Ngay khi bắt đầu là m Dấu Thánh Giá, là ta đã cá» hà nh mầu nhiệm quan trá»ng nhất cá»§a Äức Tin Kitô giáo. Miệng ta tuyên xưng: Nhân Danh Cha và Con và Thánh Thần. Äây là mầu nhiệm Má»™t Chúa Ba Ngôi. Những cá» chỉ vô cùng ý nghÄ©a: tay ta vẽ hình thánh giá, đưa lên trán, đặt trên ngá»±c, và trên đôi vai. Có lẽ, chúng ta Là m Dấu Thánh Giá nhiá»u lần quá mà quên Ä‘i ý nghÄ©a. Dấu nà y là Dấu Thánh Giá, là mầu nhiệm Tình Yêu tá»± hiến trên tháºp giá cá»§a Chúa Giêsu Kitô. Dấu Thánh Giá lại được in trên chÃnh bản thân tôi, như thế là chÃnh tôi, cần tiếp tục cá» hà nh mầu nhiệm nà y trong Ä‘á»i mình, như xưa Chúa Giêsu Kitô đã cá» hà nh.
Thế nhưng, có má»™t câu há»i đặt ra: Tại sao trong khi miệng ta tuyên xưng mầu nhiệm Má»™t Chúa Ba Ngôi, mà cá» chỉ lại cá» hà nh mầu nhiệm Tháºp Giá? Tại sao hai mầu nhiệm nà y lại được cá» hà nh đồng thá»i? Câu há»i ấy quả là má»™t hà nh trình cuá»™c Ä‘á»i.
Không biết là bạn có bao giá» tá»± đặt câu há»i trên hay chưa? Còn tôi, đến năm 23 tuổi, lần đầu tiên trong Ä‘á»i, tôi tá»± thắc mắc như thế.
- Thá»i tuổi thơ…
Tôi vẫn còn nhá»› hồi mình bé tÃ, có lẽ 3 tuổi, má»—i khi trước khi ngá»§, là được Mẹ dạy cho táºp Là m Dấu Thánh Giá. Má»—i khi Ä‘i qua nhà thá», là cúi đầu chà o Chúa và là m Dấu Thánh Giá. Má»—i khi Ä‘i qua bà n thá», là phải ăn mặc tá» tế và nghiêm trang. Khi nhìn thấy ảnh tượng Äức Mẹ, thì cúi đầu: ẠÄức Bà . Vá»›i từng lá»i nói cá» chỉ nhá» nhặt ấy, mẹ từng bước dẫn tôi và o má»™t thế giá»›i khác, cùng song hà nh vá»›i thế giá»›i nà y.
Vì là má»™t trẻ thÆ¡, tôi không hiểu được gì nhiá»u, nhưng những gì hiểu được thì in Ä‘áºm không phai: đó là , có những nÆ¡i thánh thiêng. Äó là , có Chúa Ä‘ang nhìn từng bước con Ä‘i. Äó là có Mẹ luôn che chở đỡ nâng con cái trên hà nh trình cuá»™c Ä‘á»i gian khó. Äó là có sức mạnh và bình an mà Chúa ban cho ở nÆ¡i sâu thẳm tâm hồn. Tất cả những kinh nghiệm ấy, không phải là kiểu trẻ con. Không, những kinh nghiệm ấy sống động trong tình yêu thương cá»§a bố mẹ anh chị em nÆ¡i gia đình, sống động ngay cả trong những lúc vui chÆ¡i má»™t mình hoặc phải là m những Ä‘iá»u mình không thÃch. Những kinh nghiệm đơn sÆ¡ ấy, vượt xa những gì mà ngà y nay ngưá»i ta quy gán cho Ä‘iá»u gá»i là tâm lý cá»§a tuổi thÆ¡. Äúng, tuổi thÆ¡ có những nét tâm lý riêng, như đơn sÆ¡, dá»… thay đổi, lúc cưá»i khi khóc… Nhưng tình thương mà cha mẹ dà nh cho má»™t trẻ thÆ¡, và trẻ thÆ¡ hiểu được, cảm nháºn được, thì Ä‘iá»u ấy vượt xa Ä‘iá»u gá»i là tâm lý. CÅ©ng thế, tình yêu thương và tiếng thì thầm mà Thiên Chúa nói vá»›i trẻ thÆ¡, là quà tặng cá»§a Ngà i, chứ sao lại quy cho tâm lý! Tháºt đáng tiếc, vì hiện nay, nhiá»u báºc cha mẹ, từ kinh nghiệm tiêu cá»±c cá»§a bản thân, lại Ä‘i cản ngăn bước đưá»ng Chúa đến vá»›i trẻ thÆ¡. Các báºc cha mẹ ấy nại tá»›i tá»± do, mà ngăn không cho trẻ thÆ¡ đón nháºn bà tÃch Rá»a Tá»™i, ngăn không cho trẻ thÆ¡ cầu nguyện vá»›i Chúa, vá»›i Äức Mẹ và các Thánh. Tháºt là thiệt thòi vô cùng.
