»™i nháºp sinh động và liên tục vá»›i các ná»n văn hóa khác.
Như váºy, nói theo ngôn ngữ kinh Ä‘iển, chÃnh hai yếu bất khả phân ly – phần thể (ná»n tảng nhân tÃnh chung) và phần dụng (sinh hoạt cá»™ng đồng xuyên qua lịch sá») – là m nên căn tÃnh cá»§a má»™t ná»n văn hóa.
Nhưng cần lưu ý rằng lịch sá» thì luôn sinh động và đang và sẽ diá»…n tiến. Do đó khó mà nói rằng má»™t và i táºp tục hay hình thức biểu lá»™ nà o đó trong má»™t thá»i kỳ quá khứ nhất định lại là khuôn và ng thước ngá»c cho văn hóa dân tá»™c. Trong « văn hóa dân tá»™c VN » có thể có những sinh hoạt thá»i trống đồng, thá»i cha ông mang khăn đóng áo dà i…nhưng những hình thức đó không thiết định được bản sắc cho toà n bá»™ văn hóa dân tá»™c VN.
Â
[Trong má»™t kỳ Äại Há»c Hè Hải Ngoại dà nh cho chuyên viên và sinh viên trong tháºp niên 90, do Trung Tâm Nguyá»…n-Trưá»ng-Tá»™ tổ chức, khi nói đến phương cách biểu lá»™ « văn hóa dân tá»™c VN », nhiá»u thà nh viên tham dá»± nhắc đến lối y phục khăn đóng áo dà i. Má»™t giáo sư nói đùa má»™t cách ý nhị: Tại sao không đỠnghị lối y phục mang khố và o thá»i « HùngVương » ! Không phải là m như thế sẽ vừa xa xưa vừa chưa pha chế vá»›i Tây Tà u hay sao ?
Äây, tuy chỉ là câu nói quá đáng, trên má»™t bình diện nà o đó, nhưng giúp ngưá»i nghe ý thức được căn tÃnh tháºt sá»± cá»§a « văn hóa dân tá»™c VN », vốn vượt lên bên trên và  bên ngoà i những biểu lá»™ giá»›i hạn như thế.]
Â
Äể dẫn chứng vá» việc định nghÄ©a cấu trúc văn hóa nói chung cá»§a má»™t cá»™ng đồng nà o bất kỳ (trong đó có cá»™ng đồng ngưá»i Việt chúng ta) mà tôi đã sÆ¡ phác như trên, tôi xin đưa ra ba Ä‘oạn văn cá»§a các tác giả VN đã mặc nhiên đỠcáºp đến văn hóa, những tác giả mà cá»™ng đồng ngưá»i Việt chúng ta xem là đáng tin cáºy trong lãnh vá»±c nầy :
– Bản văn Há» Hồng Bà ng trong LÄ©nh Nam ChÃch Quái cá»§a VÅ© Quỳnh (thế ká»· 15-16) ;
– Truyện Kiá»u cá»§a Nguyá»…n Du ;
– Phà m lệ cuốn Khổng Há»c Äăng cá»§a Phan Bá»™i Châu (thế ká»· 20).
-
Bản văn Truyện Há» Hồng Bà ng cá»§a LÄ©nh Nam ChÃch Quái được chia là m hai phần : Phần thể và phần dụng.
Phần thể ở phần đầu, được viết xuyên qua những hình ảnh cá»§a huyá»n thoại, nhằm gợi lên những cấu trúc siêu nhiên ghi sâu trong lòng ngưá»i, vượt thá»i gian, không gian, là m ná»n cho nhân tÃnh. VÅ© Quỳnh gá»i tên phần thể nầy là CÆ¯Æ NG THƯỜNG ; trong bà i tá»±a cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái, tác giả viết :
Than-ôi! LÄ©nh-Nam có nhiá»u kỳ-trá»ng, các truyện là m ra không cần phải chạm và o đá, khắc và o ván mà rõ-rà ng ở lòng ngýá»i, bia truyá»n ở miệng ngưá»i, ông già , con trẻ thảy Ä‘á»u thông-suốt, Ä‘em lòng ái-má»™, khuyên răn nhau, thá»i việc có hệ ở cương-thưá»ng, quan ở phong-tục, há có phải Ãt bổ-Ãch đâu?
