TrÃch sách Táºp sống vượt lên ná»—i sợ, Forgotten among the Lilies, Learning to Love Beyond Our Fears, Ronald Rolheiser
Tôi lá»›n lên luôn luôn được dạy cầu nguyện và giữ đạo đức cá nhân là ná»n tảng cá»§a Ä‘á»i sống thiêng liêng. Äó là điá»u đương nhiên, không lẫn trốn đâu được.
Là một ki-tô hữu tốt, là biết cầu nguyện, một mình hay trong giỠphụng vụ và có hạnh kiểm đà ng hoà ng.
Ná»n giáo lý Công Giáo tôi lá»›n lên, dù không phá»§ nháºn tầm quan trá»ng cá»§a công bình xã há»™i, nhưng Ãt nhấn mạnh đến việc dấn thân đấu tranh cho ngưá»i nghèo, dù cuá»™c đấu tranh nà y cÅ©ng hiển nhiên và không trốn và o đâu được như cầu nguyện và hạnh kiểm cá nhân.
Nháºn thức cá»§a Ki-tô giáo đã tiến bá»™. Trong những năm gần đây, sá»± thay đổi quan trá»ng nhất trong lòng Ki-tô giáo có lẽ không phải là sá»± thay đổi do công đồng Vatican II mang lại, nhưng là sá»± tái xuất hiện ý tưởng cho rằng không thể có là nh mạnh thiêng liêng nếu không có công bình xã há»™i.
Các nhà thần há»c giải phóng cá»§a thế giá»›i thứ ba và các nhà bảo vệ công bình xã há»™i trong ná»n văn hóa chúng ta đã góp phần thuyết phục lương tâm ki-tô rằng công bình xã há»™i là chuyện không nhân nhượng, nó không phải là má»™t lá»±a chá»n tùy tiện, có quyá»n chá»n hay không chá»n, cÅ©ng như cầu nguyện và hạnh kiểm cá nhân, cÅ©ng không phải là chuyện tùy tiện, muốn là m hay không cÅ©ng được.
Ngưá»i ki-tô hữu là nh mạnh là ngưá»i cầu nguyện, sống má»™t Ä‘á»i đạo đức tốt đẹp, và dấn thân giúp ngưá»i nghèo. Cả ba Ä‘á»u là những yếu tố không nhân nhượng.
Nhưng nó không được má»i ngưá»i chấp nháºn dá»… dà ng, các căng thẳng gần đây trong Giáo Há»™i đã cho thấy như váºy.
Ngưá»i ta thưá»ng kết án các phong trà o công bình xã há»™i đã không nhấn mạnh đầy đủ đến việc cải hóa cá nhân, cầu nguyện cá nhân và đạo đức cá nhân. Há» bị chỉ trÃch đã tạo ra má»™t thái độ thiêng liêng ẩn mình trong má»™t lương tâm kém phát triển vá» mặt cá nhân; nói cách khác, khi bạn bảo vệ cho chÃnh nghÄ©a thì cầu nguyện hay không cầu nguyện, thiên vị và háºn thù, sống bên lá» Ä‘iá»u răn thứ bảy, Ä‘i nhà thá» hay không là chuyện không quan trá»ng.
Ngược lại, chung chung, các phong trà o nà y bất bình Ki-tô giáo đã cá nhân hóa việc cải hóa má»™t cách nguy hiểm, tạo ra má»™t thái độ thiêng liêng ẩn mình trong má»™t lương tâm kém phát triển vá» mặt xã há»™i; có nghÄ©a ngưá»i kitô hữu tốt là ngưá»i biết cầu nguyện, Ä‘i nhà thá», giữ đúng Ä‘iá»u răn cá»§a Giáo Há»™i vá» mặt tình dục, chẳng cần quan tâm đến việc bá» lÆ¡ ngưá»i nghèo hoặc có khi còn khai thác há».
Lá»i kết án cá»§a cả hai phÃa Ä‘á»u có phần nà o đúng và phần nà o quá đáng nhưng, và o giây phút nà y, vì cán cân nghiêng vá» việc cải hóa cá nhân má»™t cách nguy hiểm, tôi nghÄ© Giáo Há»™i nên lắng nghe lá»i chỉ trÃch cá»§a các ngưá»i bảo vệ công bình xã há»™i.
Trừ má»™t và i cách nói hÆ¡i quá, lá»i phân tÃch cá»§a hỠđúng đắn và nhức nhối:
Tại sao một ki-tô hữu không phớt lỠgiáo huấn của Kinh Thánh và Giáo Hội vỠviệc cầu nguyện và đạo đức cá nhân, nhưng lại phớt lỠcác giáo huấn của Kinh Thánh và Giáo Hội vỠxã hội?
