CHÚA NHẬT MÙA VỌNG I NÄ‚M B , Mc 13, 33-37Â
KÃnh thưa Cá»™ng Ä‘oà n,
Thá»i giá» thấm thoát thoi đưa
Nó đi đi mãi có chỠđợi ai.
Chúng ta bắt đầu bước và o năm  Phụng Vụ má»›i, vá»›i CHÚA nháºt thứ nhất mùa Vá»ng.
Cái hà nh trang để Ä‘i và o năm phụng vụ má»›i nà y, Chúa Giêsu gá»i đến vá»›i má»—i ngưá»i chúng ta, má»™t cái câu chuyện để mà nhắc nhá»› chúng ta vá» sá»± tỉnh thức và sẵn sà ng cầu nguyện.Chúa Giêsu dùng má»™t cái hình ảnh rất là đá»i thưá»ng.
Có má»™t ông chá»§ kia Ä‘i xa, để nhà cá»a lại , trao quyá»n cho đầy tá»›. Và má»—i ngưá»i trong các công việc cá»§a mình, trong cái bổn pháºn cá»§a mình. Và hết sức dá»… thương, ông chá»§ còn căn dặn má»—i ngưá»i hãy tỉnh thức. Bởi vì, ông chá»§ có báo trước rằng, là ông chá»§ không biết rằng sẽ vá» và o lúc nà o! vá» chiá»u tối, hay nữa đêm hay là gà gáy, hay là ban sáng. Ông chá»§ rất thương và ông chá»§ dặn Ä‘iá»u đó. Chắc có lẽ, ông chá»§ phải nói rằng quá tốt bụng; chứ còn nếu mà không, thì ông chá»§ cÅ©ng chẳng nói gì.
Ông chá»§ có quyá»n mà !  Ngưá»i đầy tá»› thì chỉ biết ở nhà để quản gia, quản lý nhà thôi! Chứ đâu có quyá»n biết giá» nà o mà ông chá»§ vá» . Nhưng mà ở đây, Ông chá»§ có lòng thương đầy tá»›, và ông chá»§ trao nhà cho ngưá»i đầy tá»› như má»™t cái nhà vắng chá»§, và không biết ngà y hôm nà o ông chá»§ vá».
Và nhìn và o thực tại thế giới ngà y hôm nay, chúng ta thấy, một thế giới giống như một cái ngôi nhà vắng chủ, một thế giới vắng bóng Thiên Chúa.
Ngà y xưa ngưá»i ta còn nhìn và o thiên nhiên để ngưá»i ta Ä‘á»c ra, ngưá»i ta khám phá ra má»™t Thiên Chúa vô hình, má»™t Thiên Chúa đã tác tạo nên trá»i đất nà y. Thế nhưng mà , ngà y hôm nay khoa há»c tiến bá»™ và  cuá»™c sống ngưá»i ta đã phát triển quá nhiá»u. Ngưá»i ta lên tá»›i cung trăng, đã phát triển internet, Ä‘iện thoại thông minh.
Tất cả, ngưá»i ta có thể là m được.  và cái sá»± hiện diện cá»§a Thiên Chúa dưá»ng như là vắng bóng và ngưá»i ta cảm giác rằng là ngưá»i ta vất Thiên Chúa ra cuá»™c Ä‘á»i ngưá»i ta. Và thế rồi cái giá trị cá»§a Thiên Chúa không còn trong cuá»™c Ä‘á»i ngưá»i ta nữa. Cái cảm thức linh thánh không còn, cái tình yêu thương bây giá» cÅ©ng không còn, và sá»± công bằng cÅ©ng không còn!
Bởi vì má»™t thế giá»›i vắng bóng Thiên Chúa và má»™t thế giá»›i bị cái đêm Ä‘en phá»§ đầy cá»§a sá»± gian ác, cá»§a sá»± vô cảm. Cả vá»›i Thiên  Chúa ngưá»i ta còn không cảm nháºn được sá»± hiện diện cá»§a Ngà i, và rồi cái cảm nháºn sá»± hiện diện cá»§a anh chị em đồng loại bên cạnh ngưá»i ta cà ng không có.
Và chúng ta thấy, ngà y hôm nay bị đánh mất má»™t sá»± hiện diện cá»§a Thiên Chúa, vì không cảm thức được  má»™t Thiên Chúa hiện diện trong cuá»™c Ä‘á»i. Äể rồi, từ cái chuyện nhá» ngưá»i ta kéo ra cái chuyện lá»›n,  và ngưá»i ta vô cảm vá»›i nhau . Và đặc biệt, ngưá»i ta không còn cảm thức vá» tá»™i nữa .