Phần thứ hai là phần dụng vá»›i những tên gá»i có nét lịch sá» và địa lý nhất định, những phong tục táºp quán cá biệt cá»§a má»™t cá»™ng đồng dân tá»™c.
Văn hóa được mặc nhiên định nghÄ©a như là má»™t sá»± nối kết bất phân ly giữa thể và dụng, trá»i và đất :
Bây giá» phải ly-biệt, ta Ä‘em năm mươi trai vá» Thá»§y-phá»§ phân-trị các xứ, năm mươi trai theo nà ng ở trên đất, chia nước mà cai-trị, dù lên núi xuống nước nhưng có việc thì cùng nghe, không được bá» nhau. (TrÃch Truyện Há» Hồng Bà ng cá»§a LÄ©nh Nam ChÃch Quái)
CÅ©ng nÆ¡i bản văn nầy, bản văn mà tôi đánh giá như là má»™t « Sách Sáng Thế » cá»§a văn hóa VN, chúng ta chứng kiến trước hết trá»±c giác cá»§a tổ tiên vá» ná»n tảng vá» nhân tÃnh, tiếp đó là tà i năng sáng tác độc đáo vá» mặt văn chương vá»›i những cảm xúc tâm lý, những hình ảnh liên hệ đến khung cảnh địa lý, sinh hoạt kinh tế xã há»™i… . Nhưng bên cạnh đó, bản văn có vô số những hình ảnh, Ä‘iển tÃch cá»§a hai ná»n văn hóa lá»›n trong vùng (văn hóa Ấn Äá»™ và văn hóa Trung Hoa). Má»™t cách mặc nhiên, tác giả VÅ© Quỳnh cho rằng việc « há»™i nháºp » nầy không phi bác bất cứ Ä‘iểm nà o vá» bản sắc « văn hóa dân tá»™c VN » cá»§a bản văn, trái lại nó phản ảnh tinh thần vô chấp và khai phóng cá»§a ná»n văn hóa chúng ta. Thá»±c váºy, Trong truyện Bạch TrÄ© cá»§a cùng cuốn sách nầy, VÅ© Quỳnh ghi lại cuá»™c đối thoại có tÃnh cách huyá»n thoại và tượng trưng giữa Chu Công (là vị thầy cá»§a Khổng Tá») vá»›i sứ giả nước ta, để biện minh cho giá trị  « văn hóa dân tá»™c VN » cá»§a cuốn LÄ©nh Nam ChÃch Quái :
Chu-Công há»i :
– Vì sao mà đến đây ?
Sứ-giả thưa :
-
Trá»i không gió lá»›n mưa dầm, biển không nổi sóng nay đã ba năm, ngỡ là Trung-quốc có thánh-nhân nên má»›i sang đây. (TrÃch Truyện Bạch TrÄ© cá»§a LÄ©nh Nam ChÃch Quái)
Thánh nhân, con ngưá»i đặc biệt đó là ngưá»i chu toà n nghÄ©a là m ngưá»i vốn vượt biên giá»›i chá»§ng tá»™c, lịch sá»â€¦
Äến gặp gỡ thánh nhân ở phương bắc, phương đông hay phương tây…, thánh nhân thá»i xưa hay thá»i bây giá»â€¦há»c há»i, há»™i nháºp và thá»±c thi các giá trị cao cả là m cho con ngưá»i thà nh thánh, đó không phải là nhìn nháºn niá»m tin và o ná»n tảng cao siêu và bất biến cá»§a nhân tÃnh cá»§a bất cứ ai là ngưá»i hay sao? Äó không phải là xác tÃn mối tương giao nhân loại và tinh thần liên đới, đồng trách nhiệm cùng nhau hoà n thà nh nhân tÃnh hay sao ? Äó không phải là thá»±c thi đạo lý căn nguyên « tứ hải giai huynh đệ, trăm con trên trái đất nầy cùng sinh ra từ má»™t bà o thai chung » hay sao ?
