Má»—i ngưá»i sinh ra trên thế giá»›i nà y Ä‘á»u có tÃnh độc nhất. Tôi là tôi, chứ tôi không là ngưá»i khác. CÅ©ng chẳng ai khác trên Ä‘á»i nà y có thể thay thế được chá»— đứng mà Tạo Hoá đã dà nh cho tôi khi đưa tôi và o hiện hữu, dù ngưá»i đó có tà i giá»i đến mức nà o, cao sang đến mức nà o, già u có đến mức nà o hay tháºm chà là gần gÅ©i vá»›i tôi đến mức nà o. “TÃnh độc nhất†nà y, ai trong chúng ta cÅ©ng biết, nhưng Ãt bao giá» chúng ta để tâm đến và sống chiá»u kÃch ấy má»™t cách toà n vẹn. Cái mà ngưá»i ta vẫn hay gá»i là “nên thánhâ€, xét ở má»™t khÃa cạnh nà o đó, dưá»ng như cÅ©ng chỉ là trở vá» vá»›i cái “là -chÃnh-mìnhâ€, đón nháºn nó và thể hiện nó trong Ä‘á»i sống vá»›i má»™t lòng biết Æ¡n sâu thẳm.
Ừ, tôi là tôi, tôi cứ sống như tôi là , tôi cứ phô bà y ra trước mắt ngưá»i khác má»™t hình ảnh tháºt sá»± cá»§a tôi. Chẳng cần phải Ä‘eo mặt nạ, chẳng cần phải giả vá» hay chẳng cần phải gắng gượng tìm má»™t cái gì đó tháºt đẹp để tô vẽ bản thân. Tôi không sống hai lòng, không có hai bá»™ mặt, không có hai con tim, không thay đổi cách ứng xá» như chong chóng, không tìm má»i cách để hùa theo đám đông, không ép mình phải là m theo sở thÃch cá»§a ngưá»i khác… Tôi sống cuá»™c sống cá»§a tôi, tôi không huá»· hoại tôi chỉ vì muốn là m ngưá»i khác vui, tôi không khoác lên mình má»™t hình ảnh giả tạo nà o đó mà tôi thấy chẳng thoải mái chút nà o…
Có nhiá»u khi tôi hay thÃch so sánh mình vá»›i ngưá»i khác, thấy ngưá»i ta sao tà i giá»i, hà o hoa, còn mình sao bất tà i yếu kém. Nhìn đến ngưá»i ta mà thấy tá»§i cho bản thân mình. Má»™t thái độ đặt lên bà n cân so sánh vá»›i thái độ tiêu cá»±c như váºy chẳng khác nà o tá»± huá»· diệt hạnh phúc cá»§a mình. Ngưá»i khác là ngưá»i khác, chẳng có lý do tôi phải giống ngưá»i khác. Và nếu tôi sinh ra cÅ©ng giống như ngưá»i khác thì sức sáng tạo cá»§a Tạo Hoá tháºt nghèo nà n và kém cá»i quá chừng. Ai cÅ©ng có thế mạnh và điểm yếu riêng. Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t đặc nét là m nên tÃnh cá vị cá»§a ngưá»i đó. Thái độ so sánh thưá»ng dẫn ta đến chá»— tá»± ti, trách móc, phà n nà n, khiến ta không thấy được tÃnh bản chân cá»§a riêng mình, không thấy được những gì mình Ä‘ang có là má»™t hồng ân, má»™t quà tặng lá»›n lao cá»§a Tạo Hoá.
