Trước nhiá»u câu há»i dồn dáºp như váºy, tôi xin tách ra từng câu há»i để trả lá»i, từ dá»… đến khó. Câu há»i dá»… nhất là sá»± phân biệt giữa các tổng lãnh thiên thần vá»›i các thiên thần. Äó là hai cấp độ cao thấp: tổng thiên thần (archangelus) thì cao hÆ¡n thiên thần (angelus), cÅ©ng tá»±a như tổng giám mục (archiepiscopus) thì cao hÆ¡n giám mục (episcopus). Duy có Ä‘iá»u là sá»± phân biệt nà y không phải do Kinh thánh đặt ra.
Nhưng mà Kinh thánh có nói đến các tổng thiên thần Micael, Gabriel, Raphael đấy chứ?
Äúng rồi. Ba nhân váºt ấy Ä‘á»u được Kinh thánh nói đến. Nhưng mà hỠđược gá»i là “thiên thần†chứ không phải là “tổng thiên thầnâ€. Chẳng hạn như khi tả lại cảnh truyá»n tin cho Äức Maria, thì thánh Luca nói đến má»™t thiên thần (Gabriel). Luôn tiện cÅ©ng nên nhắc lại là Kinh thánh không dùng tiếng “thiên thần†(thần trên trá»i); danh từ angelus trong nguyên bản Hy-lạp (angelos) chỉ có nghÄ©a “sứ giả†(ngưá»i đưa tin), cÅ©ng tá»±a như trong tiếng Do thái cá»§a Cá»±u ước (malak). Có Ä‘iá»u là các vị được gá»i là “sứ giả cá»§a Thiên Chúa†(angelus Domini) khác vá»›i các sứ giả cá»§a loà i ngưá»i. Vì thế mà tại Việt Nam có ngưá»i dịch là “thiên sứâ€. DÄ© nhiên đó chỉ là má»™t chức vụ (nghÄ©a là hỠđược Thiên Chúa trao cho má»™t sứ mạng nà o đó) chứ chúng ta không biết được tên tuổi căn cước cá»§a há».
Như thế Micael, Raphael, và Gabriel không phải là tên riêng hay sao?
Chị nên biết là không ai có thể xác định được con số cá»§a các thiên sứ. Trong số muôn và n thiên sứ, Kinh thánh có nhắc đến và i vị xem ra có danh tánh riêng, tá»±a như Micael, Raphael, Gabriel. Nhưng mà các chú giải Kinh thánh cÅ©ng hoà i nghi, không chắc có phải là tên riêng hay chỉ là biệt hiệu nhằm diá»…n tả má»™t sứ vụ cá»§a há». Theo nguyên gốc Do thái, Micael có nghÄ©a là “ai bằng Thiên Chúa?â€, được nói tá»›i trong Cá»±u ước á»› sách Äaniel (10,13), quen được giải thÃch là vị lãnh đạo các thiên sứ để đương đầu vá»›i Satan (Khải huyá»n 12,7-12). Raphael theo nguyên ngữ, có nghÄ©a là “Thiên Chúa cứu chữaâ€, và xuất hiện trong sách ông Tobit. Gabriel có nghÄ©a là “ngưá»i cá»§a Thiên Chúa†cÅ©ng được nói tá»›i ở sách Äaniel (8,16; 9,21-22) và cách riêng trong Tin mừng theo thánh Luca, khi tả lại cảnh truyá»n tin cho ông Dacaria và cho Äức Maria (Lc 1,19.26). ChÃnh vì thế mà trước đây, phụng vụ đã dà nh ra ba ngà y để kÃnh ba vị: Micael (29 tháng 9), Raphael (24 tháng 10), và Gabriel (24 tháng 3). Vá»›i cuá»™c cải tổ phụng vụ sau công đồng Vaticanô II, chỉ còn má»™t ngà y kÃnh chung cả ba vị, (có lẽ tại vì không phải là ba vị khác nhau nhưng chỉ là ba sứ vụ).
Tuy váºy, ba vị được gá»i là tổng thiên thần, cao hÆ¡n các thiên thần há»™ thá»§ má»™t cấp, phải không?
Như đã nói trên đây, Kinh thánh gá»i các vị là thiên thần (hay thiên sứ) chứ chẳng phải là “tổng thiên sứâ€. Và theo sách Äaniel (10,21; 12,1) Micae cÅ©ng được coi là thiên thần há»™ thá»§, không phải là cá»§a má»™t cá nhân mà thôi nhưng là há»™ thá»§ cá»§a toà n thể dân Chúa. Mãi đến cuối thá»i Tân ước, lá thư cá»§a GiuÄ‘a (câu 9) má»›i gá»i Micae là tổng thiên sứ. Sang thá»i các giáo phụ, má»™t tác giả vô danh sống thế ká»· VI, dưới danh nghÄ©a là Äiônisiô, má»›i bà y ra thuyết vá» 9 phẩm thiên thần trong tác phẩm De Caelesti Hierarchia (Phẩm trẩt trên trá»i). Dá»±a theo mô hình cá»§a tiến trình hướng vá» sá»± toà n thiện (gồm có ba chặng: thanh luyện, soi sáng và hoà n bị), ông chia các thiên sứ thà nh 3 cấp và má»—i cấp gồm ba đẳng. Từ đó nhân ra thà nh 9 đẳng, quen gá»i là 9 phẩm thiên thần, tương tá»± vá»›i cá»u phẩm trong hà ng triá»u thần Ä‘á»i xưa.