Äức Thánh Cha Piô thứ XXII nói rằng:  « Ngà y hôm nay cái Ä‘iá»u mà lá»›n nhất, lo lắng nhất, đối vá»›i thế giá»›i đó là ngưá»i ta đánh mất cảm thức vá» tá»™i lá»—i. Và ngưá»i ta tha hồ phạm tá»™i, ngưá»i ta tha hồ xá» lý anh em mình bằng má»i cách, mà không há» bị ái náy  lương tâm. Lương tâm ngà y hôm nay được bán vá»›i cái giá quá rẻ, má»™t cái giá quá há»i, có khi chỉ và i đồng bạc thôi.
Má»™t thế giá»›i bị đêm Ä‘en phá»§ đầy.Và chÃnh trong thế giá»›i đó, má»—i má»™t ngưá»i Kitô Hữu, chúng ta được má»i gá»i, chúng ta là m tá»a sáng hình ảnh cá»§a ÄỨC Kitô trong cuá»™c Ä‘á»i chúng ta. Và cái cách mà chúng ta là m tá»a sáng Äức Kitô trong cuá»™c Ä‘á»i chúng ta, đó là : chúng ta tỉnh thức, chúng ta cầu nguyện, chúng ta sống và chúng ta kết hợp máºt thiết vá»›i Äức Kitô.
Ngà y hôm nay, ngưá»i ta vô cảm vá»›i nhau và vô cảm vá»›i cả Thiên Chúa nữa. Chúng ta cần phải tỉnh thức bởi vì như Thánh Phaolô nói:  ma quá»· lúc nà o rình ráºp, cắn xé.   Và ma quá»· lúc nà o cÅ©ng  ở bên cạnh chúng ta. Có khi không phải chỉ ở bên cạnh, ở bên ngoà i, mà là chÃnh  trong ná»™i tâm cá»§a Ä‘á»i sống chúng ta. Cám dá»— tháºt sá»±, chúng ta nói là ở bên ngoà i nhưng chÃnh trong ná»™i tâm cá»§a chúng ta chứ không phải ai khác.
Nói tới đây, con nhớ tới một cái câu chuyện:
Có má»™t anh chà ng kiếm khách, Ä‘i lên trên núi để mà  xin tầm sư  há»c đạo. Lên đỉnh núi thì gặp ông thầy,  ông thầy nháºn  là m đệ tá», là m há»c trò. Ngà y nà y qua ngà y khác thì, anh chà ng nà y cứ gánh nước, quét sân chùa thôi. Chứ không được thầy dạy má»™t cái gì cả. Anh ta nản và anh ta đòi Ä‘i xuống núi. Và ông thầy ổng  nói : Thôi ráng má»™t thá»i gian nữa. Ráng cố gắng lên !
Và sau đó, Ä‘ang nấu cÆ¡m, có má»™t lưỡi kiếm đâm thẳng và o cổ . Và anh ta giáºt mình thấy kiếm đâm và o cổ cá»§a mình. Nhưng rồi anh ta né được. May quá đó là kiếm gá»— chứ mà kiếm sắt thì chết rồi. Và đang quét nhà cÅ©ng bị 1 lưỡi  kiếm bay vô. Anh ta né. Äang quét sân thì cÅ©ng kiếm bay. Anh ta né !
Có nghĩa rằng ông thầy ông dạy cho anh ta, kiếm có thể bay và o bất cứ lúc nà o, bất cứ giỠnà o khi anh ta là m việc nà y, việc kia.
DÄ© nhiên rằng cái câu chuyện nà y có thể là cái câu chuyện tôn giáo hay là cái câu chuyện xem qua nó vui nhưng mà ở bên dưới cá»§a nó, nó có mang má»™t cái ý nghÄ©a vá» Ä‘á»i tinh thần, vá» Ä‘á»i sống tâm linh.
Nếu mà chúng ta muốn để Chúa Giêsu nên hình nên dạng, và khuôn mặt cá»§a chúng ta được tá»a sáng khuôn mặt cá»§a Chúa Giêsu, thì chúng ta phải lúc nà o cÅ©ng tỉnh thức, bất cứ lúc nà o chúng ta cÅ©ng tỉnh thức để mà lắng nghe tiếng Chúa.