- Khi biết suy nghĩ…
Cuá»™c sống cứ thế trôi Ä‘i. Tôi thưá»ng cầu nguyện vá»›i các Thánh, vá»›i Äức Mẹ, rồi vá»›i Chúa Giêsu. Tuy có Ä‘á»c kinh Lạy Cha rất nhiá»u lần, nhưng hồi đó, hiếm khi tôi cầu nguyện vá»›i Chúa Cha. Vì tôi chỉ nghÄ© rằng, từ trên cao, Chúa Cha thấy hết moị sá»± Ä‘ang diá»…n ra. Ngà i đã tạo dá»±ng nên tất cả vÅ© trụ, nhưng mà Ngà i ở xa lắm. Có Chúa Giêsu thì gần gÅ©i hÆ¡n, vì Ngà i đã sống cùng má»i ngưá»i. Ngà i cùng ăn cùng uống vá»›i các môn đệ. Ngà i giảng dạy rất tuyệt vá»i. Ngà i còn hứa là sẽ ở cùng anh em má»i ngà y cho đến táºn thế. Cầu nguyện vá»›i Ngà i cÅ©ng tá»±a như việc trò chuyện giữa các môn đệ vá»›i Thầy mình váºy. Äã có lúc tôi tá»± nghÄ©, hầu như mình chẳng khi nà o nói chuyện vá»›i Chúa Cha, mà kỳ thá»±c cÅ©ng chẳng biết nói gì, không biết là như thế Ngà i có buồn không? Äá»c Kinh Thánh Cá»±u Ước, tôi thấy Chúa Cha cÅ©ng có những lần giáºn lá»›n lắm. Nhưng được cái: Ngà i giáºn, giáºn trong giây lát, còn thương thì thương suốt cuá»™c Ä‘á»i.
Kinh nghiệm vá» Chúa Thánh Thần đến vá»›i tôi khá trá»…. Thá»i Ä‘i há»c cấp 2, bắt đầu phải suy nghÄ© đến các cuá»™c thi: há»c ở trưá»ng cÅ©ng như há»c ở nhà thá». Trước má»—i lần ấy, cha mẹ và các thầy cô lại nhắc nhở rằng: Hãy cầu nguyện vá»›i Chúa Thánh Thần, để Ngà i soi lòng mở trà cho được thi tốt. Có lúc, tôi còn lẩm bẩm: nếu mà không há»c, thì có mà cầu đằng Trá»i? Nhưng bình tÄ©nh lại, tôi thấy: cầu nguyện là cần thiết, và tôi thá»±c sá»± cầu nguyện vá»›i Ngà i. Rất nhiá»u lần, tôi đã nháºn được Æ¡n nâng đỡ. Không phải kỳ thi nà o cá»§a tôi cÅ©ng có kết quả tốt, nhưng vá»›i những lần kết quả tốt, tôi biết rõ rằng: đó không phải chỉ là sức riêng cá»§a tôi, mà còn có Æ¡n trợ lá»±c rất quan trá»ng cá»§a Chúa Thánh Thần nữa. Hoặc giữa những lúc sợ hãi và nghi ngá», tôi đã cần đến Ngà i.
Bạn có thể nói như má»™t triết gia đã nói rằng: Nếu như thế, thì Thiên Chúa chẳng qua là sản phẩm cá»§a những gì con ngưá»i tưởng tượng ra, hoặc Thiên Chúa chỉ là phần bù đắp cá»§a những giá»›i hạn và sợ hãi cá»§a con ngưá»i? Cách nói nà y tá» ra khá thuyết phục, nhưng kỳ thá»±c tháºt là vô Æ¡n. Có những hoa trái tốt là nh chỉ có thể có nhá» tình yêu thương trong tương quan giữa con ngưá»i vá»›i nhau, hoặc giữa con ngưá»i vá»›i Thiên Chúa. Những hoa trái ấy không thể nảy sinh từ sá»± tưởng tượng cá»§a con ngưá»i. Thánh Vịnh có câu: Hãy nghiệm xem Chúa tốt là nh biết mấy. Bằng lý trÃ, con ngưá»i có thể chối bá» Thiên Chúa, nhưng Ngà i vẫn có đó. Bằng lý trÃ, con ngưá»i không thể tạo ra Thiên Chúa, mà chỉ có thể nhìn nháºn Ngà i hoặc từ chối Ngà i. Khi nói vá» Thiên Chúa, chỉ nại đến lý trà và tâm lý thôi, thì không đủ, mà đó còn là kinh nghiệm sống, còn là tương quan tình yêu thương, còn là cả cuá»™c sống trong má»i hoà n cảnh buồn vui.
