Thứ Năm 27 tháng Tám
Thánh Mônica
KIÊN NHẪN VÀ KIÊN NHẪN
       Hc 26, 1-4. 16-21; Lc 7, 11-17
Lượt lại má»™t chút vá» hoà n cảnh cuá»™c Ä‘á»i thánh Monica. ChÃnh vì hoà n cảnh mà Monica gặp phải nên đã có thể biến ngà i thà nh má»™t ngưá»i vợ hay cằn nhằn, má»™t nà ng dâu chua chát và má»™t ngưá»i mẹ tuyệt vá»ng, tuy nhiên ngà i đã không chịu thua bất cứ cám dá»— nà o. Khi còn nhá», bé Monica đã có lần lẻn và o hầm rượu uống lén rượu. Ngưá»i đầy tá»› gái trong cÆ¡n bá»±c bá»™i đã gá»i cô là “đồ say rượuâ€. Từ đó cô quyết sống tá»± trá»ng và bá»n tâm táºp luyện nhân đức.
Mặc dù cô là má»™t Kitô hữu, cha mẹ cô đã gả cô cho má»™t ngưá»i ngoại giáo, ông Patricius, là ngưá»i sống cùng tỉnh Tagaste ở Bắc Phi châu. Patricius là ngưá»i tốt nhưng ông vô cùng nóng nảy và phóng túng. Ngoà i ra thánh Monica còn phải chịu đựng bà mẹ chồng hay gắt gá»ng. Ông Patricius thưá»ng rầy la vợ vì bà hay thương ngưá»i và đạo đức.
Thế nhưng rồi ông Patricius, chồng bà , cÅ©ng hết sức cá»™ng tác cùng bà trong việc dạy dá»— các con cái. Sá»± cầu nguyện và gương mẫu Ä‘á»i sống cá»§a thánh Monica sau cùng đã chinh phục được ngưá»i chồng cÅ©ng như mẹ chồng, ngà i đã đưa há» trở vá» vá»›i đức tin Kitô Giáo. Bà cÅ©ng thưá»ng khuyên bảo các phụ nữ hai Ä‘iá»u cần thiết để giữ gìn bình an trong gia đình: Má»™t là luôn nhá»› đến lá»i giao ước hôn nhân mình đã đảm nháºn, hai là biết thinh lặng khi chồng nổi nóng. Ông Patricius chết năm 371, sau khi chịu rá»a tá»™i được má»™t năm.
Thánh nữ Monica là má»™t phụ nữ già u những năng lá»±c ná»™i tâm, được khÆ¡i dáºy má»™t cách mãnh liệt bởi má»™t đức tin sâu xa, nhưng không phải không kinh qua những thá» luyện. Bà Ãt nhất có ba ngưá»i con vượt qua được ngưỡng cá»a ấu nhi. Ngưá»i con cả, Augustinô Hippo, nổi tiếng nhất (sau nà y là thánh). Cha và Mẹ Augustinô Ä‘á»u nhất trà cho con há»c lá»›p tòng đạo. Nhưng có lẽ các ngà i còn chưa dứt khoát lo cho con được rá»a tá»™i ngay. Và o lúc cha chết, Augustinô má»›i 17 tuổi và là sinh viên trưá»ng hùng biện ở Carthage.
Thánh Monica tháºt Ä‘au buồn khi thấy con mình trong thá»i há»c đạo, đã Ä‘i theo tà thuyết Manikê và sống cuá»™c Ä‘á»i phóng đãng, dan dÃu vá»›i má»™t cô gái và không trung thà nh vá»›i thá»i kỳ há»c tòng đạo cá»§a mình. Bà đã mạnh mẽ từ chối không cho con được tiếp tục sống trong nhà mình vì sá»± phản bá»™i đó. Cho tá»›i khi, trong má»™t đêm kia, ngà i được thị kiến và được đảm bảo là Augustinô sẽ trở vá» vá»›i đức tin. Từ đó trở Ä‘i ngà i quyết sống gần con, ăn chay và cầu nguyện cho con.
