Có má»™t lữ khách trẻ tuổi tình cá» gặp má»™t ngưá»i lá»›n tuổi rất hiểu thiá»n lý ở trên thảo nguyên, anh ta há»i cụ già : “Ông sống ở đây có tốt không?”
Cụ già há»i ngược lại: “Quê hương cá»§a cháu như thế nà o?”
… Ngưá»i lữ khách nói: “Tệ lắm, vừa bế tắc, vừa lạc háºu”
Cụ già vá»™i nói: “Váºy cháu mau Ä‘i Ä‘i, ở đây và quê cá»§a cháu rất giống nhau”.
Sau đó lại có má»™t lữ khách khác đến, cÅ©ng há»i cụ già câu như váºy, cụ già cÅ©ng há»i ngược lại má»™t câu như đã há»i thanh niên trước, lữ khách má»›i đến trả lá»i má»™t cách thâm tình:
“Quê cháu rất tốt, đồng ruá»™ng khe suối, cá» cây nhà cá»a, lại có ngưá»i thân xóm giá»ng, Ä‘á»u là m cho cháu rất nhá»›”.
Cụ già bèn nói: “Ở đây cÅ©ng đẹp như ở quê cá»§a cháu váºy”.
Có má»™t ngưá»i bên cạnh nghe như váºy cảm thấy nghi ngá» không hiểu, há»i cụ già : “Tại sao cùng má»™t câu há»i giống nhau, mà cụ lại trả lá»i khác nhau má»™t trá»i má»™t vá»±c như thế?”
Cụ già nói: “Tốt và không tốt hoà n toà n không có phân giá»›i rõ rà ng, chÃnh xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng ngưá»i mà thôi.
Trong lòng ông chứa thứ gì má»›i có thể tìm thấy thứ đó”.
Khi má»™t cái ly đựng sữa, ngưá»i ta sẽ gá»i nó là ly sữa.
Khi cái ly đựng nước ngưá»i ta gá»i nó là ly nước.
Chỉ khi nó không đựng gì cả ngưá»i ta má»›i gá»i nó là cái ly.
Tương tá»± như thế, khi con ngưá»i trong lòng có quá nhiá»u thà nh kiến, ham muốn danh vá»ng, tiá»n bạc, quyá»n thế, cÅ©ng không phải là chÃnh mình.
Con ngưá»i thưá»ng ham muốn quá nhiá»u, cho nên khó có thể tháºt sá»± là chÃnh mình.
ST!