Có nhiá»u khi tôi sống mà chẳng phải là sống cho chÃnh mình. Tôi trở nên “tha hoá†giữa dòng Ä‘á»i đưa đẩy. Tôi không dám theo Ä‘uổi Ä‘am mê. Tôi không dám bà y tá» chÃnh kiến. Tôi phải gồng mình để gìn giữ má»™t diện mạo nà o đó không phải cá»§a tôi. Tôi cưá»i vì ngưá»i khác, chứ không phải vì tôi. Tôi buá»™c phải nói những lá»i không xuất phát từ con tim tôi. Tôi cố gắng hà nh xá» theo má»™t cách thức ngược hẳn vá»›i phong cách cá»§a mình. Bá»—ng chốc, tôi phát hiện hình như mình Ä‘ang sống cho ai đó, cho cái gì đó, chứ không phải cho chÃnh mình. Tôi đã đánh mất tôi từ lúc nà o không biết. Äể rồi, khi không còn ai ở bên, tôi thấy mình lạc lõng như cánh bèo bị con nước đẩy đưa; thấy cô đơn chán chưá»ng vô cùng táºn; thấy cuá»™c Ä‘á»i sao đầy những lá»c lừa, giả tạo; thấy mất Ä‘i ý nghÄ©a cá»§a cuá»™c sống; thấy thế gian chỉ là má»™t mà n kịch chán ngắt chẳng bao giá» ngừng; thấy từng giây phút trôi qua là những trò đùa vô bổ; thấy từng nhịp Ä‘áºp và hÆ¡i thở là những tiếng ngao ngán cá»§a tâm hồn…
Bởi thế, hạnh phúc chỉ đơn là được sống trong cái chân lý đơn giản “tôi là tôiâ€. Tôi được trở vá» là chÃnh bản thân mình má»™t cách tá»± nhiên như nó vốn dÄ©, không má»™t chút gượng gạo khó chịu nà o. Äón nháºn bản mình như nó là , là má»™t lá»i cảm Æ¡n chân thà nh nhất dà nh cho Tạo Hoá, Äấng đã cho ta hiện hữu như thế, Äấng đã ưu ái tạo nắn ta là má»™t cá thể độc láºp duy nhất giữa vÅ© trụ bao la nà y, chứ không đưa ta và o má»™t quy trình sản suất hà ng loạt. “Tôi là tôiâ€, hệt như con chim tung bay trên bầu trá»i, thoả sức soãi cánh chÆ¡i đùa vá»›i những tầng mây, du ngoạn từ đỉnh núi nà y đến đỉnh núi ná», chứ không bị nhốt trong lồng để chỉ là m trò vui cho ngưá»i khác.
“Tôi là tôi†chÃnh là sống lá»i má»i gá»i là m chá»§ bản thân mình. Tôi là chá»§ nhân cá»§a chÃnh tôi, tôi là ngưá»i chịu trách nhiệm cho cuá»™c sống cá»§a mình, tôi là ngưá»i quyết định hạnh phúc cá»§a mình. Tôi chẳng nhất thiết phải sống theo má»™t hình ảnh nà o đó ngưá»i ta gán cho tôi mà tôi thấy nó chẳng phù hợp vá»›i mình. Tôi không chối bá» những khuyết Ä‘iểm cá»§a mình nhưng sẵn sà ng nhìn nháºn nó và từ từ sá»a đổi. Tôi khảng khái nhìn ra những tà i năng cá»§a bản thân và dùng nó để giúp mình được triển nở cÅ©ng như để cống hiến cho xã há»™i. Tôi biết tôi thÃch Ä‘iá»u gì và tôi quyết tâm theo Ä‘uổi nó để xây đắp niá»m hạnh phúc. Còn Ä‘iá»u gì tôi không thÃch, thì đơn giản là không thÃch thôi, chứ chẳng cần phải giả vá» là thÃch.
Má»i cái Ä‘á»u sẽ qua Ä‘i, danh vá»ng, sắc đẹp, công việc, tiá»n tà i… ông bà , cha mẹ, ngưá»i thân, bạn bè… chỉ còn lại má»™t cái duy nhất sẽ Ä‘i vá»›i tôi mãi: đó chÃnh là tôi. Äây là cái gốc cá»§a tôi. Dù chuyện gì có xảy ra Ä‘i nữa, tôi vẫn cứ là tôi. Äây là ngưá»i bạn duy nhất chẳng bao giá» lìa khá»i tôi. Cuá»™c hà nh trình dương gian, cuá»™c hà nh trình Ä‘i tìm hạnh phúc, chÃnh là cuá»™c hà nh trình Ä‘i tìm lại “bản thân tôi†mà bấy lâu nay tôi đã đánh mất. Hay nói đúng hÆ¡n, đó là má»™t ná»— lá»±c gá»™t rá»a những lá»›p bụi bẩn Ä‘ang bấu vÃu con ngưá»i mình, để tôi được trở vá» là chÃnh mình, sống cuá»™c sống cá»§a mình theo má»™t cách thức chân thá»±c và hoà n hảo nhất.
Pr. Lê Hoà ng Nam, SJ
dongtenvn