Khi 29 tuổi, Augustinô quyết định Ä‘i Rôma để dạy văn chương và thuáºt hùng biện. Má»™t tối kia, Augustinô nói vá»›i mẹ là anh ra bến tà u để từ giã bạn bè. Nhưng, anh lại lên tà u Ä‘i Rôma. Thánh Monica tháºt Ä‘au lòng khi biết mình bị lừa, nhưng ngà i nhất định Ä‘i theo. Vừa đến Rôma thì ngà i lại biết là Augustinô đã Ä‘i Milan. Mặc dù việc di chuyển khó khăn, thánh Monica vẫn nhất định bám sát con tá»›i táºn Milan.
Ở đây, Augustinô chịu ảnh hưởng bởi má»™t Giám mục, Ãức cánh Monica. Bà Monica chấp nháºn lá»i hướng dẫn cá»§a Äức Giám mục trong má»i chuyện và có lòng khiêm nhưá»ng từ bá» các thá»±c hà nh đạo đức thân quen đã trở thà nh bản tÃnh thứ hai cá»§a bà (xem Ä‘oạn trÃch ở dưới). Bà trở thà nh ngưá»i lãnh đạo cá»§a nhóm phụ nữ đạo đức ở Milan cÅ©ng như khi ở Tagaste.
Bà tiếp tục cầu nguyện cho Augustinô trong những năm anh dạy há»c. Và o lá»… Phục sinh năm 387, Ãức cha Ambrôsiô rá»a tá»™i cho Augustinô và má»™t và i ngưá»i bạn cá»§a anh. Tất cả bá»n há» há»p thà nh má»™t nhóm bạn hữu hết sức yêu thương giúp đỡ nhau để sống đạo. Thánh nữ Monica cÅ©ng tá» ra là má»™t ngưá»i mẹ khôn ngoan, có má»™t ảnh hưởng tốt đối vá»›i nhóm. Kinh qua nhóm đó, Augustinô đã có được má»™t kinh nghiệm sống cá»™ng Ä‘oà n mà ngà i tháºt sá»± quà chuá»™ng.
Augustinô và các bạn mình má»™t hôm thảo luáºn vá»›i nhau xem Ä‘iá»u gì Ä‘em lại cho con ngưá»i hạnh phúc. Thình lình mẹ Monica tá»›i và tham gia và o cuá»™c thảo luáºn. Mẹ đã bá»™c lá»™ rõ tất cả chiá»u sâu tâm linh cá»§a mình. Khi cả nhóm nhất trà rằng để được hạnh phúc, thì con ngưá»i buá»™c phải có được Ä‘iá»u mình ước muốn. Mẹ Monica liá»n nêu lên má»™t sá»± phân biệt quan trá»ng: “Nếu ngưá»i ấy ước ao có được những Ä‘iá»u tốt là nh, thì ngưá»i ấy má»›i hạnh phúc; còn nếu ngưá»i ấy chỉ ước ao Ä‘iá»u xấu, thì dù há» có được bất cứ Ä‘iá»u gì hỠước muốn, nhưng há» vẫn chỉ là con ngưá»i khốn khổ, đáng thương. Augustinô láºp tức công nháºn mẹ mình là má»™t triết gia báºc thầy, và và mẹ vá»›i triết gia Cicerô! Không lâu sau đó, cả nhóm Ä‘i Phi châu.
Dù không ai để ý tá»›i, nhưng thánh Monica biết cuá»™c Ä‘á»i ngà i sắp chấm dứt, ngà i nói vá»›i Augustinô, “Con Æ¡i, không có gì trên trần gian nà y là m mẹ vui lòng cả. Mẹ không biết còn có gì mẹ phải là m tại đây không hay tại sao mẹ còn phải ở lại đây nữa, vì má»i Ä‘iá»u mẹ trông đợi ở trần gian nà y Ä‘á»u đã được hoà n tất?†Sau đó không lâu ngà i bị bệnh và chịu Ä‘au đớn ghê gá»›m trong chÃn ngà y trước khi từ trần.
Ngoà i thánh Augustinô ra, chúng ta thấy bà còn má»™t ngưá»i con trai tên là Navigius, đôi khi xuất hiện trong bút tÃch cá»§a thánh Augustinô. Bà còn má»™t ngưá»i con gái là Perpetua, sau nà y trở thà nh bá» trên cá»§a má»™t tu viện các nữ tu.
