Tôi nháºn tin ngưá»i bạn thân cá»§a gia đình bị chết trong má»™t tai nạn nghá» nghiệp. Chẳng có gì để chuẩn bị cho má»™t tin như váºy. Khi hay tin qua Ä‘iện thoại tôi đã cầu nguyện. Tôi cầu nguyện cho ngưá»i chết, cho gia đình và ngưá»i thân cá»§a anh, tôi cầu nguyện cho đức tin, hy vá»ng và sá»± khôn ngoan để biết cái gì nên nói khi đến đám tang ngưá»i nà y.
Nói gì khi đối diện vá»›i má»™t cái chết như váºy? Lá»i an á»§i mong manh nà o có thể bám lấy để có má»™t tầm nhìn và có được can đảm? Lá»i nà o chứa đựng hạt giống can đảm?
Chúng ta có những lá»i cá»§a đức tin: “Anh Ä‘ang ở trong tay Chúa!†Chúng ta tin và o sá»± sống lại và sá»± sống Ä‘á»i Ä‘á»i! Cuá»™c sống thay đổi chứ không bao giá» chấm dứt! Dưới trần thế không có thà nh phố vÄ©nh cá»u, chúng ta là ngưá»i hà nh hương Ä‘i đến thà nh phố bất diệt!†Những lá»i phong phú, những lá»i chân tháºt, nhưng khi nói ở má»™t đám tang, chúng như má»™t lá»i an á»§i suông. Quá dá»… để nói.
Có thể nói gì đây? Có lẽ không nên nói gì cả. Trong má»™t chừng má»±c nà o đó, chúng ta biết Thiên Chúa quan phòng, rằng hy vá»ng tối háºu cá»§a chúng ta nằm ở phÃa bên kia cá»§a Ä‘á»i nà y và rằng chúng ta sẽ được sống lại. Trong chừng má»±c nà o đó khi chúng ta không có đức tin, tất cả lá»i nói Ä‘á»u không đủ để mang đến hy vá»ng trong giây phút nà y.
Trong những trưá»ng hợp như thế nà y, chúng ta không tìm được an á»§i và can đảm trong lá»i nói, nhưng đơn giản trong sá»± hiện diện vá»›i nhau, trong cái ôm hôn, trong thinh lặng chia sẻ ná»—i Ä‘au vô vá»ng. Có lẽ tất cả những gì cần nói là : “Tôi ở đây. Tôi quan tâm đến bạn. Tôi không biết nói gì để là m cho má»i chuyện tốt hÆ¡n. Tôi biết bạn cÅ©ng không mong tôi nói Ä‘iá»u gì!â€
Có lẽ sá»± ngáºp ngừng và không nói được gì lại có nhiá»u ý nghÄ©a, sá»± thinh lặng vô vá»ng và nói không nên lá»i, chứa đựng lòng trắc ẩn, là giây cứu há»™ mang đến an á»§i và hy vá»ng để cuá»™c sống có thể trở lại được.
Tôi nghÄ© như váºy là đúng. Niá»m an á»§i sâu Ä‘áºm nhất chúng ta có thể tặng nhau nằm trong hà nh động chia sẻ tình trạng vô vá»ng. Ngưá»i ta nói quá nhiá»u ở đám tang. Nhưng nên có má»™t nhu cầu kiệm lá»i.
Tuy nhiên, cÅ©ng cần phải nói má»™t số Ä‘iá»u, những lá»i là m sáng rõ mối tương giao cá»§a chúng ta vá»›i ngưá»i đã chết và vá»›i nhau, những lá»i có thể thúc đẩy lòng can đảm và đức tin, những lá»i có thể giúp chúng ta dâng mừng lòng can đảm và đức tin ấy.
Những lá»i nà o có thể chia sẻ ở đám tang ngưá»i thân chúng ta?
Những lá»i nói vá»›i chúng ta rằng hy vá»ng cá»§a chúng ta nằm trong tình yêu, chứ không phải chỉ nằm trong sá»± sống sinh há»c. Tâm lý gia John Powell cho rằng, có hai thảm kịch tiá»m tà ng trong cuá»™c sống và , chết trẻ không phải là má»™t trong hai thảm kịch đó.
Hai thảm kịch đó là : Sống mà không yêu hết mình, yêu mà không nói cho ngưá»i thân yêu biết mình yêu há».