Ngà y hôm nay ngưá»i ta đã đánh mất cảm thức  «Lắng nghe tiếng Chúa» bởi vì cuá»™c sống quá ồn à o náo nhiệt.
Sách Khải Huyá»n có nói:  «Nà y ta đứng ngoà i cá»a, Ta gõ cá»a ai mở Ta sẽ và o và dùng bữa vá»›i ngưá»i đó» rõ rà ng rằng là Chúa luôn luôn  đứng ngoà i cá»a, và Chúa gõ cá»a, phần còn lại chúng ta, chúng ta có lắng nghe hay không mà thôi !
Cố nhạc sÄ© Trịnh Công SÆ¡n trong cái dòng nhạc cá»§a ông,  trong cái tâm hồn cá»§a ông,  thấy được là hay lắm! “Má»™t hôm thấy ta là lá cá», ngồi hát ca tá»± doâ€. Há»i ra cái tâm tình sáng tác bà i đó ông chịu cái ảnh hưởng cá»§a nhà văn ngưá»i Pháp. Qua tiếng chó sá»§a thôi, nhưng mà nhà văn ngưá»i Pháp đó lại khám phá ra má»™t cái  điá»u gì đó rất là độc đáo!
Rồi Thiá»n sư ThÃch Nhất Hạnh cÅ©ng váºy! Ông cÅ©ng ảnh hưởng cái nhà văn Pháp đó khi ông mô tả má»™t cái ngưá»i tá» tù Ä‘i ra pháp trưá»ng. Äêm cuối cùng khi anh ra pháp trưá»ng anh nhìn thấy cái ánh trăng, cái ánh trăng đó ngà y hôm đó nó có ý nghÄ©a hÆ¡n nhiá»u so vá»›i những ngà y trước đây. Ngà y nà o anh cÅ©ng Ä‘i qua cái ánh trăng, nhưng anh không thấy được cái vẻ đẹp cá»§a ánh trăng.
Có những Ä‘iá»u rất đỗi bình thưá»ng trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chúng ta, nhưng nhiá»u lần nhiá»u lúc chúng ta không thấy được, không giác ngá»™ ra. Chúng ta không chịu nhìn ra để thấy cái chiá»u sâu ở bên trong.
Chúa má»i gá»i chúng ta  nhìn và o những  cái biến cố. Những biến cố trong cuá»™c Ä‘á»i nà y rất là bình thưá»ng, để chúng ta phát hiện ra những cái ý chỉ bên trong đó!
Không chỉ tỉnh thức trước những nguy cÆ¡,  mà chúng ta còn phải tỉnh thức  trước những lá»i gá»i  thầm kÃn nữa,  để cho Chúa Giêsu được tá»a sáng trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình. Có thể nói là lý thuyết nhưng thá»±c tế.
Äó là má»™t câu chuyện rất gần trong cuá»™c Ä‘á»i: Chá»§ Ä‘i phương xa, giao nhà cho những  ngưá»i tôi tá»›. Tôi tá»› thì má»—i ngưá»i có má»™t nhiệm vụ: Ngưá»i thì nấu ăn, ngưá»i thì là m vưá»n,  ngưá»i thì giữ cá»a, ngưá»i thì bảo vệ.
Nếu mà anh chu toà n nhiệm vụ đó thì bất cứ lúc nà o nữa đêm hay trá»i sáng, chá»§ vá» chúng ta cÅ©ng không sợ, bởi vì, anh  đó đã chuẩn bị tinh thần.
Má»—i má»™t ngưá»i chúng ta, là má»™t ngưá»i Kitô Hữu, trong cái đấng báºt nà o cÅ©ng váºy! Chúng ta là linh mục tu sÄ©, chúng ta đã láºp gia đình, chúng ta có má»™t bổn pháºn cá»§a chúng ta. Là má»™t linh mục, chúng ta có sống xứng đáng vá»›i bổn pháºn cá»§a má»™t linh mục, má»™t nhiệm vụ cá»§a má»™t linh mục hay không ? Còn là cha là mẹ, chúng ta có hoà n thà nh trách nhiệm cá»§a ngưá»i cha ngưá»i mẹ hay không?
Nói qua thì e rằng dá»… lắm! Như là  bản thân con thôi! Ngay như Ä‘á»i sống linh mục: kinh sáng, kinh tối, vì mệt má»i, vì báºn rá»™n; nhiá»u khi mình cÅ©ng quên! rồi tháºm chÃ: mình dâng lá»…, nhiá»u khi mình cÅ©ng muốn dâng cho nó xong thôi! chứ còn mình không có đặt cái cảm xúc sâu xa và khi đó mình đã móp méo hình ảnh cá»§a Chúa Giêsu.
