Äối vá»›i ngưá»i Ki-tô hữu, Ä‘iá»u tối háºu trong cuá»™c sống là má»i sá»± trong thế gian nà y Ä‘á»u thiêng liêng, đặc biệt vá» mặt thể lý, chúng là chất liệu tiá»m tà ng cho các bà tÃch. Äức tin cá»§a chúng ta thể hiện vinh quang Thiên Chúa, má»—i chúng ta được dá»±ng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, xác thân chúng ta là đá»n thá» cá»§a Thần KhÃ, thá»±c phẩm chúng ta ăn hằng ngà y Ä‘á»u mang tÃnh bà tÃch, qua lao động, qua Ä‘á»i sống gối chăn chúng ta dá»± phần và o công cuá»™c tạo dá»±ng vá»›i Thiên Chúa.
Äây là đức tin đặc biệt, nó khác vá»›i hầu hết các tôn giáo khác, chá»§ Ä‘Ãch các tôn giáo khác là là m cho tÃn hữu thoát khá»i xác thân và trần gian. Nhưng trong Ki-tô giáo “Ngôi Lá»i nháºp thểâ€, Thiên Chúa nháºp thể và vì thế má»i sá»± có tÃnh thể lý Ä‘á»u tiá»m tà ng bà tÃch tÃnh. Äiá»u cần chú ý trong Kinh Thánh, ở dòng độc đáo nói vá» việc Thiên Chúa nháºp thể không phải đơn giản chỉ nói Thiên Chúa trở thà nh má»™t con ngưá»i bằng xương bằng thịt. Nó còn nói hÆ¡n thế: “Thiên Chúa trở thà nh xác thịtâ€, mang tÃnh thể lý và trần gian. Vì váºy má»™t cách tiá»m tà ng, má»i sá»± thuá»™c vá» thể lý Ä‘á»u là bà tÃch.
Tuy nhiên chúng ta lại đấu tranh chống lại chuyện nà y. Äá»i sống hằng ngà y chúng ta thưá»ng bị sao nhãng, nhá» nhen, táºp trung và o những chuyện gần như không có tÃnh cách thiêng liêng, nÆ¡i mà ý tưởng má»i sá»± là bà tÃch thì chúng lại xuất hiện dưới dạng như má»™t thèm muốn hÆ¡n là có tÃnh thần há»c. Không phải lúc nà o thế gian cÅ©ng thể hiện vinh quang Thiên Chúa, đôi khi những việc chúng ta là m vá»›i thân xác mình khiến chúng ta tá»± há»i liệu mình đã tháºt sá»± là đá»n thá» cá»§a Thần KhÃ, cách ăn uống thiếu ý nghÄ©a cá»§a chúng ta không nói lên được tÃnh cách bà tÃch, ngôn ngữ chúng ta nói vá» việc là m, tÃnh dục, và đá»i sống chung chung hiếm khi nói lên được sá»± kiện chúng ta là ngưá»i đồng sáng tạo vá»›i Thiên Chúa.
Tại sao? Tại sao chúng ta không thưá»ng xuyên thức tỉnh hÆ¡n vá»›i sá»± kiện chúng ta Ä‘ang hiện diện trên mặt đất thiêng liêng và tại sao những hoạt động hằng ngà y cá»§a chúng ta lại trở nên nặng ná» vá»›i bà tÃch như váºy?
Có nhiá»u lý do, nhưng hầu hết Ä‘á»u bắt nguồn từ sá»± kiện chúng ta là con ngưá»i, rằng cuá»™c Ä‘á»i kéo dà i, và giữ vững các biểu tượng, ngôn ngữ, lý tưởng cao quý trong tình trạng nhếch nhác Ä‘á»i sống hằng ngà y thì tháºt là khó. Ä‚n uống, là m việc, Ä‘á»i sống gối chăn đáng lý là những việc là m nên mang tÃnh thiêng liêng, nhưng thưá»ng thưá»ng chúng ta là m những việc nà y chỉ để duy trì sá»± sống hÆ¡n là đang lãnh nháºn các bà tÃch và “getting by†chỉ là má»™t biểu tượng cao quý cÅ©ng giống như chúng ta há»p nhau ngà y cuối tuần. Tôi rất thông cảm chuyện nà y. Từng ngà y, từng giá», sống vá»›i bà tÃch trong từng sinh hoạt thưá»ng ngà y cá»§a cuá»™c sống là má»™t chuyện không dá»… dà ng chút nà o.
