Từng nghe nhiá»u truyện cổ tÃch, từng xem nhiá»u phim vá» chuyện tình lãng mạn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi trá»±c tiếp nghe và nói chuyện vá»›i ngưá»i tháºt việc tháºt. Cô miên man thÃch thú kể, má»™t cách sống động, như thể vẫn là em cá»§a ngà y hôm qua. Còn Chú thì vừa nghe vừa hẩy hẩy cái tay như thể không muốn cho Cô kể tiếp. Cô thì cứ Ä‘áºp Ä‘áºp cái tay: Mình cứ để tá»› kể cho má»i ngưá»i nghe. Cô Chú đã có nhiá»u con nhiá»u cháu, thế mà cái tuổi xuân ấy vẫn sống động và xanh tươi!
Hồi đó, Chú là con trai má»™t, nhà già u nhất vùng. Thế nên, suốt ngà y anh chà ng Ä‘i chÆ¡i hết chá»— nà y đến chá»— khác, hết đám bạn nà y đến đám bạn kia, chẳng phải động tay đến chút gì. Ngà y ná», anh chà ng không thèm Ä‘i chÆ¡i nữa, cứ trụ lại má»™t chá»—, ngồi như đợi sung rụng.
Bạn bè không hiểu. Sau nhiá»u lần, má»i ngưá»i má»›i khám phá ra: chà ng ấy, Ä‘ang ngồi nhìn xuyên qua bá» rà o. Bên kia có bá»n con gái Ä‘ang chÆ¡i nhảy dây. Có nhiá»u lắm, nhưng không hiểu sao, anh ta đã để ý được má»™t ngưá»i. Thế là ngà y qua ngà y, cứ cái giỠđó, anh chà ng lại trồng cây sung.
Thá»i gian trôi qua, tin tức cÅ©ng đến tai tụi con gái bên kia. Cô ấy, Ä‘iểm nhắm cá»§a anh ta, cÅ©ng biết, và giáºt mình. Chẳng là cô bé ấy nhìn lá»›n tướng, cÅ©ng xinh đẹp, và nhảy dây rất giá»i. Chẳng là vì, cô bé là con gái lá»›n trong nhà , nên rất đảm Ä‘ang tháo vát má»i chuyện. Cái gì cÅ©ng nhanh nhẹn, tÃnh tình lại rất cởi mở tươi vui. Nhưng cô chẳng bao giá» nghÄ© là có anh chà ng Ä‘ang “nhòm ngó†mình.
Biết tin, cô bé không Ä‘i chÆ¡i nhảy dây vá»›i các bạn nữa. Thế là anh chà ng bị mất mục tiêu. Chà ng ta không chịu thua. Giá» ngồi chá» sung, mà biết chắc sung không có, nên khá»i cần chá».
Anh chà ng dò la tin tức để tiếp cáºn mục tiêu. Chà ng ta, vốn công tá» con nhà già u, nhưng rất tốt tÃnh, thẳng thắn là m luôn: Ä‘i há»i vợ.
Äại diện gia đình nhà trai tá»›i, đặt cau trầu, má»›i tá há»a: cô bé má»›i có mưá»i mấy tuổi thôi, còn nhiá»u năm nữa má»›i đến tuổi cưới. Thế là hụt!
Cứ tưởng, tiếng sét ái tình là m má» mắt chà ng công tá». Nhưng không, không hiểu sao anh ta không chịu bá» cuá»™c. Cô bé cÅ©ng không hiểu nổi: Là m sao trên Ä‘á»i lại có má»™t kẻ lỳ đến thế.
Cứ hết ngà y ngà y đến ngà y khác, dịp nà y đến dịp khác, năm nà y đến năm khác, anh ta cứ đến, cứ ngồi đó. Äuổi vá» thì không được, vì cÅ©ng chẳng có lý do. Mà thá»±c sá»±, có Ä‘uổi, anh ta cÅ©ng nhất định không chịu vá», rồi nhất định lần sau vẫn tá»›i như thưá»ng.