-
Nguyá»…n Du là má»™t nhà văn hóa dân tá»™c, khi truyện Kiá»u cá»§a thi hà o đã dấy lên nÆ¡i tâm thức cá»§a ngưá»i Việt qua nhiá»u thế hệ má»™t nguồn cảm hứng thi ca. Nhưng phải chăng truyện Kiá»u ấy được tiếp nháºn là má»™t gia sản văn hóa dân tá»™c chỉ vì nó phản ảnh tà i là m thÆ¡ mô tả sâu sắc cảnh tình cảm nam nữ lứa đôi, hoặc tà i viết truyện ghi lại đầy đủ nhưng sinh hoạt kinh tế, xã há»™i cá»§a cá»™ng đồng ngưá»i Việt và o đầu thế ká»· 19 ? Hoặc phải chăng vì truyện Kiá»u cá»§a Nguyá»…n Du chỉ là má»™t bản phá»ng dịch từ má»™t truyện Tà u qua tiếng Việt mà nay cần xét lại giá trị văn hóa và bản sắc dân tá»™c cá»§a bản văn ? Cách nầy hay cách khác, không thiếu những nhà phê bình văn há»c đã đánh giá truyện Kiá»u cá»§a Nguyá»…n Du xuyên qua những chuẩn má»±c đại loại như thế.
Nhưng bên trên và bên ngoà i những khen chê cá»§a các trà o lưu văn há»c, đặc biệt trong thế ká»· 20 và những năm tháng gần đây, lá»i thÆ¡ cá»§a truyện Kiá»u luôn là nguồn cảm hứng cá»§a bất cứ tầng lá»›p nà o trong cá»™ng đồng ngưá»i Việt : là lá»i ru con, là châm ngôn trong câu truyện hằng ngà y, cÅ©ng là dấu tÃch lá»i thần thánh để bói toán, hoặc là lá»i diá»…n đạt minh triết… Như thế, sá»± kiện cá»™ng đồng ngưá»i Việt tiếp nháºn truyện Kiá»u cá»§a Nguyá»…n Du như là má»™t gia sản văn hóa không phải vì, xuyên qua bản văn ấy, cá»™ng đồng ngưá»i Việt tiếp cáºn được Äại Ký Ức cá»§a dân tá»™c mình, luôn nhá»› cương thưá»ng là m nên cuôc sống văn hóa cá»§a mình và cố gắng áp dụng và o bất cứ sinh hoạt nà o cá»§a mình hay sao? Không phải Kiá»u cá»§a Nguyá»…n Du cÅ©ng như Âu CÆ¡ cá»§a VÅ© Quỳnh đã cưu mang được Äại Ký Ức cá»§a dân tá»™c, đã trá»±c giác được nghÄ©a cá»§a cuá»™c sống là m ngưá»i (trăm năm trong cõi ngưá»i ta), vừa bị trói buá»™c cá»§a Tà i (kiếp hồng nhan = nghiệp phải bị rà ng buá»™c vá»›i Äế Lai qua hình ảnh Sở Khanh, Thúc Sinh, Từ Hải), vừa ấp á»§ hy vá»ng cứu độ cá»§a Mệnh (lắng nghe lá»i Äạm Tiên, gắn bó vá»›i Giác Duyên = tương giao gắn bó vá»›i Lạc Long Quân, hoặc đêm ngà y NHỚ Long Quân) hay sao ? Không phải chÃnh vì trá»±c giác và diá»…n tả được nghÄ©a cá»§a nhân tÃnh cá»§a má»i ngưá»i trong má»i thá»i đại như thế mà nhà văn hóa cá»§a dân tá»™c Việt Nam Nguyá»…n Du cÅ©ng được các dân tá»™c khác trên thế giá»›i chân nháºn là nhà văn hóa, là ngưá»i hiá»n cá»§a nhân loại hay sao ?
-
Trong phà m lệ giá»›i thiệu vá» cuốn Khổng Há»c Äăng, Sà o Nam Phan Bá»™i Châu viết :
“Cái danh từ há»c cÅ© chẳng phải là cái đồ để đánh cắp áo mÅ© cân Ä‘ai đâu? Cái danh từ há»c má»›i chẳng phải là cái mồi để hốt gạt má» Ä‘ay kim-khánh đâu…!
Há»… ai Ä‘á»c bản sách nầy, trước phải láºp định má»™t cái chà khà tá»± nhiên rằng: “Ta là Khổng Tá», ta là Mạnh Tá», ta là Bá Lạp Äồ (Platon), ta là Khang Äức (Emmanuel Kant), chẳng qua Ä‘á»i tuy có xưa nay, đất tuy có đông tây, mà tâm lý in như nhau, thánh hiá»n tức là ta, ta tức là thánh hiá»n; ta chỉ là ngưá»i háºu tiến cá»§a cổ nhân mà thôi. Có chà khà ấy thá»i Ä‘á»c quyển sách nầy má»›i thÃch.