Lấy và dụ, giáo huấn cá»§a Giáo Há»™i vá» luân lý giá»›i tÃnh (Tông Thư Vá» Sá»± Sống Con Ngưá»i Humanae Vitae) trong đó cho thấy tiêu chuẩn để biết đâu là ngưá»i ki-tô tốt, trong khi đó lại không để ý đến giáo huấn cá»§a Giáo Há»™i vá» các vấn đỠxã há»™i (Tông Thư Mater et Magistra), cÅ©ng có cùng pháp lý vỠđạo đức và giáo Ä‘iá»u.
Äây là má»™t Ä‘iá»u mất quân bình cần sá»a chữa. Nhưng còn má»™t Ä‘iá»u mất quân bình khác nữa.
Äau đớn thay, cuối cùng chúng ta Ä‘á»u hiểu, chỉ cầu nguyện thôi thì không đủ, cần phải có công bình xã há»™i. Còn Ä‘au đớn hÆ¡n, ngà y nay chúng ta còn nháºn ra rằng, cầu nguyện và công bình xã há»™i cÅ©ng vẫn không đủ, cùng sát cánh bên nhau, nhưng chỉ có cầu nguyện và công bình xã há»™i cÅ©ng không đủ. Tại sao tôi nói như váºy? Bởi vì có quá nhiá»u ngưá»i vừa cầu nguyện vừa thá»±c thi công bình xã há»™i mà vẫn giáºn dữ, chua cay: thay vì sống trong lòng biết Æ¡n và hân hoan, thì há» lại sống trong háºn thù. Há» thiếu gì? Ngắn gá»n má»™t chữ, tình bằng hữu.
Má»™t Ä‘á»i sống thiêng liêng là nh mạnh dá»±a trên ba trụ: cầu nguyện, công bình xã há»™i và tình bằng hữu. Tình bằng hữu cÅ©ng là điá»u thiết yếu, cÅ©ng không nhân nhượng như cầu nguyện và công bình xã há»™i. Không có nhiệt tâm và dịu dà ng cá»§a tình bằng hữu Ä‘em lại, chắc chắn chúng ta mất Ä‘i lòng biết Æ¡n và niá»m vui.
Cầu nguyện, thá»±c hà nh công bình xã há»™i là công việc có tÃnh cách ngôn sứ. Nhưng đó là công việc khó khăn và cô độc. Các ngôn sứ bị ngược đãi, bất lá»±c và bị ruồng bá». Vì thế, trong những Ä‘iá»u kiện nà y, các ngôn sứ dá»… giáºn dữ, tá»± kiêu, chua cay, thiên vị, tháºm chà còn ghét bá» ngưá»i mà há» Ä‘ang gắng sức giúp.
Khi Ä‘iá»u nà y xảy ra, lòng biết Æ¡n và niá»m vui biến mất khá»i cuá»™c sống, chúng ta sống trong giáºn dữ. Äiá»u không tránh được là nó sẽ có tác dụng tai hại trên lá»i cầu nguyện và hoạt xã há»™i cá»§a chúng ta.
Má»i ngưá»i nháºn biết chúng ta, không phải qua niá»m vui và tình yêu, mà qua tÃnh nóng gịân và cay chua cá»§a chúng ta. Những lá»i ngôn sứ cá»§a chúng ta không được nói lên từ tình yêu và đau khổ, nhưng từ phẫn ná»™. Chúng ta lý tưởng hóa cái nghèo, chúng ta đánh mất mục tiêu cá»§a cuá»™c đấu tranh: hân hoan, chúc tụng, vui chÆ¡i, đón tiếp, tha thứ.
Chỉ có tình bằng hữu má»›i cứu được chúng ta. Những ngưá»i bạn thương yêu chúng ta, thách đố chúng ta, là m chúng ta không còn chua cay và giúp chúng ta không bị giáºn dữ, những ngưá»i bạn nà y cÅ©ng thiết yếu cho Ä‘á»i sống thiêng liêng như cầu nguyện và việc là m cho công bình xã há»™i. Coi thưá»ng tình bạn là chuốc lấy chua cay và hư há»ng.
Có ba câu há»i then chốt để bạn tá»± đánh giá tình trạng sức khá»e thiêng liêng cá»§a bạn:
- Tôi có cầu nguyện mỗi ngà y không?
- Tôi có đấu tranh cho ngưá»i nghèo không?
- Tôi có tình bằng hữu để giúp tôi khá»i chua cay và giáºn dữ không?
Nguyễn Kim An dịch
Phanxicovn

