Tám loại nói dối
Thánh Augustine*
Loại nói dối thứ nhất và là loại khá»§ng khiếp, nên tránh và nên lánh nó má»™t khoảng xa, đó là lá»i nói dối được thốt ra trong bà i giảng mang tÃnh tôn giáo; không được dẫn đưa bất cứ ngưá»i nà o Ä‘i theo lá»i nói dối đó, trong bất cứ hoà n cảnh nà o.
Loại thứ hai là lá»i nói dối gây chấn thương cho ngưá»i nà o đó má»™t cách không chÃnh đáng: thà dụ lá»i nói dối không những chẳng giúp Ãch cho ai mà còn là m hại ngưá»i nà o đó.
Loại thứ ba là lá»i nói dối là m lợi cho ngưá»i nà y nhưng gây hại tá»›i ngưá»i kia, dù sá»± tổn hại ấy không là m cho ngưá»i ta ô uế thể lý.
Loại thứ tư là lá»i nói dối được thốt ra chỉ vì thÃch nói dối và thÃch lừa dối; đây là lá»i nói dối tháºt sá»±.
Loại thứ năm là lá»i nói dối được thốt ra chỉ vì khao khát là m vui lòng ngưá»i khác bằng ngôn từ êm ái.
Má»™t khi tránh xa và từ khước các loại nói dối trên, thì tiếp theo là loại thứ sáu: lá»i nói dối không là m hại ai nhưng là m lợi cho ngưá»i nà o đó, thà dụ má»™t ngưá»i biết rằng tiá»n cá»§a ngưá»i khác bị lấy Ä‘i má»™t cách bất chÃnh, mà khi bị há»i tá»›i, y trả lá»i má»™t cách không tháºt rằng mình chẳng biết số tiá»n đó ở đâu.
Loại thứ sáu là lá»i nói dối không là m hại ai nhưng là m lợi cho ngưá»i nà o đó – vá»›i ngoại lệ là trưá»ng hợp bị quan tòa chất vấn; nó xảy ra khi má»™t ngưá»i nói dối bởi vì y không muốn phản bá»™i ngưá»i Ä‘ang bị truy nã để xá» tá», nghÄ©a là , không chỉ ngưá»i chÃnh đáng, vô tá»™i mà còn cả ngưá»i tá»™i phạm, vì theo ká»· luáºt Kitô giáo, không bao giá» từ bá» hy vá»ng và o sá»± cải giáo cá»§a bất cứ ngưá»i nà o, và đừng bao giá» bÃt kÃn cÆ¡ há»™i sám hối. Váºy, tôi vừa nói dà i lá»i liên quan tá»›i hai loại vừa rồi [thứ sáu và thứ bảy] vốn thưá»ng gây ra những thảo luáºn đáng kể, và tôi cÅ©ng Ä‘ang trình bà y ý kiến cá»§a mình, ấy là , bằng việc chấp nháºn những khổ Ä‘au được gánh vác má»™t cách vinh dá»± và dÅ©ng cảm, những nam nữ chân thà nh, có đức tin và mạnh mẽ cÅ©ng nên tránh hai loại nói dối nà y.
Loại thứ tám là loại nói dối không là m hại ai nhưng là m lợi cho ngưá»i nà o đó trong chừng má»±c che chở ngưá»i đó khá»i tình trạng ô uế thể lý, Ãt ra là sá»± ô uế thể lý mà chúng ta đỠcáºp ở trên. Váºy, ngưá»i Do Thái xem là ô uế việc ăn mà chưa rá»a tay. Nếu ai đó xem như thế là ô uế thì lúc đó không được dùng lá»i nói dối để tránh né nó. Tuy nhiên, chúng ta đối mặt vá»›i má»™t vấn đỠmá»›i mẻ là không biết lá»i nói dối đó có là m tổn thương má»i ngưá»i không mặc dù nó che chở ngưá»i khác khá»i vấn đỠô uế mà má»i ngưá»i Ä‘á»u rất ghét và ghê tởm. Có nên thốt ra lá»i nói dối đó không nếu nó đưa tá»›i sá»± tổn thương không nằm trong bản chất cá»§a sá»± ô uế mà chúng ta đã và đang ứng xá»? Ở đây câu há»i không liên quan tá»›i việc nói dối; đúng hÆ¡n, nó liên quan tá»›i vấn đỠkhông nên là m hại ai hoặc không nhất thiết bằng lá»i nói dối, là m cho ngưá»i khác có thể tránh né sá»± ô uế. Tôi nhất định nghiêng vá» phÃa chống đối sá»± bừa bãi đó.