Nếu ai chưa Ä‘á»c sách nầy mà trước đã có má»™t ý kiến sẵn: định là m nô lệ cho ngưá»i Ä‘á»i xưa, hay định là m nô lệ cho ngưá»i Ä‘á»i nay thá»i xin chá»› Ä‘á»c.
(… )
Mục Ä‘Ãch ngưá»i là m bản sách nầy là cốt phù trì nhân đạo; nếu ai không để lòng và o nhân đạo thá»i xin chá»› Ä‘á»c”.
CÅ©ng như VÅ© Quỳnh và Nguyá»…n Du, Phan Bá»™i Châu chân nháºn ná»n tảng văn hóa là nhân đạo, là cương thưá»ng hay thể chung cho má»i ngưá»i, má»i nÆ¡i má»i lúc ; nhưng nhân đạo đó được khai sinh, được diá»…n tả, được thá»±c thi do những con ngưá»i, những cá»™ng đồng khác nhau trong những thá»i đại khác nhau; cÅ©ng vì thế nhìn bên ngoà i (qua cách diá»…n tả và qua lịch sá») lại có những ná»n văn hóa khác nhau, những há»c cÅ©, há»c má»›i.
CÅ©ng như VÅ© Quỳnh và Nguyá»…n Du, Phan Bá»™i Châu cho rằng tinh hoa cá»§a văn hóa được cưu mang bởi hình ảnh cá»§a thánh hiá»n là di sản chung cá»§a nhân loại : thánh hiá»n tức là ta, ta tức là thánh hiá»n, vì đằng sau những há»c cÅ©, há»c má»›i cá»§a các vị là nhân đạo chung cá»§a má»i ngưá»i trong đó có ta.
Nhưng truyá»n thống dân tá»™c gắn liá»n ná»™i dung cá»§a sinh hoạt văn hóa vá»›i thánh nhân, thánh hiá»n, đạo là m ngưá»i đã hụt hÆ¡i kể từ những đổi thay cá»§a xã há»™i Việt Nam và o giữa tiá»n bán thế ká»· 20. Cuá»™c tranh cãi vá» há»c cÅ© – há»c má»›i như Phan-Bá»™i-Châu đã nói đến, những nghiên cứu rất có giá trị vá» cổ há»c và nhân chá»§ng há»c … cá»§a Trưá»ng Viá»…n Äông Bác Cổ, những trà o lưu canh tân xã há»™i v.v., tất cả vốn là những sinh hoạt bên ngoà i cá»§a văn hóa, đã bị đồng hóa là toà n bá»™ sinh hoạt văn hóa. Từ đó, TÃNH hay hồn cá»§a văn hóa như bị lãng quên. Trước hiện tượng đứt Ä‘oạn đó cá»§a truyá»n thống văn hóa dân tá»™c, Phan-Bá»™i-Châu đã mạnh mẽ lên tiếng cảnh giác như ta Ä‘á»c thấy trong mấy hà ng trÃch từ Phà m Lệ cuốn Khổng Há»c Äăng ; tác giả Lê-Văn-Siêu trong cuốn  Việt Nam Văn Minh Sá» Cương  còn nói rõ hÆ¡n : “chỉ lưu ý tá»›i phần xác cá»§a nó lắm khi khô khan và trÆ¡ trẽnâ€. Trong má»™t bối cảnh như thế, cuốn Việt Nam Văn Hóa Sá» Cương cá»§a Äà o-Duy-Anh được cho xuất bản. Ngay chương đầu, tác giả Ä‘i ngay và o định nghÄ©a thế nà o là văn hóa. Tôi nhắc đến cuốn sách nầy và định nghÄ©a nầy vá» văn hóa vì các tác giả nghiên cứu sinh hoạt văn há»c Việt Nam từ gần má»™t thế ká»· qua thưá»ng trÃch dẫn chúng như má»™t tà i liệu cổ Ä‘iển có giá trị đối chiếu.
