Hai ngưá»i bạn Ä‘i trên má»™t con đưá»ng vắng vẻ. Äến má»™t Ä‘oạn, há» có má»™t cuá»™c tranh luáºn khá gay gắt và má»™t ngưá»i đã không kiá»m chế được giÆ¡ tay tát và o mặt bạn mình.Ngươi kia bị Ä‘au nhưng không há» nói má»™t lá»i.
Anh viết lên cát: “Hôm nay, ngươi bạn thân nhất cá»§a tôi đã tát và o mặt tôi”.
Há» tiếp tục Ä‘i, đến má»™t con sông, há» dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn bị tát khi nãy không may bị vá»p bẻ và suýt chết Ä‘uối, may mà được ngưá»i bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: “Hôm nay ngưá»i bạn thân nhất cá»§a tôi đã cứu sống tôi”.
Anh bạn kia ngạc nhiên há»i: ” Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giá» anh lại viết lên đá?”.
Mỉm cưá»i, anh trả lá»i: ” Khi má»™t ngưá»i bạn là m chúng ta Ä‘au, chúng ta hãy viết Ä‘iá»u gì đó trên cát, gió sẽ thổi chúng bay Ä‘i cùng sá»± tha thứ….Và khi có Ä‘iá»u gì đó to lá»›n xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu và o ký ức cá»§a trái tim, nÆ¡i không ngá»n gió nà o có thể xóa nhòa được…”
ST!