ChÃn đẳng thiên thần gồm các cấp nà o?
Ông Äiônisiô đặt đẳng thấp nhất là các thiên thần và đẳng cao nhất là thần Kêrubim. Lần lượt Ä‘i từ dưới lên, ông bắt đầu vá»›i các thiên thần , vá»›i nhiệm vụ gìn giữ loà i ngưá»i (quen gá»i là thiên thần há»™ thá»§). Cấp thứ hai là các tổng thiên thần mà chúng ta đã biết danh tánh (Micael, Raphael, Gabriel), được á»§y thác và i sứ vụ quan trá»ng. Cấp thứ ba được gá»i là Lãnh thần (Principatus) thống lãnh Ä‘iá»u khiển các dân tá»™c. Cấp thứ bốn mang danh là Quyá»n thần (Potestates) giao tranh vá»›i ma quá»·. Cấp thứ năm được gá»i là DÅ©ng lá»±c(Virtutes) bởi dÅ©ng cảm thi hà nh những việc diệu kỳ. Cấp sáu mang danh là Quản thần (Dominationes) quản trị vÅ© trụ. Ba cấp cuối cùng là : thứ bảy, các Bệ thần (Throni) nổi vá» trà hiểu; thứ tám, các Sêraphim nổi báºt vá» sốt mến; thứ chÃn, các Kêrubim rạng rỡ ánh sáng bởi vì sát vá»›i toà Chúa.
Dá»±a và o đâu mà ông Äiônisiô lấy tên đặt cho các đẳng tráºt thiên thần?
Hai cấp ở dưới cùng (thiên thần và tổng thiên thần) thì dá»… hiểu rồi. Hai cấp cao nhất (Sêraphim và Kêrubim) thì dá»±a theo Kinh thánh như sẽ nói sau. Còn danh xưng cá»§a 5 cấp độ còn lại thì lấy ở các thư cá»§a thánh Phaolô gá»i Colosê (1,16; 2,10.15) và Ephêsô (1,21; 3,10; 6,12). Duy có Ä‘iá»u là trong các thư cá»§a thánh Phaolô, các danh từ ấy ám chỉ các quyá»n lá»±c chống lại Thiên Chúa và đà n áp các tÃn hữu. Xem ra thánh Phaolô lấy các từ ngữ nà y từ văn chương khải huyá»n Do thái thá»i đó, ám chỉ các quyá»n lá»±c thống trị vÅ© trụ. Thánh tông đồ đã du nháºp các từ ngữ đó nhưng thêm rằng các quyá»n lá»±c đã bị đức Kitô chế ngá»± rồi, vì thế các tÃn hữu không còn phải sợ hãi gì nữa! Còn ông Äiônisiô thì rá»a tá»™i cho chúng, và biến thà nh các đẳng thiên thần, phụ tá cho Thiên Chúa trong việc Ä‘iá»u hà nh vÅ© trụ. Nên biết là trước đây các kinh Tiá»n tụng trong Thánh lá»… có nhắc đến các phẩm tráºt thiên thần trong khúc kết thúc; nhưng vá»›i Sách lá»… sau công đồng Vaticanô II thì hỠđã bị loại. Lý do có lẽ vì chức vụ cá»§a các vị không được rõ rà ng cho lắm.
Thế còn các thiên thần Sêraphim và Kêrubim thì sao?
Theo mô hình cá»§a ông Äiônisiô, các cấp thiên thần thuá»™c hạ đẳng và trung đẳng thì phải phụ trách việc quản trị vÅ© trụ; còn các cấp thượng đẳng thì phục vụ toà Chúa. Dù sao theo ông ta, cà ng gần toà Chúa bao nhiêu thì các thiên sứ cà ng nháºn được nhiá»u ánh sáng và lá»a mến bấy nhiêu. Vì thế mà ông đặt hai cấp Sêraphim và Kêrubim ở cấp 8 và cấp 9.
Sêraphim có nghĩa là gì?
