Chúng ta ngây dại vì danh tiếng. Äa số chúng ta Ä‘á»u nghÄ© rằng những ngưá»i già u và danh tiếng có má»™t địa vị thần thánh, còn Ä‘á»i sống chúng ta thì dưá»ng như nhá» bé, trống rá»—ng, gần như chẳng đáng sống so vá»›i những gì chúng ta tưởng tượng vá» há».
Chúng ta nghÄ© những ngưá»i có danh tiếng có Ä‘á»i sống cao cả hÆ¡n Ä‘á»i sống chúng ta. Chúng ta chỉ sống ở má»™t chá»—, vô danh, trong nhà , không ai biết, còn ngưá»i danh tiếng, hình ảnh cá»§a hỠđược má»i ngưá»i nháºn biết, tên cá»§a há» má»i ngưá»i quen thuá»™c, giống như Chúa, há» hiện diện gần như bất cứ đâu. Chẳng ngạc nhiên khi chúng ta xem há» như thần thánh và tôn thá» há».
Nhưng còn hÆ¡n thế: chúng ta nghÄ© danh tiếng sẽ là m mình bất tá». Ngưá»i danh tiếng tuy chết, nhưng há» vẫn sống – Marilyn, Elvis, Diana – chẳng cần ghi đầy đủ há» tên, ai cÅ©ng biết. Ngoà i nấm mồ, có má»™t cái gì cá»§a há» vẫn còn ở lại. Chắc chắn danh tiếng để lại má»™t cái gì không gá»™t Ä‘i được. Chúng ta sợ cuá»™c Ä‘á»i chúng ta bị bá» quên, chúng ta mất hút, còn những ngưá»i danh tiếng ở lại.
Vì thế không ngạc nhiên khi chúng ta ngây dại trước những ngưá»i danh tiếng. Äối vá»›i chúng ta, há» là những vị thần hiện diện khắp nÆ¡i và bất tá».
Nhưng có tháºt danh tiếng là m cho cuá»™c Ä‘á»i cao cả hÆ¡n không? Nếu khuôn mặt được xuất hiện trên các trang bìa tạp chÃ, trên các áp-phÃch khắp nÆ¡i, liệu đương sá»± có Ä‘i trên con đưá»ng đúng hay không? Äịa vị danh tiếng là m cuá»™c sống há» cao lá»›n, liệu cuá»™c sống cá»§a há» có cao lá»›n hÆ¡n cuá»™c sống cá»§a chúng ta không? Danh tiếng có Ä‘i kèm theo má»™t loại bất tá» không?
Ở bá» mặt, có. Danh tiếng và để tên lại trong lòng dân tá»™c, nói cách khác, là hiện diện và đó cÅ©ng là má»™t hình thức bất tá».
Nhưng, cao lá»›n hÆ¡n cả cuá»™c sống và bất tá» là những khái niệm rất mù má». Có má»™t cái gì má» má» và không thá»±c tế trong loại hiện diện khắp nÆ¡i và bất tá» do danh tiếng Ä‘em lại. Bạn không thể tiêu hóa nó và bạn cÅ©ng không thể có mặt chỉ vì cái tên. Cuối Ä‘á»i, danh vá»ng không là m bạn cao cả tháºt sá»±, cÅ©ng không cho bạn được bất tá» khi bạn Ä‘i theo nó. Cô đơn, cuồng hoảng, sợ sệt, gãy đổ, cay đắng, nghiện ngáºp, trống rá»—ng đầy dẫy trong cuá»™c sống cá»§a những ngưá»i danh tiếng. Không phải tình cá» mà ba ngưá»i nói trên – Marilyn, Elvis, Diana – sống sao chết váºy. Danh tiếng chÃnh nó, không là m cho cuá»™c Ä‘á»i thà nh bất tá» hoặc cao cả hÆ¡n.
Cái gì là m cho cuộc sống chúng ta cao cả và bất t� Lòng trắc ẩn và chiêm nghiệm.