- Trong lúc thỠthách…
Thá»i trung há»c, và o má»™t buổi trưa ná», sau khi trở vá» nhà từ trưá»ng há»c, có ngưá»i em há» nhá» hÆ¡n tôi má»™t tuổi, há»i tôi câu há»i: Là m thế nà o để phân biệt được Thiên Chúa cá»§a chúng ta vá»›i các vị thần cá»§a các tôn giáo khác? Tôi nghe xong mà lặng thinh, nói rằng: Äể anh suy nghÄ© và sẽ nói vá»›i em sau. Ban đầu tôi bình thản, nhưng cà ng nghÄ©, tôi cà ng thấy rối trÃ. Vá»›i trà khôn non ná»›t, tôi không biết là m cách nà o để thoát ra những suy nghÄ© rối bá»i ấy: từ những bà i giáo lý, cho đến các cách thá»±c hà nh đạo khác nhau giữa má»i ngưá»i, rồi đến các biểu hiện niá»m tin rất khác nhau. Như thế, kỳ thá»±c Chúa là ai đối vá»›i má»i ngưá»i, đặc biệt là những ngưá»i chưa biết Chúa? Chúa là ai khi so sánh Chúa vá»›i các vị thần kia? Quê tôi, ngưá»i ta rất cởi mở và hiá»n hòa vá» mặt giáo thuyết: đạo ai nấy giữ. Nếu muốn hiểu nhau, thì ngưá»i ta há»i nhau, rồi thảo luáºn vá»›i nhau, chứ chưa bao giá» tôi thấy những ngưá»i khác tôn giáo Ä‘i tranh cãi nhau. Vá»›i biết bao câu há»i trong đầu, tôi rối trà và đã có lúc bị cám dá»— nói không vá»›i đức tin. Nói không, không có nghÄ©a là tôi từ chối đức tin. Nói không, có nghÄ©a là tôi không chắc được là tôi tin thế nà o.
Lần ấy, đã nhiá»u lần tôi bị cám dá»— nói công khai vá»›i má»i ngưá»i rằng: tôi nghi ngá» vỠđức tin. Thế nhưng, những kinh nghiệm chân thá»±c vỠđức tin trong quá khứ chá»—i dáºy, nâng đỡ tôi. Äức tin cá»§a những ngưá»i xung quanh nâng đỡ tôi. Những lý lẽ vá» tương quan vá»›i má»i ngưá»i, cÅ©ng giúp tôi cân nhắc thá»±c tế: nếu giỠđây nói nói ra Ä‘iá»u ấy, má»i ngưá»i trong gia đình và bạn bè sẽ rất hoang mang và lo lắng, và rất buồn nữa. Má»i ngưá»i cÅ©ng sẽ không hiểu được chuyện gì xảy ra. Còn tôi, thì có nói ra, tôi cÅ©ng đâu giải quyết được gì, mà cÅ©ng chẳng để là m gì. Thế là , tôi quyết định thinh lặng để tìm giải pháp.
Äến má»™t ngà y, có câu nói cá»§a thánh Teresa Avila là m tôi bị đánh động: thá» thách là dịp tốt để giúp con ngưá»i trưởng thà nh hÆ¡n. Thế là , tôi cố gắng chiến đấu vá»›i chÃnh mình. Cố gắng tiếp tục Ä‘i tham dá»± thánh lá»… như má»i khi. Cố gắng sống đạo như trước giá» vẫn sống. Cố gắng không đổ những bối rối và khó chịu cá»§a bản thân lên ngưá»i khác. Trong thá»i gian ấy, tôi luôn ý thức rất rõ những tá»™i lá»—i mình đã phạm, những giá»›i hạn cá»§a bản thân, và những Ä‘iá»u tốt là nh tôi đã nháºn được từ má»i ngưá»i, và cả từ Chúa nữa, cho dù hiện tại tôi Ä‘ang nghi ngá» Ngà i.