Nhưng có má»™t lý do khác giải thÃch tại sao chúng ta đánh mất nhiá»u ý nghÄ©a cá»§a bà tÃch trong Ä‘á»i sống hằng ngà y, đó là vì chúng ta Ãt cầu nguyện và các sinh hoạt thiếu tÃnh cách táºp tục. Chúng ta Ãt ứng dụng cầu nguyện và táºp tục để nối kết các hoạt động cá»§a chúng ta – ăn uống, là m việc, giao du, ân ái, sáng tạo – vá»›i nguồn gốc thiêng liêng cá»§a chúng. Chẳng hạn:
Ngưá»i da đỠvùng Osage, há» có má»™t táºp tục khi em bé chà o Ä‘á»i, trước khi đứa bé bú giá»t sữa mẹ đầu tiên, có má»™t nhân váºt thiêng liêng, ngưá»i “nói chuyện vá»›i thần linh†được đưa và o phòng. Vị nà y sẽ kể cho em bé câu chuyện tạo dá»±ng trá»i đất và các loà i động váºt trên cạn. Nghe câu chuyện xong em bé má»›i được cho bú. Ãt lâu sau, khi em bé đến tuổi uống nước, cÅ©ng nhân váºt nà y được má»i đến để kể câu chuyện vá» tạo dá»±ng và nguồn gốc thiêng liêng cá»§a nước. Nghe câu chuyện xong, em bé má»›i được uống nước. Sau đó, khi em bé ăn được thức ăn cứng, nhân váºt “hay nói chuyện vá»›i thần linh†được má»i đến má»™t lần nữa và lần nà y, kể cho em nghe câu chuyện vá» nguồn gốc cá»§a ngÅ© cốc và các loại thá»±c phẩm khác. Chá»§ Ä‘Ãch cá»§a việc dạy dá»— nà y là giúp cho em bé nháºn biết ăn không chỉ là má»™t hà nh động có tÃnh cách thể lý, mà còn là má»™t hà nh động mang tÃnh thiêng liêng.
Bố mẹ tôi và thế hệ cá»§a bố mẹ cÅ©ng thá»±c hà nh Ä‘iá»u nà y theo cách cá»§a há»: Äồng ruá»™ng, nÆ¡i là m việc, phòng ngá»§ Ä‘á»u được là m phép, há» cầu nguyện trước và sau má»—i bữa ăn, và có khi há» còn ngá» lá»i cầu hôn trong nhà thá». Äó là cách há» kể câu chuyện vá» nguồn gốc cá»§a nước trước khi uống nước.
Ngà y nay, có vẻ như chúng ta đã mất Ä‘i cách kể chuyện thần thoại cá»§a ngưá»i da đỠOsage và cách má»™ đạo cá»§a thế hệ bố mẹ tôi. Chúng ta sống, ăn uống, là m việc, và ân ái không gắn liá»n vá»›i những biểu tượng cao quý nà y nữa. Äại thể, chúng ta không còn nối kết thá»±c phẩm vá»›i nguồn gốc thiêng liêng cá»§a nó, không còn xem việc là m cá»§a chúng ta như hà nh động dá»± phần và o công trình tạo dá»±ng cá»§a Thiên Chúa, không còn là m phép phòng là m việc, phòng há»p, và lần lữa mãi vá»›i ý nghÄ© là m phép phòng ngá»§, nÆ¡i chốn cá»§a Ä‘á»i sống gối chăn.
Chúng ta cà ng ngà y cà ng nghèo Ä‘i vì những Ä‘iá»u như thế, không chỉ vá» mặt tÃn ngưỡng, mà còn vá» mặt nhân bản. Khi hoạt động hằng ngà y không còn mang tÃnh bà tÃch, chúng sẽ sá»›m trở nên há»i hợt và má»™t cách thiếu ý thức chúng ta bù đắp cho sá»± nghèo nà n đó bằng cách gia tăng lượng.
Tôi không chắc liệu chúng ta có nên theo tất cả chuyện nà y không – theo táºp tục huyá»n thoại hay theo lòng má»™ đạo cá»§a thế hệ cÅ© – nhưng nếu chúng ta không thấy việc cầu nguyện hay các táºp tục nối kết hà nh vi ăn uống, là m việc, gối chăn cá»§a chúng ta vá»›i nguồn gốc thiêng liêng cá»§a chúng, thì khi đó cuá»™c sống hằng ngà y cá»§a chúng ta, chẳng có gì đặc biệt, cuá»™c sống hằng ngà y vẫn chỉ là cuá»™c sống nhếch nhác như con ốc sên ì ạch Ä‘i trên mặt đất.
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

