Bệnh phong cùi- từ thời cổ đại
BiÌ£ liệt vaÌ€o 4 loaÌ£i ‘nan y’.
Người măÌc bệnh biÌ£ khinh khi,
Người thân xa laÌnh, laÌ€ng quê rẫy ruồng.
Nhưng coÌ một tâÌm gương saÌng choÌi
Thương người phong đêÌn nỗi quên miÌ€nh.
SôÌng daÌ€nh troÌ£n veÌ£n tâm tiÌ€nh,
ChêÌt vẫn nằm giữa người miÌ€nh lo chăm.
ThÃªÌ kỷ trươÌc, những năm hai chuÌ£c,
Một Thừa sai PhaÌp quôÌc đêÌn đây.
Cha đã nhận lãnh bài sai
ÄêÌn để truyền giaÌo cho người cao nguyên.
VuÌ€ng đâÌt âÌy laÌ€ miền người Thượng,
SôÌng trong rừng coÌ những người cuÌ€i.
Bị làng buôn đuổi, lủi chui,
ÄoÌi raÌch, nhÆ¡ bẩn, thân người thôÌi tha.
Cảnh ngộ âÌy khiêÌn Cha thương xoÌt,
Tự vaÌ€o rừng tiÌ€m goÌp hoÌ£ về.
LaÌ€m nhaÌ€ mưa năÌng chở che,
ThuôÌc men, nuôi dưỡng, moÌ£i bề chăm lo.
Lập laÌ€ng phong để cho người bệnh,Â
DươÌi chân đồi, gần caÌ£nh Ka La (1929)
Người phong được sôÌng bên Cha
Không coÌ€n sợ hãi như laÌ€ mÆ¡Ìi đây.
Nhà nguyện nhỏ dựng ngay cho họ
ThaÌnh lễ đầu nÆ¡i Ä‘oÌ cử haÌ€nh (1936)
Yêu thương, đầm âÌm, chân thaÌ€nh,
LaÌ€ DâÌu âÌn Ä‘eÌ£p-tâm tiÌ€nh người phong.
SôÌng đơn sÆ¡ vaÌ€ trong ngheÌ€o khoÌ,
Hễ trong tay Cha coÌ thÆ°Ì giÌ€,
Äồ ăn thưÌc uôÌng sẻ chia,
Tiền baÌ£c quần aÌo chẳng hề giữ riêng.
LaÌ€ng phong cuÌ€i Di Linh mÆ¡Ìi Ä‘oÌ,
ÄÆ°Æ¡Ì£c hiÌ€nh thaÌ€nh nhờ coÌ tiÌ€nh Cha.
Nay tÆ¡Ìi luÌc Cha phải xa,
12 mùa rẫy bao là nghiã ân!
ToÌ€a ThaÌnh phong Cha lên GiaÌm muÌ£c (1941)
Coi SaÌ€i thaÌ€nh đông Ä‘uÌc phồn hoa.
14 năm dẫu ở xa,
TraÌi tim MuÌ£c tử những laÌ€ nhÆ¡Ì thương.
Khi tuổi đời bươÌc sang saÌu chuÌ£c,
Ngài từ nhiệm, xin được nghỉ hưu (1955).
Tưởng về quê PhaÌp dà i lâu,
Ai deÌ€: NgaÌ€i laÌ£i đêÌn mau laÌ€ng cuÌ€i.
Những người bệnh mừng vui khôn tả!
HoÌ£ Ä‘oÌn NgaÌ€i, Ä‘oÌn cả tiÌ€nh thương!
Coi Äây laÌ€ chỗ tựa nương,
Là Thầy chỉ dạy con đường phải qua.
Những năm thaÌng thật laÌ€ Ä‘aÌng nhÆ¡Ì,
ÄÆ¡Ì€i chưÌng nhân rực rỡ tâÌm gương!
CaÌch sôÌng giản diÌ£ biÌ€nh thường,
Hi sinh tận tụy, yêu thương mọi người.
Qua NgaÌ€i maÌ€ bao người nhận thâÌy
AÌnh Tin Mừng saÌng choÌi raÌ£ng ngời.
TiÌ€m về nẻo chiÌnh Ä‘aÌ€ng ngay
ThaÌ€nh con caÌi ChuÌa, cuộc đời canh tân.
18 năm sôÌng gần người bệnh.
Tuổi caÌ€ng cao-sưÌc tận lực suy.
Äã đêÌn giờ ChuÌa goÌ£i Ä‘i (1973)
LoÌ€ng ÄÆ°Ìc Cha vẫn nghĩ về caÌc con.
Người trôÌi laÌ£i:”MuôÌn coÌ€n mãi mãi
ÄÆ°Æ¡Ì£c ở luôn trong traÌ£i người cuÌ€i”.
Vậy nên linh cữu của Người
Äã được an taÌng ở ngay nhaÌ€ thờ.
NgaÌ€y tiễn biệt thật laÌ€ tha thiêÌt:
TiêÌng khoÌc than da diêÌt loÌ€ng người.
TâÌt cả bệnh nhân laÌ€ng cuÌ€i,
GiaÌo dân gần Ä‘oÌ, cả người lương dân.
Những maÌi đầu vaÌ€nh khăn trăÌng toaÌt,
Những con tim châÌt ngâÌt sầu thương!
Ngậm nguÌ€i gioÌ£t lệ vâÌn vương!
Cha con nay đã đôi đường biệt ly!
30 năm sôÌng viÌ€ ÄÆ°Ìc MêÌn,
ChêÌt vẫn coÌ€n nghĩ đêÌn Thương Yêu!
“CoÌ tiÌ€nh naÌ€o Ä‘eÌ£p , cao siêu
Bằng hiêÌn maÌ£ng sôÌng viÌ€ yêu nhân trần!”
MâÌy thập niên- mộ phần coÌ€n Ä‘oÌ
Là bia vàng muôn thuở còn lưu.
Một chưÌng tiÌch của TiÌ€nh Yêu:
CoÌ viÌ£ GiaÌm MuÌ£c moÌ£i Ä‘iều viÌ€ chiên
Hùng Vũ



