Thiên Chúa đã đưa tay ra và thay đổi cuộc sống của tôi như thế nà o?
 Trăng tròn đêm hôm đó tháºt đẹp. Bạn tôi, Larry và tôi đứng chiêm ngưỡng mặt trăng từ chiếc cầu cạn ở ngôi nhà cá»§a má»™t ngưá»i bà con cá»§a tôi trên sông St. Lawrence ở Ontario.
Má»™t nhóm ngưá»i chúng tôi đã dùng cả ngà y trá»i giúp chuẩn bị nÆ¡i nà y cho mùa đông dà i ở Canada – dá»n dẹp, sÆ¡n phết, sá»a chữa, và kéo tầu lên khá»i mặt nước. Buổi chiá»u chúng tôi tụ táºp trên hà nh lang, thưởng thức mấy chai bia. Larry không biết uống bia đã cố gắng theo chúng tôi, uống hết ly nước nà y đến ly nước khác. Tôi tá»± há»i liệu anh ta có bị xúc phạm do chúng tôi uống nhiá»u bia và những câu chuyện đùa không là nh mạnh, nhưng trông anh ta vui vẻ có măt ở đó.
Tôi đã nói vá»›i Larry tháºt là đẹp biết bao khi trăng ló dạng trên sông. Anh ta cÅ©ng muốn được ngắm trăng, vì váºy chúng tôi rá»i khá»i những ngưá»i khác và đi ra ngoà i. Lúc đó tôi cảm thấy hÆ¡i xấu hổ vá» ngôn ngữ và hà nh vi cá»§a mình, nhất là từ khi tôi biết Larry Ä‘ang được đà o tạo để trở thà nh má»™t phó tế Công giáo.
“Bạn biết không, bạn đã ngồi chung vá»›i má»™t bá»n ngưá»i tá»™i lá»—i†tôi nói.
“Không sao đâu, Rob, tất cả chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i tá»™i lá»—iâ€
Có tá»™i như bị buá»™c. Má»™t ngưá»i sùng đạo lại tá»± coi mình là má»™t ngưá»i tá»™i lá»—i ư? Tôi không thể ngá» Ä‘iá»u đó. Trong tâm trà tôi, tôi là ngưá»i tá»™i lá»—i – và tôi không thể Ãt quan tâm hÆ¡n. Mặc dầu lá»›n lên là ngưá»i Công giáo, tôi đã không Ä‘i lá»… trong nhiá»u năm và tháºm chà còn nghi ngá» Thiên Chúa có tháºt. Tuy nhiên nhìn lên bầu trá»i đầy sao và ánh trăng, tôi nghe bản thân mình nói “Khi tôi nhìn và o tất cả những Ä‘iá»u nà y, tôi hầu như có thể tin tưởng phải có má»™t Thiên Chúaâ€
“Tôi biết có má»™t Thiên Chúa†Larry trả lá»i. Sau đó anh ta nói vá»›i tôi má»™t chút vá» việc cải đạo cá»§a anh ta nhiá»u năm trước đây.
“Tôi ước có được đức tin cá»§a anh†tôi nói. Tháºt kỳ lạ, ý tôi là như váºy.
Larry vừa đặt tay trên vai tôi. Láºp tức, tôi cảm thấy ngứa ran chuyển động khắp cÆ¡ thể tôi cho đến táºn những ngón chân. Cảm giác như là tôi Ä‘ang hấp thụ thứ gì đó, giống như má»™t miếng bá»t biển khô khi bá» và o nước đã hút nước và phồng lên. Sau đó cảm giác ngứa ran trở thà nh tê dại rồi nặng hÆ¡n là m cho đầu gối tôi khụyu xuống. Có cái gì đó Ä‘ang đẻ xuống buá»™c tôi phải khuỵu tay và đầu gối. Tôi hoảng loạn. Có phải tôi bị đột quỵ? Äang chết?
