Tôi xin trÃch ra đây bức thư từ má»™t tạp chÃ. Má»™t phụ nữ giải thÃch tại sao bà khó chấp nháºn đức tin Kitô giáo. Bà viết:
Äừng nói vá»›i tôi vá» Chúa hay Ä‘em sách giáo lý đến nhà tôi, cÅ©ng đừng chặn tôi trên đưá»ng để nói vá» cứu rá»—i. Äịa ngục chẳng là m tôi Ä‘au đớn hÆ¡n hiện thá»±c phÅ© phà ng cá»§a Ä‘á»i tôi. Tôi thá» rằng lá»a địa ngục còn tốt hÆ¡n thá»±c tế lạnh lẽo mà tôi Ä‘ang sống.
CÅ©ng đừng nói vá»›i tôi vá» Giáo há»™i. Há» biết gì vá» sá»± thất vá»ng chán chưá»ng cá»§a tôi, hay Giáo há»™i đứng sau những cánh cá»a kÃnh và cháºn những kẻ thấp hèn như tôi? Có khi tôi đã nghe lá»i nà i nỉ mong tôi hồi tâm cá»§a há», há» tìm cách là m cho niá»m tin cá»§a tôi trở lại giữa các bức tưá»ng cá»§a há».
Và tôi thấy Chúa cá»§a các ngưá»i phản ánh trên dung mạo cá»§a các ngưá»i khi các ngưá»i quay mặt bá» Ä‘i… Sá»± tha thứ không bao giỠđến… Tình yêu chữa là nh mà tôi tìm kiếm thì các ngưá»i cứ việc giữ khư khư.
Äi khuất mắt tôi và đứng có nói vá» Chúa nữa. Chúa cá»§a các ngưá»i đã thể hiện nÆ¡i các ngưá»i: má»™t Thiên Chúa không có tình thương. Bao lâu mà Thiên Chúa vẫn còn để tôi ra khá»i hÆ¡i ấm tình ngưá»i thì tôi vẫn không tin. (Marie Livingston Roy)
Khôn ngoan nằm ở sá»± đơn sÆ¡. Bức thư nà y có sức mạnh vì nó đơn giản. Khi chúng ta không cảm nghiệm được hÆ¡i ấm tình ngưá»i thì chúng ta sẽ không tin và o Tin mừng.
Sá»± thá»±c là váºy, rốt cùng, chúng ta không thể trung thá»±c rao giảng Tin mừng khi không thể mang cá»™ng Ä‘oà n đến cho cá» tá»a.
Tôi nói là chúng ta không thể trung thá»±c rao giảng, không phải vì ngưá»i ta sẽ nhìn và o Ä‘á»i sống cá»™ng Ä‘oà n thiếu sót cá»§a chúng ta và nói, “Anh không thá»±c hà nh những gì anh rao giảngâ€, nhưng vì khi chúng ta không thể Ä‘em lại cho ngưá»i nghe sá»± thân máºt cá»™ng Ä‘oà n thì việc lắng nghe Tin mừng là m cho hỠở và o tình trạng không thể chịu nổi và vô vá»ng. Tin mừng đòi há»i há» bá» lại má»™t cuá»™c sống đà ng sau nhưng không mở ra má»™t lối Ä‘i rõ rà ng cho cuá»™c sống má»›i.
Khi giảng dạy như váºy, tất cả chúng ta Ä‘ang giống như các kinh sư và ngưá»i Pha-ri-sêu trong Kinh Thánh, lấy lá»i Chúa mà đặt đủ thứ gánh nặng lên vai má»i ngưá»i và chẳng là m gì có Ãch để đưa hỠđến Ä‘á»i sống má»›i cả.
Tôi xin minh há»a chuyện nà y.
Khi ngưá»i thanh niên già u có há»i Äức Giê-su, “Tôi phải là m gì để có được sá»± sống Ä‘á»i Ä‘á»i?†Ngưá»i trả lá»i, “Hãy bán hết cá»§a cải, Ä‘em cho ngưá»i nghèo và đi theo Ta.†Tuy nhiên, khi Äức Giê-su nói, “Äến và đi theo Ta,†thì chúng ta có thể hiểu: “Äến và ở vá»›i chúng tôi, là thà nh viên cá»§a cá»™ng Ä‘oà n nà y.â€
Äức Giê-su đòi há»i ngưá»i thanh niên bá» hết cá»§a cải, nhưng ngay láºp tức Ngưá»i đưa ra cho anh má»™t Ä‘á»i sống khác trong cá»™ng Ä‘oà n cá»§a Ngưá»i.