Cuốn sách xuất bản sau cuốn Khổng Há»c Äăng cá»§a Phan-Bá»™i-Châu chưa đến mưá»i năm, nhưng ná»™i dung định nghÄ©a văn hóa cá»§a đôi đưá»ng hoà n toà n cách biệt.
Theo ÄÃ o-Duy-Anh:
Ngưá»i ta cho rằng văn hóa chỉ là những há»c thuáºt tư tưởng cá»§a loà i ngưá»i, nhân thế mà xem văn hóa có tÃnh chất cao thượng đặc biệt. Thá»±c ra không phải như váºy. Há»c thuáºt tư tưởng cố nhiên là ở trong phạm vi cá»§a văn hóa nhưng phà m sá»± sinh hoạt vá» kinh tế, vá» chÃnh trị, vá» xã há»™i cùng hết thảy các phong tục táºp quán tầm thưá»ng lại không phải là ở trong phạm vi văn hóa hay sao? Hai tiếng văn hóa chẳng qua là chỉ chung tất cả các phương diện sinh hoạt cá»§a loà i ngưá»i cho nên ta có thể nói rằng : Văn hóa tức là sinh hoạt.
Văn hóa đã tức là sinh hoạt thì không kể là dân tá»™c văn minh hay dã man Ä‘á»u có văn hóa riêng cá»§a mình, chỉ khác nhau vá» trình độ cao thấp mà  thôi. Và dụ văn hóa cá»§a các dân tá»™c Âu Mỹ thì cao, mà văn hóa cá»§a các dân tá»™c má»i rợ Phi châu, Úc châu cùng các giống ngưá»i Mưá»ng, Mán Má»i ở nước ta thì thấp.
Vì lẽ gì văn hóa cá»§a các dân tá»™c khác nhau như thế? Vì rằng các sinh hoạt cá»§a các dân tá»™c không giống nhau. ChÃnh vì những Ä‘iá»u kiện tá»± nhiên vỠđịa lý khiến má»—i dân tá»™c sinh hoạt ở trên cÆ¡ sở kinh tế khác nhau, cho nên cách sinh hoạt cÅ©ng thà nh khác nhau váºy. Bởi thế muốn nghiên cứu văn hóa cá»§a má»™t dân tá»™c, trước hết phải xét xem dân tá»™c ấy sinh trưởng ở trong những Ä‘iá»u kiện địa lý thế nà o.
Các Ä‘iá»u kiện địa lý có ảnh hưởng lá»›n đối vá»›i cách sinh hoạt cá»§a ngưá»i ta, song ngưá»i là giống hoạt động cho nên trở lại cÅ©ng có thể dùng sức mình mà xá» trà và biến chuyển những Ä‘iá»u kiện ấy cho thÃch vá»›i những Ä‘iá»u cần thiết cá»§a mình. Cách sinh hoạt vì thế mà  cÅ©ng biến chuyển và khiến văn hóa cÅ©ng biến chuyển theo (…)
Trước hết Äà o-Duy-Anh có công khi phân biệt má»™t hình thái sinh hoạt văn hóa là há»c thuáºt tư tưởng vá»›i ná»™i dung văn hóa nói chung. Trong quan Ä‘iểm há»i hợt cá»§a quần chúng, nhất là và o má»™t thá»i có tranh cãi vá» Â há»c cÅ©- há»c má»›i để có thêm kiến thức là m việc nầy việc ná», nhất là để là m quan, là m già u như Phan-Bá»™i-Châu từng nêu lên, thì việc phân biệt như thế rất có giá trị.
Nhưng theo truyá»n thống văn hóa cá»§a cá»™ng đồng ngưá»i Việt mà VÅ© Quỳnh, Nguyá»…n Du, Phan Bá»™i Châu trước đó phản ảnh, má»™t truyá»n thống chân nháºn thánh nhân, thánh hiá»n là nguyên tượng cá»§a văn hóa, thì đâu có hiện tượng xếp văn hóa trong khuôn khổ giá»›i hạn cá»§a há»c thuáºt tư tưởng. Không phải VÅ© Quỳnh từng định nghÄ©a văn hiến là cương thưá»ng phát xuất từ tâm con ngưá»i là m giá»ng mối cho bất cứ sinh hoạt nà o cá»§a cuá»™c sống con ngưá»i hay sao ? Trong tâm thức ngưá»i Việt Nam, ngữ nghÄ©a cá»§a từ thánh nhân, thánh hiá»n không nhằm nói đến ngưá»i có nhiá»u kiến thức, những ngưá»i láºp thuyết hay biện luáºn giá»i, nhưng gợi lên hình ảnh ngưá»i tuân thá»§ đạo là m ngưá»i trong bất cứ sinh hoạt nà o cá»§a mình.