Kinh thánh có má»™t lần nói tá»›i các Sêraphim ở sách ngôn sứ Isaia, chương 6. Nên biết là Sêraphim không phải là tên cá»§a má»™t cá nhân mà là cá»§a má»™t Ä‘oà n ngÅ© (ở số nhiá»u). Khi kể lại việc được Chúa kêu gá»i là m ngôn sứ, ông Isaia thuáºt lại thị kiến được thấy trong Ä‘á»n thá»: Thiên Chúa ngá»± trên toà cao, vá»›i các sêraphim vây quanh, miệng không ngừng chúc tụng “Thánh, thánh, thánhâ€. Má»™t vị đã mang má»™t cuc than đỠđến thanh luyện môi miệng ông để ông xứng đáng công bố lá»i Chúa. Từ quang cảnh nà y, ngưá»i ta đã rút ra hai biểu tượng vá» Sêraphim. Biểu tượng thứ nhất, khá quen thuá»™c ở Việt Nam, áp dụng cho các ca Ä‘oà n, ca hát chúc tụng Chúa. Biểu tượng thứ hai là lòng sốt mến, dá»±a theo nguyên ngữ trong tiếng Do thái (serap) có nghÄ©a là đốt cháy, bừng cháy. Các tu sÄ© dòng Phanxicô quen áp dụng nghÄ©a nà y cho thánh tổ phụ. Dù sao, cần nhấn mạnh rằng sêraphim ám chỉ má»™t phẩm (má»™t đẳng) thiên thần chứ không là má»™t cá nhân. Vì thế nếu phụng vụ không dà nh lá»… kÃnh chỉ cÅ©ng chẳng lạ gì.
Còn các Kêrubim là ai?
Các Kêrubim được nhắc tá»›i nhiá»u lần trong Kinh thánh. Danh xưng Kêrubim gốc từ tiếng babilon karibu(kẻ cầu nguyện, chuyển cầu, chúc tụng). Nguồn gốc cá»§a nó từ miá»n Cáºn đông, ám chỉ các thần linh ná»a ngưá»i ná»a thú (đầu ngưá»i, thân sư tá», chân bò, cánh đại bà ng; như ông Edekiel tả lại ở chương 1). Các tác giả Kinh thánh đã du nháºp từ ngữ nà y để ám chỉ các cáºn thần hầu bên nhan Chúa. Ta thấy má»™t kêrubim xuất hiện ở đầu Sách Sáng thế (3,23) đứng gác ngoà i vưá»n địa đà ng, ngăn cản không cho nguyên tổ được đụng tá»›i cây trưá»ng sinh. Tuy nhiên vai trò cá»§a các kêrubim trở nên quen thuá»™c vá»›i dân Do thái từ khi ông Môsê cho phép đúc 2 tượng kêrubim bằng và ng đặt ở đầu cá»§a hòm bia. ChÃnh từ đó mà Thiên Chúa đã ban sấm ngôn (Xh 25,18-22; 37,7; Ds 7,89). Vì thế mà có thà nh ngữ “Thiên Chúa ngá»± trên các Kêrubim†(1Sam 4,4; 2 Sam 6,2; Is 37,16). Äến khi vua Salomon xây cất Ä‘á»n thá» tại Giêrusalem, ông cÅ©ng duy trì táºp tục đó, tạc hai tượng Kêrubim bằng gá»— ôliu chạm và ng, đứng hai bên cạnh hòm bia, phá»§ cánh che rợp hòm bia (1V 6 23-28). Sang Tân ước, ta thấy sách Khải huyá»n (5,14; 19,4) lấy lại hình ảnh các Kêrubim, và trao cho trách vụ ca hát chúc tụng Thiên Chúa. Há» chiêm ngưỡng nhan Chúa.
Tóm lại, Ä‘ang khi mà nhiá»u dân miá»n Cáºn đông tôn kÃnh các Kêrubim như là thần linh tối cao, thì Kinh thánh đã du nháºp hình ảnh Kêrubim, và đồng thá»i đã biến đổi chúng, không coi đó là thần linh tối cao mà chỉ là cáºn thần cá»§a Thiên Chúa. Thiên Chúa được hình dung như hoà ng đế ngá»± trong cung Ä‘iện, vá»›i triá»u thần hầu cáºn. Äó là nói trong Cá»±u ước. Còn các tác giả tu đức Kitô giáo, khi chú giải các đẳng tráºt thiên thần dá»±a theo mô hình cá»§a ông Äiônisiô, thì nhấn mạnh rằng thì cà ng tiến trên thánh thiện, cà ng gần gÅ©i vá»›i Thiên Chúa, thì con ngưá»i cà ng được tăng thêm lá»a sốt mến (Sêraphim) và sá»± hiểu biết vá» Ngà i (Kêrubim). Nên biết là các hoạ sÄ© vẽ các Sêraphim mặc áo đỠ(tượng trưng cho lá»a sốt mến), còn các Kêrubim mặc áo xanh dương (tượng trưng cá»§a trá»i cao).
(Giuse Phan Tấn Thà nh, OP)

