Cám dỗ cuối cùng là cám dỗ phản bội lớn nhất:
Là m Ä‘iá»u đúng nhưng vá»›i lý do sai.
Nhà thÆ¡ ngưá»i Mỹ Thomas Stearns Eliot (1888-1965) đã viết câu trên để nói lên khó khăn biết bao khi loại bá» các lý do xấu trong hà nh động tốt cá»§a chúng ta, bá» tÃnh Ãch ká»· để cuối cùng đừng là m các việc chÃnh nghÄ©a chỉ vì mình.
Nhân váºt chÃnh trong vở Giết ngưá»i ở Nhà thá» chÃnh tòa (Murder in the Cathedral) cá»§a T. S. Eliot là Thomas Becket, Tổng giám mục giáo pháºn Canterbury, ngưá»i đã tá» vì đạo vì đức tin cá»§a mình. Từ má»i hình thức bên ngoà i, Becket là vị thánh, vị tha, hà nh động do đức tin và tình yêu thúc đẩy. Nhưng như Eliot trêu chá»c trong tác phẩm Giết ngưá»i ở nhà thá» chÃnh tòa, chuyện bên ngoà i không nói lên chuyện bên trong sâu sắc hÆ¡n, không cho thấy háºu quả táºn căn hÆ¡n. Không phải vì Thomas Becket không phải là vị thánh hoặc không trung thá»±c trong động lá»±c là m Ä‘iá»u tốt; nhưng đúng hÆ¡n đây là “cám dá»— cuối cùng†ông cần vượt lên để trở thà nh má»™t vị thánh hoà n hảo. Bên dưới bá» mặt, luôn có má»™t tráºn đấu tranh đạo đức sâu Ä‘áºm hÆ¡n, tinh tế và vô hình hÆ¡n, má»™t “cám dá»— cuối cùng†cần vượt lên. Cám dá»— cuối cùng đó là cám dá»— gì?
Äó là cám dá»— được ngụy trang như má»™t Æ¡n và cám dá»— chúng ta theo cách: không vụ lợi, trung thà nh, là m Ä‘iá»u tốt, không bao giá» thá»a hiệp vá»›i sá»± tháºt, quan tâm đến ngưá»i khác, đưa cô đơn cá»§a mình lên má»™t mức độ cao, vượt lên trên sá»± tầm thưá»ng cá»§a đám đông, là ngưá»i có đạo đức xuất chúng, chấp nháºn tỠđạo nếu được yêu cầu. Nhưng tại sao? Vì lý do gì?
Có nhiá»u lý do để giải thÃch vì sao chúng ta muốn trở thà nh ngưá»i tốt, nhưng động cÆ¡ ngụy trang như má»™t Æ¡n thá»±c sá»± là má»™t cám dá»— tiêu cá»±c chÃnh là điá»u nà y: hãy tốt vì được kÃnh trá»ng, được ngưỡng má»™, bạn sẽ có danh tiếng mãi mãi vì Ä‘iá»u nà y sẽ mang đến cho bạn. Äây là cám dá»— mà ngưá»i tốt phải đối diện. Muốn có danh thÆ¡m không phải là má»™t chuyện xấu, nhưng cuối cùng nó vẫn thuá»™c vá» chúng ta.
Trong những lúc suy nghÄ© sâu xa, tôi bị ám ảnh vá» chuyện nà y và nó là m cho tôi nghi ngá» vá» mình. Những gì tôi là m thá»±c sá»± tôi là m cho Chúa Giêsu, cho ngưá»i khác, cho thế giá»›i hay tôi là m cho danh thÆ¡m cá»§a tôi, và tôi hà i lòng vá» việc nà y như thế nà o? Tôi là m cho ngưá»i khác để há» có thể có cuá»™c sống trá»n vẹn hÆ¡n, Ãt sợ hãi hÆ¡n hay tôi là m vì được tôn trá»ng? Khi tôi Ä‘i dạy, có phải động lá»±c chÃnh là là m cho ngưá»i khác yêu Chúa hay để tôi được ngưỡng má»™ vì tư tưởng cá»§a tôi? Khi tôi viết sách báo, tôi thá»±c sá»± cố gắng truyá»n khôn ngoan hay tôi muốn cho thấy tôi khôn ngoan đến như thế nà o? Äó là cho Chúa hay cho tôi?