Nguyễn Ước dịch và chú
Ghi chú:
* St Augustine (354-430) Tên La-tinh là Aurelius Agustinus, cÅ©ng được gá»i là  Augustine thà nh Hippo. Ông là báºc vÄ© đại nhất trong các Giáo phụ cá»§a Giáo há»™i La-tinh[1]; Tiến sÄ© Há»™i Thánh. Chà o Ä‘á»i ở Tagaste xứ Numidia, nay thuá»™c nước Tunisia. Thân phụ là ngưá»i ngoại giáo, nhưng thân mẫu ngoan đạo ông, Thánh nữ Monica, giáo dưỡng ông thà nh tÃn đồ Kitô giáo.
Ông Ä‘i Carthage du há»c, có con trai tên Adeonatus vá»›i má»™t nhân tình ở đó. Carthage thuở ấy là má»™t trung tâm đại đô thị và ông được tiếp xúc vá»›i nhiá»u trà o lưu trà thức má»›i mẻ cùng những ảnh hưởng cá»§a chúng. Ông ngà y cà ng can dá»± sâu xa và o đạo Ma-ni [2], má»™t giáo phái dưá»ng như cống hiến giải pháp cho vấn đỠcái ác, má»™t chá»§ đỠchiếm lÄ©nh suốt cuá»™c Ä‘á»i còn lại cá»§a ông.
Năm 383, Augustine chuyển chá»— ở tá»›i dạy há»c ở kinh thà nh Rô-ma, rồi tá»›i Milan, và bắt đầu chịu ảnh hưởng cá»§a phái triết há»c hoà i nghi chá»§ nghÄ©a[3] và phái Tân Plato [4]. Sau những cuá»™c khá»§ng hoảng tâm linh đầy gay cấn được mô tả trong cuốn tiểu sá» tá»± thuáºt cá»§a ông, cuối cùng ông cải đạo sang Kitô giáo và cùng vá»›i con trai mình, được Thánh Ambrose (k.339-397) rá»a tá»™i và o năm 386.
Ông quay vá» Bắc Phi và trở thà nh giám mục Hippo năm 396, ở đó ông miệt mà i chống lại các phái dị giáo Donatus[5], Pelagion[6] và đạo Ma-ni, và đấu tranh bảo vệ thần há»c chÃnh thống. Ông vẫn ở lại Hippo cho tá»›i ngà y từ trần năm 430, khi ngưá»i Vandals[7] bao vây các cổng thà nh ấy.
Là nhà văn có sức viết phi thưá»ng, Thánh Augustine ghi dấu cuá»™c chiến đấu tâm linh cá nhân trong hầu hết các tác phẩm cá»§a mình. Cuốn Confessions (400) là má»™t tác phẩm văn chương kinh Ä‘iển và tiểu sá» tá»± thuáºt tâm linh cÅ©ng như má»™t tác phẩm gốc cá»§a triết há»c (vá»›i bà i thảo luáºn nức tiếng vá» thá»i gian). Äại tác phẩm The City of God (412-27) là má»™t công trình lá»›n lao vá»›i 22 cuốn, trình bà y lịch sá» loà i ngưá»i theo sá»± xung khắc giữa tÃnh tâm linh hăèng cá»u và tÃnh trần thế tạm bợ, cuối cùng kết thúc trong cuá»™c khải hoà n cá»§a City of God, mà thể hiện trên trần gian nà y là giáo há»™i cá»§a Thiên Chúa.