Như thế các báºc tiá»n bối và Äà o-Duy-Anh Ä‘á»u có chung quan Ä‘iểm không cho rằng văn hóa chỉ là há»c thuáºt được hiểu là các lý thuyết, các loại kiến thức và kỹ năng… mà là toà n bá»™ sinh hoạt cá»§a con ngưá»i.
Nhưng trong phần tiếp cá»§a Ä‘oạn văn nhằm giải minh đâu là ná»n, là thể là m cho sinh hoạt con ngưá»i mang TÃNH văn hóa, và do đâu có sá»± khác biệt cá»§a các ná»n văn hóa, thì rõ rà ng quan Ä‘iểm cá»§a Äà o-Duy-Anh đã tá»± tách ra khá»i truyá»n thống dân tá»™c và tâm thức sâu kÃn cá»§a ngưá»i Việt mà văn há»c bình dân cÅ©ng như các tác phẩm văn chương cá»§a các hiá»n nhân tiá»n bối phản ảnh. Mẫu ngưá»i văn hóa cá»§a Äà o-Duy-Anh không còn là thánh nhân, hiá»n nhân, ngưá»i tuân giữ Äạo Là m Ngưá»i (= nhân đạo) qua mối tương giao “linh ư vạn váºt†mà mối tình Âu-CÆ¡ và Lạc-Long-Quân gợi lên và qua mối tương giao huynh đệ “trăm con cùng chung má»™t bà o thai†;  mẫu ngưá»i văn hóa má»›i không còn là kẻ “trá»ng nghÄ©a khinh tà iâ€, cÅ©ng không còn là ngưá»i chiến sÄ© cá»§a cuá»™c chiến giữa Tà i và Mệnh, giữa Tà i và Tâm, nhưng là con ngưá»i kinh tế đấu tranh vá»›i thiên nhiên địa lý để kiếm ăn và đấu tranh kinh tế vá»›i đồng loại để sống còn. Con ngưá»i văn hóa và các ná»n văn hóa nay được định chuẩn qua cuá»™c chiến chế ngá»± thiên nhiên và tranh chấp giữa ngưá»i vá»›i ngưá»i vá» kinh tế. Há» sẽ được xếp loại cao thấp qua kết quả thà nh công hay thất bại theo thước Ä‘o mà các thánh hiá»n Trung Hoa và Hy Lạp gá»i là Äạc Äiá»n (= Äo đất) hoặc Géométrie, còn văn hóa truyá»n thống Việt Nam gá»i là tương quan Âu-CÆ¡ và Äế Lai (= con ngưá»i thuần kinh tế Ä‘i tìm, chiếm giữ và hưởng thụ cá»§a cải riêng cho mình). Vá»›i thước Ä‘o văn hóa dá»±a trên việc chinh phục và khai thác thiên nhiên (địa lý) như thế, Äà o-Duy-Anh đã đánh giá văn hóa cá»§a các dân tá»™c Âu Mỹ thì cao, mà văn hóa cá»§a các dân tá»™c má»i rợ Phi châu, Úc châu cùng các giống ngưá»i Mưá»ng, Mán Má»i ở nước ta thì thấp.
(Không biết có phải vì cuốn sách cá»§a Äà o-Duy-Anh là má»™t trong những cuốn sách đầu tiên trong văn há»c Việt Nam (?) minh nhiên nêu lên hai chữ văn hóa và được trình bà y có hệ thống, hoặc còn do nhiá»u lý do khác nữa, mà nhiá»u sách nghiên cứu văn hóa vá» sau thưá»ng nêu định nghÄ©a từ cuốn sách nầy như má»™t tiá»n đỠmặc nhiên. Và sá»± kiện đó không phải là chuyện đương nhiên cá»§a giá»›i nghiên cứu văn hóa chịu ảnh hưởng cá»§a chá»§ nghÄ©a duy váºt, duy váºt biện chứng… nhưng Ä‘iá»u đáng ngạc nhiên là ngay cả những ngưá»i không cùng quan Ä‘iểm nếu không nói là phi bác chá»§ nghÄ©a nầy thì cÅ©ng trÃch dẫn Äà o-Duy-Anh như má»™t đỠnghị tÃch cá»±c.)