Có lẽ chúng ta không bao giá» thá»±c sá»± có thể có câu trả lá»i vì động lá»±c cá»§a chúng ta luôn lẫn lá»™n và không thể phân loại chÃnh xác. Tuy nhiên, chúng ta còn nợ ngưá»i khác và chÃnh mình vá» Ä‘iá»u nà y, xem xét kỹ lưỡng vá» cầu nguyện, vá» lương tâm trong việc hướng dẫn thiêng liêng, khi thảo luáºn vá»›i ngưá»i khác. Là m thế nà o để chúng ta vượt qua “cám dá»— cuối cùng†đó, để là m những Ä‘iá»u đúng đắn và không là m chỉ vì chúng ta?
Cuá»™c đấu tranh để vượt lên tÃnh Ãch ká»· và động lá»±c bản thân bằng tấm lòng vị tha trong sáng, trung thá»±c có thể là má»™t tráºn chiến không thể phân thắng bại. Theo kinh Ä‘iển, chúng ta có bảy mối tá»™i đầu (kiêu ngạo, hà tiện, dâmdục, giáºn dữ, tham ăn, tham lam, lưá»i biếng) gắn liá»n vá»›i bản chất cá»§a chúng ta và vá»›i chúng, chúng ta sẽ phải đấu tranh suốt Ä‘á»i. Vấn đỠlà chúng ta tưởng mình đã vượt lên được, thì chúng ta lại ngụy trang dưới hình thức tế nhị hÆ¡n trong cuá»™c sống cá»§a mình. Chẳng hạn, Chúa Giêsu khuyên không nên tá»± cao tìm chá»— cao nhất trong bà n ăn, sau đó phải xấu hổ khi bị má»i xuống chá»— thấp hÆ¡n, nhưng khiêm nhưá»ng ngồi ở chá»— thấp nhất để sau đó được má»i lên chá»— cao. Rõ rà ng, đây là lá»i khuyên thiết thá»±c, nhưng nó cÅ©ng có thể tạo ra má»™t kiểu tá»± hà o để chúng ta có thể thá»±c sá»± được tá»± hà o. Má»™t khi chúng ta tá» ra mình khiêm tốn và chúng ta được công chúng công nháºn, chúng ta còn cảm thấy tá»± hà o thá»±c sá»± cao hÆ¡n là sá»± khiêm tốn cá»§a mình! Vá»›i các mối tá»™i đầu khác cÅ©ng váºy. Khi chúng ta thà nh công để không nhưá»ng bước trước các cám dá»— khó khăn hÆ¡n, chúng sẽ bắt rá»… lại trong các hình thức tinh vi hÆ¡n trong lòng chúng ta.
Chúng ta chỉ công khai và vụng vá» là m các lá»—i lầm cá»§a mình khi chúng ta chưa trưởng thà nh, và thưá»ng nó không còn khi chúng ta đã trưởng thà nh. ÄÆ¡n giản chúng có hình thức tinh tế hÆ¡n. Chẳng hạn khi tôi chưa trưởng thà nh, tôi còn bị cuốn hút trong Ä‘á»i sống riêng và tham vá»ng cá»§a mình, có thể tôi chưa nghÄ© nhiá»u đến việc giúp đỡ ngưá»i nghèo. Nhưng khi tôi lá»›n tuổi hÆ¡n, chÃn chắn hÆ¡n và được há»c thần há»c nhiá»u hÆ¡n, tôi sẽ viết các bà i báo công khai thú nháºn chúng ta cần phải là m nhiá»u hÆ¡n cho ngưá»i nghèo. Váºy mà , thách thức ngưá»i khác và chÃnh mình quan tâm đến ngưá»i nghèo là má»™t Ä‘iá»u tốt… và mặc dù Ä‘iá»u nà y có thể sẽ không giúp được gì nhiá»u cho ngưá»i nghèo, nhưng chắc chắn sẽ giúp tôi cảm thấy tốt hÆ¡n cho chÃnh tôi.
Là m thế nà o để chúng ta có thể vượt lên Ä‘iá»u nà y, vượt lên cám dá»— cuối cùng nà y, để là m Ä‘iá»u đúng nhưng vá»›i lý do sai?
Ronald Rolheiser, 2020-08-31
Nguyễn Tùng Lâm dịch
Phanxicovn