Ngà y nay, hầu hết chúng ta khi rao giảng Ä‘á»u không thể mang đến cho ngưá»i khác con đưá»ng nà y. Vì thế lá»i giảng cá»§a chúng ta có thể không trung thá»±c.
Giả dụ như sau bà i giảng cá»§a tôi vá» công bình xã há»™i, má»™t ngưá»i đến gặp tôi nói: “Tôi đã được thuyết phục. Tôi sẽ bán hết cá»§a cải, cho ngưá»i nghèo và theo Chúa cách trá»n vẹn. Nhưng sau đó, tôi sẽ là m gì? Là m sao tôi nuôi sống gia đình tôi?â€
Tôi không có câu trả lá»i. Tôi không thể nói vá»›i anh như Äức Giê-su nói, “Äến và sống vá»›i chúng tôi!†Tôi không thể cụ thể chỉ cho anh má»™t cá»™ng Ä‘oà n đón nháºn và nuôi sống anh cùng gia đình. Bởi váºy lá»i giảng cá»§a tôi không trung thá»±c. Tôi đòi há»i nhưng không có má»™t đưá»ng hướng tháºt sá»±. Tôi là m cho anh ta cảm thấy có lá»—i mà không cho anh má»™t lối thoát.
Äiá»u nà y cÅ©ng đúng vá»›i nhiá»u lá»i giảng cá»§a chúng ta, chẳng hạn vá» luân lý tÃnh dục.
Gần đây, tôi có nói chuyện vá»›i má»™t cô ngoà i ba mươi. Cô là ngưá»i có đạo, thà nh tháºt và dấn thân theo cách cá»§a cô. Nhưng cô chưa láºp gia đình, ở má»™t mình và không có được má»™t đức tin sâu Ä‘áºm, không có chá»— dá»±a vững và ng vá» mặt tình cảm, cô có những chuyện yêu đương tình dục. Cô không thể phân định chúng theo luân lý, mà theo cảm tÃnh.
Cô biết đó là chuyện bù trừ, má»™t cái gì chưa phải là tốt nhất. Nhưng: “Giá» nà y, vá»›i hoà n cảnh cá»§a tôi, cô đơn, độc thân, tình dục hụt hẫng, ghen tị vá»›i những ngưá»i láºp gia đình có con cái hạnh phúc, thì những cuá»™c tình nà y thế chá»— cho những gì mà tôi không có. Thà có còn hÆ¡n không!â€
Tháºt khó để đòi há»i cô ấy vá» vấn đỠnà y, nếu không mang đến cho cô má»™t cá»™ng Ä‘oà n cụ thể có thể nâng đỡ cô vá» mặt tình cảm, đức tin, để cô không cần phải rÆ¡i và o các quan hệ như váºy.
Giống như ngưá»i thanh niên già u có trong Kinh thánh, cô cÅ©ng buồn rầu bá» Ä‘i, bá» các mối tình cá»§a cô và cả Äức Kitô mà chÃnh cô cÅ©ng nháºn biết rằng đó là sâu sắc và chân tháºt hÆ¡n. Tuy nhiên mặc cảm tá»™i lá»—i cá»§a cô Ãt hÆ¡n ngưá»i thanh niên già u có.
Chưa má»™t ai hay má»™t nhóm nà o thá»±c sá»± đại diện cho Äức Kitô để nói vá»›i cô: “Hãy bá» tất cả lại phÃa sau – và đến, sống vá»›i chúng tôi!â€
Tinh thần Ki-tô giáo sẽ nên mạnh mẽ nếu chúng ta có những cá»™ng Ä‘oà n sống động có thể đưa ra má»™t đưá»ng hướng cụ thể cho những bù trừ tốt nhất mà thế giá»›i nà y Ä‘em lại.
Khi hÆ¡i ấm tình ngưá»i và cá»™ng Ä‘oà n Ä‘Ãch thá»±c còn chưa mở rá»™ng vòng ôm, thì chúng ta vẫn mãi còn nhiá»u ngưá»i không tin và nhiá»u chiến đấu nÆ¡i những ngưá»i tin.Â
TrÃch sách Táºp sống vượt lên ná»—i sợ, Forgotten among the Lilies, Learning to Love Beyond Our Fears, Ronald Rolheiser
Nguyễn Kim An dịch
Phanxicovn