Phải chăng việc bứng gốc căn tÃnh cá»§a văn hóa truyá»n thống cá»§a dân tá»™c Việt Nam nằm trong má»™t bối cảnh lịch sá» xã há»™i quá đặc biệt và o tiá»n bán thế ká»· 20 ? Trong cách nhìn sinh hoạt văn hóa thuần túy dá»± trên bối cảnh xã há»™i, kinh tế, chÃnh trị … mà Äà o-Duy-Anh đã gợi lên má»™t cách khá đầy đủ, có thể đưa ra giả thuyết rằng sá»± rút lui cá»§a căn tÃnh cá»§a văn hóa truyá»n thống cá»§a dân tá»™c Việt Nam, trước hết là do chÃnh hoà n cảnh lịch sá» xã há»™i riêng cá»§a cá»™ng đồng Việt Nam lúc bấy giá». Khi phải chung đụng vá»›i má»™t cưá»ng quốc thá»±c dân Tây phương vốn tá»± tôn vinh há» là má»™t dân tá»™c có văn hóa cao, tâm thức và sinh hoạt văn hóa cá»§a ngưá»i dân mình, đặc biệt là giá»›i có trách nhiệm, vì tư ái dân tá»™c, đã có những phản ứng hoặc tá»± tôn hoặc tá»± ti để rồi chá»§ trương bảo thá»§Â lối cÅ© cá»§a cha ông hay canh tân theo nếp sinh hoạt Tây phương; Ä‘iá»u mà  Phan-Bá»™i-Châu gá»i là há»c cÅ© và há»c má»›i. Tiếp đó cÅ©ng phải lưu ý thêm vỠảnh hưởng cá»§a trà o lưu cá»§a Thá»i Äại Tân Kỳ (Les Temps Modernes) khai sinh và phát triển trong xã há»™i Tây phương và o háºu thế ká»· 19 và phổ biến trên thế giá»›i và o tiá»n thế ká»· 20… Những nhà nghiên cứu có thể còn đưa ra nhiá»u dữ kiện khác nữa để dẫn chứng và biện minh cho sá»± đổi thay nầy. Nhưng tất cả những nghiên cứu đó Ä‘á»u đặt ná»n tảng trên má»™t tiá»n kiến vá» căn tÃnh cá»§a văn hóa đại loại như Äà o-Duy-Anh đã diá»…n tả. Nói cách khác, nếu dùng lối nói cá»§a Phan-Bá»™i-Châu thì những nghiên cứu, những tranh luáºn liên quan đến sá»± đổi thay “cái há»c cÅ©, cái há»c má»›i†vốn đã quên lãng căn tÃnh cá»§a văn hóa, căn tÃnh được Phan tiên sinh gá»i là nhân đạo.
Theo Phan tiên sinh, sá»± đổi thay nầy không phải là má»™t đổi thay vá» hình thái, vá» phương cách biểu lá»™ hay phần dụng cá»§a nhân đạo tùy thuá»™c và o hoà n cảnh tâm lý, xã há»™i, địa lý chÃnh trị… nhưng là sá»± lãng quên hay đúng hÆ¡n là đánh mất hồn hay căn tÃnh cá»§a văn hóa, đó là nhân đạo.
Và o thế ká»· 15 và 16, VÅ© Quỳnh trong LÄ©nh Nam ChÃch Quái  thì và sá»± đổi thay nầy như việc Âu-CÆ¡ quay lại vá»›i Äế Lai ở Phương Bắc và quên Ä‘i mối tương giao vá»›i Lạc Long Quân là cha cá»§a 100 ngưá»i con nhân loại. Văn hóa lúc bấy giá» không còn là tương giao vá»›i Long Quân ẩn kÃn mà hiện thân là Âu-CÆ¡, ngưá»i Mẹ nuôi dưỡng đà n con bằng sữa NHỚ cá»§a mình trong bất cứ sinh hoạt nà o cá»§a cuá»™c sống (xem phần hai cá»§a truyện Há» Hồng Bà ng). Rõ nét hÆ¡n nữa, trong truyện Bạch TrÄ©, qua lá»i đối đáp cá»§a sứ-giả cá»§a Hùng-Vương vá»›i Chu-Công, VÅ© Quỳnh nhắc nhỡ rằng căn tÃnh cá»§a văn hóa hay đạo là m ngưá»i mà hình ảnh tượng trưng là thánh nhân vượt lên trên những hình thái bên ngoà i cá»§a sinh hoạt xã há»™i, chÃnh trị, kinh tế… :
Thá»i Thà nh-Vương nhà Chu, Hùng-Vương sai sứ-thần Ä‘em qua dâng cho nhà Chu giống chim bạch-trÄ©, nhưng ngôn-ngữ bất-thông. Chu-Công sai ngưá»i dịch lại má»›i hiểu.
