TIẾNG ÄÓNG CỬA CỦA ÄỨA CON HIẾU THẢO
Tiếng đóng cá»a cá»§a đứa con hiếu thảo
Tôi chuyển nhà đến nÆ¡i ở má»›i không bao lâu, cứ má»—i ngà y và o lúc trá»i gần sáng ở lầu trên vang ra tiếng đóng cá»a rất mạnh, và kế tiếp là âm thanh cá»§a má»™t trà ng tiếng chân bước Ä‘i tinh tinh tang tang. Những ngà y kế tiếp, tiếng đóng cá»a cÅ©ng đúng giỠấy vang lên khiến tôi không sao chịu nổi, chẳng lẽ phải lên lầu để tranh luáºn. Mẹ tôi khuyên: “Chúng ta má»›i chuyển đến, con là m như váºy có thể hÆ¡i thiếu suy nghÄ© và dá»… là m mất lòng hà ng xómâ€. Tôi suy nghÄ© hoà i và há»i ý kiến mẹ: “Váºy thì chúng ta Ä‘i tìm trưởng dân phố, thá» xin cô ấy giúp được không?†Mẹ tôi đồng ý.
Cô trưởng dân phố nghe chúng tôi trình bà y xong thì khuyên nhá»§ và an á»§i tôi rằng: “Chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cá»a cá»§a gia đình bất hạnh đó má»™t thá»i gian. Ná»a năm trước, ngưá»i cha bị tai nạn xe qua Ä‘á»i; ngưá»i mẹ bị ung thư, nằm dà i trên giưá»ng không Ä‘i lại được. Tôi Ä‘oán, tiếng đóng cá»a đó là cá»§a đứa con. NghÄ© lại cÅ©ng tháºt đáng thương, xin chị khoan dung cho!â€.
Äúng váºy, cáºu ta khoảng 16, 17 tuổi, trông tháºt thông minh. Tôi tá»± nhá»§: “Phải cố chịu đựng thôiâ€. Mấy ngà y sau tiếng đóng cá»a vẫn cứ như váºy, và rốt cuá»™c tôi đà nh lên gõ cá»a căn há»™ ná». Cáºu bé đó ra mở cá»a, hốt hoảng run cầm cáºp xin lá»—i tôi: “ Dì! Cháu xin lá»—i, sau nà y cháu sẽ ráng cẩn tháºn…â€.
Tối hôm sau, tôi vừa thiu thiu an giấc thì tiếng đóng cá»a quen thuá»™c đó lại vang lên Ä‘áºp mạnh và o tai nghe chát chúa, mẹ tôi an á»§i: “Nhẫn nhịn Ä‘i con, có lẽ thằng bé đã thà nh thói quen, từ từ rồi nó sẽ sá»a đổiâ€.
Mấy ngà y kế tiếp, đúng như lá»i mẹ nói, tiếng đóng cá»a đó biến mất. Tôi nằm trên giưá»ng nÃn thở lắng tai nghe, tiếng chân cÅ©ng nhá» Ä‘i nhiá»u, bước Ä‘i nhè nhẹ xem ra rất cẩn tháºn.
“Mẹ! Mẹ nói tháºt đúngâ€, tôi vừa dứt lá»i, hai mắt mẹ tôi bá»—ng nhiên ngấn lệ, bà ngẹn ngà o nói: “Mẹ thằng bé trên lầu đã ra Ä‘i rồi, mấy ngà y qua thằng bé ban ngà y Ä‘i há»c, ban đêm đến quán ăn chạy bà n, nó Ä‘i là m thêm để kiếm tiá»n chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn mất…â€.
Má»™t tối ná», bất ngá» tôi gặp cáºu bé ấy ở cầu thang cá»§a dãy lầu, nó cúi thấp đầu Ä‘au buồn bước đến gần tôi nói: “Dì! Chắc dì bị mất ngá»§ nhiá»u, mấy ngà y trước cháu là m ảnh hưởng giấc ngá»§ cá»§a dì, tháºt là có lá»—iâ€. Má»™t lát sau, cáºu bé nói như run lên: “Tiếng đóng cá»a mạnh như váºy là do cháu cố ý. Mẹ cháu má»—i ngà y má»™t yếu, nói không được, khả năng nghe kém dần, cháu đóng cá»a mạnh là muốn để mẹ biết được con mình đã vá» mà yên tâm Ä‘i và o giấc ngá»§, sau nà y sẽ không còn nữa đâu…â€.
Cáºu bé nói gì?! Tôi như không nghe được nữa, lệ từ hai khoé mắt tôi cứ tuôn trà o ra…
Như Nguyện dịch