Trở vá» vá»›i Tin mừng, trong cuá»™c sống công khai, chắc chắn Chúa Giêsu đã chứng kiến nhiá»u cái chết cÅ©ng như tham dá»± nhiá»u đám tang. Nhưng việc Ngà i là m cho kẻ chết sống lại được Tin Mừng ghi lại không quá ba lần: má»™t em bé gái con cá»§a vị kỳ mục trong dân; Lazarô em trai cá»§a Marta và Maria; ngưá»i thanh niên con cá»§a bà góa thà nh Naim. Cả ba trưá»ng hợp chỉ là hồi sinh, chứ không phải là phục sinh theo đúng nghÄ©a, bởi vì cuá»™c sống cá»§a những ngưá»i nà y chỉ kéo dà i được thêm má»™t thá»i gian nữa, để rồi cuối cùng cÅ©ng trở vá» vá»›i bụi đất.
Chúa Giêsu đã không đến để là m cho con ngưá»i được trưá»ng sinh bất tỠở cõi Ä‘á»i nà y, đúng hÆ¡n, Ngà i đưa con ngưá»i và o cuá»™c sống vÄ©nh cá»u. Nhưng để Ä‘i và o cuá»™c sống vÄ©nh cá»u thì Ä‘iá»u kiện tiên quyết là con ngưá»i phải kinh qua cái chết. Chết vốn là thà nh phần cá»§a cuá»™c sống và là má»™t trong những chân lý ná»n tảng nhất mà Chúa Giêsu đến nhắc nhở cho con ngưá»i. Mang lấy thân pháºn con ngưá»i là chấp nháºn Ä‘i và o cái chết. ChÃnh Chúa Giêsu cÅ©ng không thoát khá»i số pháºn ấy. Thánh Phaolô đã nói vá» thái độ cá»§a Chúa Giêsu đối vá»›i cái chết: “Ngà i đã vâng phục cho đến chết và chết trên Tháºp giá”. Ãón nháºn cái chết và đi và o cõi chết như thế nà o để cuá»™c sống có ý nghÄ©a, đó là điá»u Chúa Giêsu muốn bà y tá» cho con ngưá»i khi Ä‘i và o cái chết.
Má»™t trong những cái chết vô nghÄ©a và do đó cÅ©ng chối bỠý nghÄ©a cuá»™c sống, đó là tá»± tước Ä‘oạt sá»± sống cá»§a mình. Những cái chết như thế là lá»i tá»± thú rằng cuá»™c sống không có, cuá»™c sống không còn ý nghÄ©a và như váºy không còn đáng sống. Jean Paul Sartre, ngưá»i phát ngôn cá»§a cả thế hệ không tìm thấy ý nghÄ©a cá»§a cuá»™c sống, đã viết trong tác phẩm “Buồn Nôn”: “Tôi nghÄ© rằng chúng ta Ä‘ang ngồi đây ăn uống là để bảo tồn sá»± quà giá cá»§a chúng ta, nhưng kỳ thá»±c, không có gì, tuyệt đối không có lý do gì để sống cả”.
Chúa Giêsu đã vâng phục cho đến chết. Ãón nháºn cái chết, Ngà i đã thể hiện cho chúng ta thấy thế nà o là má»™t cuá»™c sống sung mãn, Ngà i đã chứng tá» cho chúng ta thấy thế nà o là má»™t cuá»™c sống có ý nghÄ©a và đáng sống. Ãón nháºn cái chết như ngõ đón và o vinh quang phục sinh, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy Ä‘iểm đến và vinh quang Ä‘Ãch thá»±c, đó là sá»± sống vÄ©nh cá»u. Ngà i đã vâng phục cho đến chết. Vâng phục cá»§a Ngà i là vâng phục trong tin tưởng, phó thác, trong khiêm tốn và yêu thương; đó là điá»u mang lại ý nghÄ©a cho cuá»™c sống và là m cho cuá»™c sống trở thà nh đáng sống.
Xin cho má»—i ngưá»i chúng ta biết vâng phục Thiên Chúa Cha như Chúa Giêsu đã vâng phục.
Huệ Minh