[1] Giáo phụ cá»§a Giáo há»™i La-tinh Tước hiệu thưá»ng áp dụng cho các nhà lãnh đạo thần há»c Kitô giáo thá»i sÆ¡ khai (bảy thế ká»· đầu), được công nháºn là tôn sư vá» chân lý cá»§a đức tin. Há»c thuyết cá»§a há» chÃnh thống, và há» có Ä‘á»i sống đạo hạnh, thưá»ng được phong tước vị tiến sÄ© giáo há»™i và phong thánh. Khoa nghiên cứu cuá»™c Ä‘á»i và văn bản cá»§a hỠđược là patristics.
[2] Giáo phái Ma-ni Tức Manicheanism/Manichaeanism hay Manicheism/Manichaeism. Má»™t giáo phái phát sinh ở Ba Tư khoảng những năm 200′ SCN. Kết hợp các đức tin Kitô giáo, Pháºt giáo, Bái há»a giáo, v.v. nó duy trì má»™t ná»™i dung thần há»c nhị nguyên chá»§ nghÄ©a trong đó thân xác và váºt chất bị đồng hóa vá»›i bóng tối và cái ác, trong khi đó, linh hồn phấn đấu để giải phóng nó, được đồng hóa vá»›i ánh sáng và cái thiện.
[3] Chá»§ nghÄ©a hoà i nghi (scepticism) Chá»§ trương rằng không gì có thể được chứng minh má»™t cách tuyệt đối, và vì thế kiến thức tháºt sá»± thuá»™c bất cứ loại nà o Ä‘á»u là bất khả thi.
[4] Phái tân-Plato (neoplatonism) Má»™t hệ thống triết há»c và tôn giáo phối hợp chá»§ yếu các yếu tố cá»§a chá»§ nghÄ©a Plato, thần bà Äông phương và má»™t Ãt Kitô giáo vá» sau, được thể hiện đặc biệt trong các văn bản cá»§a Philo (k.20 TCN- k.50 SCN), Plotinus (k.205-270), và Porphyry (k.232-303). Nó phát khởi ở Alexandria, Ai Cáºp, từ đầu những năm 200′ SCN. Hoặc má»™t phái triết há»c vá» sau, dá»±a trên sá»± phối hợp kể trên hoặc trên chá»§ nghÄ©a Plato.
[5] Donatus Một phái dị giáo và ly khai nổi lên ở Bắc Phi năm 311, phát sinh từ sự tuyển cỠCaecilian là m giám mục Carthage.
[6] Pelagion Ngưá»i theo há»c thuyết cá»§a Pelagius (k.360-k.420), má»™t tu sÄ© ngưá»i Anh. Ông phá»§ nháºn tá»™i tổ tông (tá»™i nguyên tá»™i), và quả quyết rằng ý chà cá»§a con ngưá»i tá»± nó có khả năng đạt tá»›i sá»± thiện hảo, không cần sá»± há»— trợ cá»§a hồng ân thiêng liêng.
[7] Vandals  Những thà nh viên cá»§a má»™t bá»™ lạc Nháºt NhÄ© Man (Äức), xâm chiếm Tây Âu các năm 300′ và 400′, tà n phá các xứ Gaul (nay là Pháp) Tây Ban Nha, Bắc Phi. Năm 455 SCN, há» chiếm Rô-ma. Äặc tÃnh cá»§a ngưá»i Vandal là cướp phá, thù nghịch văn hóa (Vandalism).
Nguyên tác: Augustine, St (pp. 33-35,) “On Lyingâ€, trong Treatise on Various Subjects, ed. R.J. Deferrari,Fathers of the Church, Catholic University Press, New York, 1952.