Và bổn pháºn ngưá»i Kitô Hữu, ngà y hôm nay chúng ta thấy, rất đơn giản: dá»± lá»… má»™t tuần má»™t lần ngà y Chúa Nháºt thôi !
Nhưng mà thá» há»i coi: nhiá»u ngưá»i đã bá» Ä‘i cái bổn pháºn rất đơn giản, bá» Ä‘i cái giá» kinh chung. Và chÃnh vì mình không hoà n thà nh cái trách nhiệm cá»§a mình là má»™t ngưá»i Kitô Hữu;  không hoà n thà nh trách nhiệm cá»§a má»™t ngưá»i chồng, má»™t ngưá»i cha, má»™t ngưá»i mẹ, má»™t ngưá»i vợ, trong gia đình, thì là m sao mình có thể can đảm dạy được con cá»§a mình, khi mình không là m gương mẫu cho con cái cá»§a mình.
Và chúng ta sống cái tinh thần tỉnh thức đó như thế nà o?
 Chúng ta còn nhá»› Thánh Äa Minh Saviô rất là dá»… thương! Äá banh trong nhà thá», mà khi mà cha Sở há»i : Khi mà Chúa đến, con phải là m gì?
Các em khác thì: đứa thì chạy và o nhà thỠđể cầu nguyện, đứa thì Ä‘i  xưng tá»™i, đứa thì dá»n mình nhưng mà Äa Minh Saviô nói rằng Äaminh Savio vẫn chÆ¡i. Bởi vì bất cứ lúc nà o Äaminh Savio cÅ©ng tỉnh thức để đón chá» Chúa đến.
Và má»™t hình ảnh rất đẹp nên mẹ Têrêsa Calcutta. Mẹ Têrêsa Calcutta có ghi má»™t cái tá» giấy ở trong cái phòng Thánh, trong Nhà nguyện cá»§a nhà dòng cá»§a Mẹ. “ Lạy Chúa con dâng đây như là thánh lá»… cuối cùng cá»§a con.†má»™t cái tâm tình rất là tuyệt vá»i! thà rằng là mẹ ý thức rằng ngà y hôm nay là thánh lá»… cuối cùng cá»§a Ä‘á»i mẹ. Và trong tất cả hoà n cảnh sống cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, từng giây, từng phút cá»§a mẹ, mẹ luôn luôn nghÄ©: hôm nay là ngà y cuối cùng.
 Ước gì, má»—i ngưá»i chúng ta cÅ©ng nghÄ© rằng cÅ©ng sống, rằng cÅ©ng có tâm tình như Thánh Äaminh Saviô như mẹ Têrêsa Calcutta. Äể bất cứ lúc nà o chúng ta cÅ©ng tỉnh thức, cÅ©ng sẵn sang, vì chúng ta biết rằng: không biết ngà y nà o Chúa có thể đến vá»›i chúng ta.
 Chúng ta thấy xung quanh nhiá»u biến cố. Có những ngưá»i tưởng chừng là sống rất dai. sống rất thá», nhưng chỉ vì má»™t cái hoà n cảnh nà o đó, má»™t cái biến cố nà o đó, ngưá»i đó ra Ä‘i!  mà đến ná»—i, ta phải sững sá». Có khi ta cÅ©ng phải ra Ä‘i như thế! Nhưng mà nhiá»u lần, nhiá»u lúc, ta lại đánh lừa: Äánh lừa cảm giác cá»§a ta, đánh lừa cái suy nghÄ© cá»§a ta. Ta tưởng rằng là ta mãi sống ở cuá»™c Ä‘á»i nà y! Cuá»™c sống nà y, nó rất mong manh!
Và ngà y hôm nay bước và o mùa vá»ng, xin cho má»—i ngưá»i chúng ta luôn luôn tỉnh thức sẵn sà ng và đặc biệt xin cho chúng ta hoà n thà nh cái bổn pháºn trách nhiệm cái nhiệm vụ sống cá»§a má»—i ngưá»i chúng ta trong gia đình chúng ta. Sống như thế, chúng ta đã hoà n thà nh sứ vụ cá»§a chúng ta. Và sống như thế, chúng ta đã chuẩn bị sẵn sà ng để Chúa đến bất cứ lúc nà o, chúng ta vẫn trả lá»i vá»›i Chúa: nà y con đây. Amen.
Huệ Minh