Chu-Công há»i rằng :
– Ngưá»i Giao-Chỉ cắt tóc, vẽ hình, để đầu trần, ngón chân cong, là tại là m sao ?
Sứ-giả thưa rằng :
– Cắt tóc để tiện và o rừng; vẽ mình để là m hình rồng, khi lặn lá»™i dưới nước thì giao-long không dám phạm đến; chân cong để tiện trèo cây, cà y dao, đốt lá»a, gieo lúa; đầu trần để khá» nóng bức, ăn cau trầu để trừ ô-uế và là m cho răng Ä‘en.
Chu-Công há»i :
– Vì sao mà đến đây ?
Sứ-giả thưa :
– Trá»i không gió lá»›n mưa dầm, biển không nổi sóng nay đã ba năm, ngỡ là Trung-quốc có thánh-nhân nên má»›i sang đây. (TrÃch Truyện Bạch TrÄ© cá»§a LÄ©nh Nam ChÃch Quái)
Nếu Ä‘á»c lại Truyện Kiá»u cá»§a Nguyá»…n Du, thì văn hóa theo định nghÄ©a cá»§a Äà o-Duy-Anh là Tà i quên Tâm, là Kiá»u “đà o hoa†sinh hoạt vá»›i Sở Khanh, vá»›i Thúc Sinh, vá»›i kinh kệ bên ngoà i trong khuôn viên gia đình do Hoạn Thư sắp xếp, vá»›i Từ Hải … mà quên Ä‘i má»™t Kiá»u đã chết Ä‘i Tà i, vượt lên trên kiếp đà o hoa để tìm lại Tâm khi tiếp cáºn vá»›i Giác Duyên (= Æ n Cứu Äá»™) trên sông Tiá»n ÄÆ°á»ng.
“Tâm, thánh nhân, thánh hiá»n, nhân đạo, hồn cá»§a văn hóa† vắng bóng trong sinh hoạt văn hóa hầu như chÃnh thức kể từ giữa thế ká»· 20 đến nay. Không phải dấu tÃch sinh hoạt cá»§a con ngưá»i vá» tà i trà (homo sapiens), vá» khả năng lao động chế ngá»± và quản lý thiên nhiên địa lý (homo faber), vá» những sáng kiến và hình thức hưởng dụng tà i váºt, những thú vui giải trà tiêu khiển (homo ludens) là không có chút giá trị văn hóa nà o. Nhưng xin láºp lại lá»i cá»§a Lê-Văn Siêu : “chỉ lưu ý tá»›i phần xác cá»§a nó lắm khi khô khan và trÆ¡ trẽnâ€.
Äến đây, chúng ta tá»± há»i khi nêu lên vấn đỠđịnh hướng cho sinh hoạt văn hóa, cổ súy văn hóa dăn tá»™c …, thì chúng ta có cần tiếp tục đưa thêm má»™t nét riêng nà o đó trong nếp sinh hoạt cá»§a cá»™ng đồng ngưá»i Việt, má»™t nét riêng trong muôn ngà n sinh hoạt như Äà o Duy Anh gợi lên, để chá»§ trương sinh hoạt ấy là thiết yếu như thiên hạ thưá»ng là m hay không ?
Hay chúng ta đỠnghị vá»›i nhau trước hết nên cố lắng nghe những báºc tiến bối  là phát ngôn tâm hồn văn hóa cá»§a cha ông chúng ta xem há» cảm nháºn ý nghÄ©a cá»§a văn hóa như thế nà o.
Tác giả:  Gs. Nguyá»…n Äăng Trúc
CGVN