Má»™t cảm giác sợ hãi áºp đến trên tôi và vá»›i cảm giác nà y, tôi nháºn thức được vá» má»—i Ä‘iá»u xấu tôi đã từng là m hay từng nói. Giống như má»™t cÆ¡n sóng lá»›n có sức nặng cá»§a cả Ä‘á»i tá»™i lá»—i áºp xuống. Ná»—i sợ hãi đã nhưá»ng chá»— cho ná»—i kinh hoà ng khi tôi thấy cuá»™c Ä‘á»i tôi khốn khổ như thế nà o.
Tãi sao tôi lại lãng phà nó? Sao tôi đã có thể quá Ãch ká»·, quá vô tâm đến thế? Tôi đã được ban cho quá nhiá»u – sao tôi có thể là m những Ä‘iá»u nà y? Tôi đã khóc nức nở rất nhiá»u, vượt qua ná»—i sợ hãi, hổ thẹn và hối háºn. Tôi không có lý do bà o chữa, không chống đỡ. Tôi đã là m tất cả, và Chúa Ä‘ang xét xá» tôi hoà n toà n công bằng. Tôi đã có tá»™i như bị buá»™c.
Má»™t khởi đầu má»›i. Nhưng rồi là n sóng rút Ä‘i. Sức nặng giảm xuống, sá»± tê dại biến mất và tôi chìm ngáºp trong má»™t cảm giác hoà n toà n khác. Nó giống như Ä‘ang bước qua má»™t tấm gương Ä‘i và o trong má»™t thế giá»›i hoà n toà n má»›i. Má»i thứ đã thay đổi! Tôi cảm thấy được giải thoát – được tẩy sạch, được tha thứ, được khÃch lệ.
Loạng choạng đứng dáºy, tôi quay sang Larry “Bạn đã là m gì cho tôi váºy?â€
“Tôi không là m gì cả†anh ta nói với vẻ ngạc nhiên.
“Nhưng đó là gì?â€
“Tôi nghÄ© đó là Chúa Thánh Thần. Tôi có thể cảm nháºn được sá»± hiện diện cá»§a Ngà i ngay lúc nà yâ€
Tôi thấy muốn nhảy lên vì vui mừng. Thiên Chúa là có tháºt: Không chỉ có váºy, Ngà i biết tôi, Ngà i yêu thương tôi và Ngà i đã cho tôi má»™t cÆ¡ há»™i thứ hai! Tôi không biết tại sao Ngà i báºn tâm, nhưng trong khoảnh khắc đó Ngà i đã là m tôi choáng ngợp vá»›i sá»± chữa là nh, tha thứ và tình yêu cháy bá»ng cá»§a Ngà i.
Bây giá» tôi biết Ngà i là Thiên Chúa và Äấng Tạo Hóa cá»§a tôi, tôi chỉ muốn ở gần Ngà i. Không có gì khác thá»±c sá»± quan trong hÆ¡n.
Tôi xưng tá»™i. Tôi vá» nhà như má»™t ngưá»i hoà n toà n khác và cuá»™c sống cá»§a tôi bắt đầu thay đổi. Tôi cảm thấy bị thu hút để trở lại nhà thá» – Ä‘iá»u đó tất nhiên có nghÄ©a là đi xưng tá»™i. Cho dù tôi cảm thấy đã được Chúa tha thứ, tôi biết tôi vẫn cần sá»± tha thứ cá»§a Ngà i qua má»™t vị linh mục. Thá»±c ra là tôi muốn tìm đến bà tÃch giải tá»™i. Tuy nhiên tôi đã không xưng tá»™i trên ba mươi năm và sợ khó khăn. Vị linh mục sẽ nói gì vá»›i tôi? Và tôi sẽ nói gì vá»›i vị linh mục? Sau mấy tháng cầu nguyện, tôi tìm được can đảm để gá»i Ä‘iện thoại lấy hẹn cho buổi xưng tá»™i.
Trong tất cả má»i thứ tôi đã phải là m trong cuá»™c Ä‘á»i mình, Ä‘i và o nhà thá» ngà y hôm đó là việc khó khăn nhất. Äúng là tôi đã phải bắt buá»™c đôi chân cá»§a mình bước từng bước má»™t. Và sau khi tôi đã ép mình và o được bên trong, tôi quỳ gối cầu nguyện để có được can đảm, tôi lại phải đối mặt vá»›i má»™t khó khăn khác: thay vì linh mục giải tá»™i tôi trông đợi – vị linh mục tôi cảm thấy thoải mái hÆ¡n – lại là cha xứ.