Äối diện vá»›i cái chết, dù là cái chết cá»§a chÃnh mình hay cái chết cá»§a ngưá»i thân, luôn luôn có má»™t tiếc nuối sâu xa. Tuy nhiên đây không phải là tiếc nuối nhắm vá» lá»—i lầm và các thiếu sót là m chúng ta sợ án phạt Ä‘á»i Ä‘á»i. Không. Sá»± tiếc nuối nà y phần lá»›n do yêu mà chưa được sống, chưa được chia sẻ, chưa được hiểu đúng, bị hiểu lầm và chưa được hòa giải. Khi đối diện vá»›i cái chết như thế, mong ước sâu kÃn nhất là có thêm thá»i gian để hòa giải, thêm thá»i gian để bà y tá» tình yêu má»™t cách trá»n vẹn hÆ¡n.
Khi chúng ta nói chuyện vá»›i nhau ở đám tang, chúng ta nên nói lên các lá»i nà y. Chúng nên truyá»n tải rằng cái chết thách đố chúng ta không phải để trở nên buồn rầu, chìm và o thất vá»ng. Nhưng là thách đố để chúng ta Ä‘i và o cuá»™c sống má»™t cách Ä‘áºm sâu hÆ¡n trong tình yêu, thấu hiểu và đặc biệt trong hòa giải.
Trong thế gian nà y, có nhiá»u cái còn tệ hÆ¡n cái chết. Äức Kitô đã cảnh tỉnh chúng ta Ä‘iá»u nà y: â€œÄÆ°á»£c lá»i lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì được Ãch gì?†Cái mất ở đây là đánh mất sá»± quan tâm, đánh mất lương tâm, đánh mất tình thương tha nhân, đánh mất hy vá»ng hòa giải.
Những Ä‘iá»u nà y còn có thể bị dáºp tắt bởi má»™t loại chết khác, cay chua, Ãch ká»· hay sá»± không lương thiện giết chết tình yêu thương. Khi má»™t ai đó qua Ä‘á»i, nếu lương tâm, tình yêu và niá»m ao ước hòa giải vẫn còn thì, không có gì bị mất.
Tôi đứng bên cạnh giưá»ng Cathy, má»™t phụ nữ trẻ sắp chết vì ung thư. Qua đôi mắt đẫm lệ, cô nhìn chúng tôi và nói: “Tháºt là khó, nhưng tôi không cay chua, không sao!†Và cô ra Ä‘i. Hy vá»ng má»›i nảy sinh trong lòng chúng tôi. Cô không nói nhiá»u nhưng như thế là đủ. Chúng tôi biết chẳng có gì bị mất.
Lá»i nói cÅ©ng cần được nói ra để thoa dịu mặc cảm cá»§a chúng ta, mặc cảm cá»§a những ngưá»i còn sống. Bất cứ lúc nà o có ngưá»i thân chết, chúng ta Ä‘á»u chiến đấu vá»›i má»™t mặc cảm sâu xa. Cách nà y hay cách khác chúng ta cảm thấy có trách nhiệm và chúng ta nghÄ© vá» hà ng trăm Ä‘iá»u chúng ta có thể và nên là m trước khi quá muá»™n.
Chúng ta cần được nhắc rằng Chúa yêu thương ngưá»i đã chết nhiá»u hÆ¡n chúng ta yêu thương há». Thiên Chúa có cách cá»§a Chúa, Chúa viết thẳng trên những đưá»ng ngoằn nghèo chúng ta vạch ra. Chúa có cách riêng cá»§a Chúa để là m cho ngưá»i chưa trá»n vẹn được trá»n vẹn.
Thiên Chúa hiểu bản chất cá»§a con ngưá»i, tai nạn, bệnh táºt, mặc cảm và tá»™i lá»—i, chúng ta sẽ mãi mãi không trá»n đủ. Chúng ta là m tốt nhất có thể. Äối vá»›i Thiên Chúa, trong đức tin, Ä‘iá»u đó là đủ.
Thiên Chúa thấu hiểu, yêu thương và toà n năng. Sá»± sống cá»§a chúng ta là bất táºn.
Chúng ta cần dâng mừng Ä‘iá»u nà y, đặc biệt khi đối diện vá»›i cái chết. Như Cathy, chúng ta cần nhìn và o nhau qua đôi mắt đẫm lệ và nói: “Tháºt là khó, nhưng tôi không cay chua, không sao!â€
Tình yêu, lương tâm, cuá»™c sống được chia sẻ, niá»m ao ước hòa giải, những Ä‘iá»u nà y chứa đựng sá»± sống và hy vá»ng. Má»™t ngưá»i đà n ông qua Ä‘á»i; nhưng không có cái gì trong những Ä‘iá»u nà y bị mất.
Nguyễn Kim An dịch
Phanxicovn