Và o má»™t buổi chiá»u ná», sau thánh lá»… ấy, tôi được Æ¡n bình an trở lại. Chúa đã cất Ä‘i tất cả những bối rối ưu phiá»n trong tôi. Tôi còn nhá»› như in những gì tăm tối xảy ra trong suốt hÆ¡n tháng trá»i, nhưng giỠđây tâm hồn tôi bình an. Lúc ấy, tôi há»c được từ ná»™i tâm rằng: Chúa là Äấng tốt là nh, và luôn luôn tốt là nh như thế. Chúa có lúc sẽ lặng thinh, nhưng Ngà i luôn yêu thương. Các vị thần khác, tôi không biết, nhưng các vị ấy có những năng lá»±c nà o đó mà những ngưá»i tin và o các vị ấy nương tá»±a. Các vị ấy cÅ©ng có thể có những giáo thuyết nà o đó cần cho ai đó. Tôi tôn trá»ng sá»± khác biệt và tá»± do cá»§a má»—i ngưá»i. Nhưng Ä‘iá»u là m tôi mừng vui là tôi biết rằng tôi tin và o Ai. Kinh nghiệm ấy cá»§a thánh Phaolo giỠđây tháºt sống động. Cái biết ấy sâu hÆ¡n cõi lòng tôi, vượt xa trà khôn tôi, vì không phải cá»§a tôi, mà cá»§a Äấng tá» cho tôi.
- Quay lại điểm khởi đầu…
Sau trung há»c, sau đại há»c, sau má»™t năm chuẩn bị cho ngoại ngữ và nhiá»u môn há»c khác, tôi được nháºn và o Nhà táºp Dòng Tên. Sau kỳ linh thao má»™t tháng và 6 tháng sống cùng các anh em trong nhà táºp, tôi nháºn được tin tháºt bất ngá»: Mẹ tôi được Chúa gá»i vá». Mẹ mất má»›i chỉ ở tuổi 50, vì bệnh tim. Cha giáo táºp và tôi Ä‘i máy bay từ miá»n nam ra miá»n bắc để vá» lá»… tang mẹ, vì nhà táºp thì ở Sà i Gòn, còn nhà tôi gần Hà Ná»™i. Khi hai cha con Ä‘ang trong máy bay trên bầu trá»i, tôi nhìn ra ngoà i thì thấy khoảng không bao la, nhìn trong lòng thì thấy trống rá»—ng, nhìn bên cạnh có cha giáo và nhiá»u hà nh khách. CÅ©ng chẳng biết nói gì, chẳng có chi để nghÄ©.
Cha giáo gợi chuyện và hai cha con cứ thế nói chuyện vá»›i nhau. Tôi cÅ©ng cứ thế để cho câu chuyện trôi Ä‘i tá»± nhiên. Thế nhưng trong chuá»—i các câu chuyện ấy, tá»± nhiên sáng lên má»™t câu há»i là m tôi cảm thấy bất ngá» vá»›i chÃnh mình. Tôi há»i ngay cha giáo: Thưa Cha, là m thế nà o mà chúng ta biết được Thiên Chúa có Ba Ngôi là Cha và Con và Thánh Thần? Con thấy là có má»—i Chúa Giêsu thưá»ng nói vá» Ä‘iá»u ấy, khi Ngà i nói vá» Chúa Cha, rồi tá»± xưng mình là Con, có khi khác lại nói vá» Thần KhÃ? Cha giáo gáºt đầu đồng ý: Äúng thế, nếu Chúa Giêsu không nói cho chúng ta, thì chúng ta không biết đâu, nhá» Chúa Giêsu đấy.
CÅ©ng trong lần ấy, tôi vừa cảm thấy xa vắng vì mất mẹ, vừa cảm thấy thêm niá»m cáºy trông nÆ¡i Thiên Chúa Ba Ngôi, vì trong Ngà i, tất cả chúng ta hiện hữu, và dù mối tương quan không còn như xưa: tức là không như hai ngưá»i Ä‘ang sống, nhưng mối dây liên hệ vẫn có đó. Mẹ cá»§a tôi vẫn luôn bên tôi. Và tôi cÅ©ng được dịp Ä‘i sâu hÆ¡n và o mối tình mẹ con nữa, khi tôi liên kết mình và o mối tương quan mẹ con giữa Chúa Giêsu vá»›i Mẹ Maria, giữa các môn đệ vá»›i Mẹ Maria. Äó không chỉ là tình mẹ con theo nghÄ©a đơn thuần. Tình mẹ con vốn đã thiêng thiêng, nhưng trong gia đình Nazaret, trong mái nhà cá»§a Chúa Ba Ngôi, tình mẹ con cà ng vô cùng đặc biệt.
Tứ Quyết SJ
dongten