Tôi bắt đầu hoảng hốt. Tôi phải ra khá»i đây ngay bây giá»! Nhưng có cái gì đó đã giữ tôi lại. Tôi đã Ä‘i xa đến thế nà y. Tôi cần phải vượt qua.
Lẽ ra tôi phải tin tưởng và o Chúa Giêsu nhiá»u hÆ¡n, bởi vì tại thá»i Ä‘iểm đó dưá»ng như Ngà i đã can thiếp và là m cho sá»± việc trở nên dá»… dà ng. Trà nhá»› cá»§a tôi không rõ rà ng nhưng tôi biết những giá»t nước mắt tuôn trà n trên khuôn mặt khi tôi cố gắng nói vá»›i Äức Ông má»™t chút vá» những gì đã xẩy ra cho tôi.
“Chúa phải có Ä‘iá»u gì đó đặc biệt cho anh là m!†ngà i nói. Và trước khi tôi biết Ä‘iá»u đó, tôi đã nghe được những lá»i tuyệt vá»i “Cha tha tất cả tá»™i lá»—i cá»§a con.Và chà o mừng con trở lại.â€
Nắm lấy cÆ¡ há»™i. Buổi gặp gỡ cá»§a tôi vá»›i Thiên Chúa dưới ánh trăng diá»…n ra và o ngà y 11 tháng Mưá»i năm 2003. Không ngà y nà o trôi qua mà tôi không ngạc nhiên trước sá»± kỳ diệu và tá»± há»i “Ngà i muốn tôi là m gì để đáp lại.â€. Câu trả lá»i duy nhất mà tôi nghÄ© ra là sá»± việc đặc biệt nà y xẩy ra để tôi có thể nói vá»›i má»i ngưá»i vá» tình yêu và lòng thương xót phi thưá»ng cá»§a Cha chúng ta dà nh cho má»—i ngưá»i chúng ta.
Mặc dù tôi sẽ không bao giá» biết tại sao tôi đã nháºn được cÆ¡ há»™i thứ hai trong má»™t cách gây ấn tượng như váºy, tôi biết chắc rằng Thiên Chúa có nhiá»u cách để cho má»i ngưá»i má»™t cÆ¡ há»™i thứ hai. Thưá»ng thì tất cả những gì cần là m là má»™t chút cởi mở – tháºm chà là điá»u nhá» nhặt như nói: “Tôi ước có được niếm tin cá»§a bạnâ€
Vì váºy nếu bạn cần má»™t cÆ¡ há»™i thứ hai, có thể Thiên Chúa Ä‘ang thúc giục bạn xin để có được cÆ¡ há»™i đó. Bạn có thể bắt đầu lại từ đầu! Bất cứ gai góc nà o bạn đã vướng và o, dù bị bị mắc kẹt hay bị xa lánh, Chúa Giêsu ngưá»i Mục tá» tốt là nh có thể giải thoát bạn, tẩy rá»a bạn, đưa bạn vá» nhà và thay đổi cuá»™c sống cá»§a bạn.
Chắc chắn, bạn sẽ còn vấp và ngã. Tôi chắc chắn như váºy. Äó là lý do tại sao tôi rất trân trá»ng việc xưng tá»™i (cho dù tôi vẫn không thấy dá»… dà ng). Dẫu sao tôi đã trở thà nh má»™t ngưá»i khác nhỠân sá»§ng cá»§a Thiên Chúa, bây giá» tôi hiểu Larry muốn nói gì khi anh ta nói “Tất cả chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i tá»™i lá»—iâ€. Nhưng Thiên Chúa cÅ©ng cho chúng ta cÆ¡ há»™i thứ ba, thứ tư và thứ năm nữa! Tình yêu cá»§a Ngà i luôn ở đó để lôi kéo chúng ta và ban cho chúng ta sức mạnh để kiên vững và tìm kiếm sá»± tha thứ má»™t là n nữa./.
Robert Eisenbach – Lại Thế Lãng dịch
Thanhlinh