Tình yêu nhiá»u khi kể cÅ©ng rất khó hiểu. Há»i anh ta: Tại sao anh thÃch tôi? Anh bảo: Chẳng biết nữa, nhìn là thÃch. Tại sao anh không tìm ngưá»i khác Ä‘i, mà cứ lì ở đây cả nhiá»u năm rồi? Thì tôi thÃch nên tôi cứ ở, tôi không thÃch tìm ngưá»i khác.
Thá»i gian trôi qua, cô bé cÅ©ng siêu lòng. Cô bé tá»± nhá»§: Mình tốt thì tốt tháºt, xinh thì cÅ©ng xinh, dá»… thương cÅ©ng có, nhưng mà sao cái anh nà y lại thÃch mình “ghê gá»›m†như thế chứ! Kể cÅ©ng tá»™i nghiệp tháºt… Từ chá»— thấy “tá»™i nghiệp†cho anh ta, cô bé cảm thấy cÅ©ng “chấp nháºn†được: Thôi thì mặc kệ anh ta, thÃch đến lúc nà o thì đến, thÃch Ä‘i khi nà o thì Ä‘i, mình “chẳng thèm quan tâmâ€.
Có lúc, cô bé tá»± há»i: Chẳng lẽ anh ta “thương mình†tháºt sao? Vì nếu có đùa, sao mà có ngưá»i đùa dai đến thế, đến cả mấy năm rồi. Còn nếu há»i anh ta, câu trả lá»i trước sau vẫn như má»™t: Tôi thÃch thế!
Cuối cùng, gia đình cô bé nói: CÅ©ng chấp nháºn được, vì anh ta tá» ra tá» tế, gia đình anh ta cÅ©ng tốt, nên tùy con thôi. Cô bé năm nà o, giỠđã đến tuổi lá»›n: Cô gáºt đầu chấp nháºn cái đồ “chai mặtâ€. Vì kỳ thá»±c anh ta không “đẹp trai†chút nà o. Nói không ngoa chứ, mang tiếng là công tá» con nhà già u nhất vùng, mà nhìn mặt “bẩn bẩn xấu xấu†khó ưa.
Vì không có lý do để từ chối, nên sá»± đồng thuáºn đã đến: đẹp trai không bằng chai mặt. Cô bé, đã thá» thách đủ chà ng trai, và cô cÅ©ng sẵn sà ng liá»u lÄ©nh cho phần còn lại cá»§a cuá»™c Ä‘á»i mình.
Thá»i cuá»™c đầy khó khăn, chiến tranh cướp bóc loạn lạc xảy ra… Sau bao nhiêu biến động, cô bé ngà y xưa vẫn tươi cưá»i gáºt gù: Äúng là mình không nhầm ngưá»i, anh ta chai mặt tháºt, xấu xà tháºt, nhưng rất tốt tÃnh, rất thương vợ con, dù là công tá» bá»™t, nhưng đảm Ä‘ang má»i chuyện.
Vừa nghe chuyện, chà ng trai ngà y ấy, giá» cứ ngồi cưá»i tÃt mắt: Mẹ nó kể khúc nà y ngay từ đầu có phải hay không, cứ kể luyên thuyên nhiá»u chuyện dà i dòng.
Cô đứng lên xoay má»™t vòng, cưá»i thÃch thú: Má»i ngưá»i nhìn em giá» máºp thế nà y, chứ ngà y xưa em đẹp lắm. Cô đưa cả hình hồi trẻ cho xem: Hồi đó, em đẹp thế, má»›i là m hoa mắt anh ta chứ! Äúng là cô bé ngà y xưa đẹp tháºt. Cô kết luáºn: Chết tháºt, giá» mình máºp nặng gấp đôi hồi đó.
Kể thêm: Lần kia Cô Ä‘i xưng tá»™i, và o tòa giải tá»™i. Quỳ xuống má»™t cái, cha giải tá»™i giáºt mình thót tim. Vì khi cô quỳ xuống, như má»™t quả cân nặng đặt lên má»™t bên đòn bẩy, nâng tòa giải tá»™i báºt lên! Cô kể mà thÃch thú: á»’, không ngá» mình lại nặng đến thế! Tá»™i nghiệp cho cha xứ quá!
Tứ Quyết SJ
dongten