Lòng trắc ẩn: Tất cả các tôn giáo lá»›n, từ Ấn giáo đến Thiên Chúa giáo Ä‘á»u dạy cuá»™c Ä‘á»i chúng ta nhá» bé không phải vì nÆ¡i chốn, vô danh hay địa vị nhưng nhá» bé vì tÃnh Ãch ká»·, tá»± đủ, ego và ái ká»·. Tuy nhiên vá»›i lòng trắc ẩn, tôi có thể phá vỡ cái vá» bá»c tÃnh Ãch ká»· cá»§a tôi, tôi thông cảm vá»›i cảm nháºn và suy nghÄ© cá»§a ngưá»i khác, vì thế cuá»™c sống cá»§a tôi sẽ trở nên cao cả hÆ¡n.
Tôi quen má»™t vị ẩn tu sống má»™t mình 35 năm. Ông sống cô độc và Ãt ngưá»i biết đến ông. Tuy nhiên, ngược lại, cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ông lại rất cao cả. Äó là ngưá»i tôi biết há» nối kết vá»›i rất nhiá»u ngưá»i. Theo ông nói, ban đêm khi cầu nguyện là lúc ông cảm thấy nhịp tim cá»§a ông cùng Ä‘áºp chung vá»›i nhịp tim cá»§a vÅ© trụ, vá»›i từng niá»m vui, ná»—i buồn cá»§a từng ngưá»i.
Äiá»u nà y rất ngược vá»›i kinh nghiệm chung cá»§a chúng ta, chúng ta ở trong lòng cuá»™c sống xáo trá»™n ngoà i xã há»™i, chúng ta lại chẳng cảm thấy gì, chúng ta chỉ báºn tâm đến cuá»™c sống nhá» nhặt cá»§a mình.
Chiêm nghiệm cũng có cùng tác dụng: Chúng ta kết hiệp sâu xa với thế giới bên ngoà i và chúng ta thưởng thức được hương vị bất tỠkhi chúng ta chiêm nghiệm một mình. Vì sao?
Chiêm nghiệm không phải là má»™t trạng thái mà trà óc không nghÄ© gì hết, má»™t tình trạng trống rá»—ng. CÅ©ng không nhất thiết phải nghÄ© những gì tinh tế, cao siêu, thánh thiện. Chiêm nghiệm, như Thomas Merton định nghÄ©a, là tâm trạng trong đó chúng ta hiện diện vá»›i những gì xảy ra trong cuá»™c sống, trong vô táºn, trong chiá»u kÃch vÄ©nh cá»u cá»§a sá»± việc. Chúng ta cô đơn và chiêm nghiệm khi chúng ta ý thức mình Ä‘ang uống ly nước là đang uống ly nước.
Merton mô tả giây phút ân sủng của chiêm nghiệm:
Trong thế giá»›i bình thưá»ng, Ä‘á»i sống hôm nay như thế là đã quá đủ, đói ăn, khát uống, lạnh nóng, thức dáºy và đi ngá»§. Là m giưá»ng xếp giưá»ng, pha ly cà -phê uống buổi sáng. Xả đá tá»§ lạnh, Ä‘á»c sách, chiêm nghiệm, là m việc. Tôi sống như tổ tiên tôi đã sống trên quả đất nà y, cho đến ngà y chết. Amen. Không cần phải khẳng định cuá»™c sống, đặc biệt là cuá»™c sống cá»§a tôi, chẳng nghi ngá» gì, đó không phải là cuá»™c sống cá»§a ngưá»i khác. Tôi phải há»c dần dần để quên chương trình dá»± án và chuyện mà u mè bên ngoà i?
Chúng ta quá ngây dại trước những ngưá»i nổi tiếng vì chúng ta lúc nà o cÅ©ng nhìn bá» ngoà i để tìm chuyện vÄ©nh cá»u, chuyện là m chúng ta cao cả và bất tá». Nhưng những chuyện chúng ta tìm thì nó đã ở sẵn trong lòng chúng ta, chúng ta chỉ cần thức chúng dáºy, gá»i tên chúng, hiệp thông vá»›i lòng trắc ẩn vá»›i tất cả những gì là hương vị cá»§a bất tá» và vÄ©nh cá»u, ý thức cảm nháºn nóng lạnh trong chÃnh cuá»™c sống chúng ta.
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

