LoÌ€ng ta tin kiÌnh ChuÌa Trời.
Ai maÌ€ chẳng ươÌc thâÌy Người hiển dung?
Nhưng ở khăÌp chôÌn khăÌp vuÌ€ng
Ta thường gặp ChuÌa maÌ€ .. Không ngờ NgaÌ€i.
KiÌ€a người haÌ€nh khâÌt đâu đây:
AÌo quần raÌch naÌt chân tay gầy coÌ€m.
Kia người tù tội gông cùm:
Người đời quên lãng, tủi buồn trong lao.
Äây người tật bệnh yêÌu Ä‘au:
Tiền đâu chạy chữa, ai nào ủi an.
KiÌ€a người ngheÌ€o khoÌ bần haÌ€n,
RaÌng laÌ€m buổi saÌng để ăn bữa chiều.
Kẻ sôÌng xoÌ chợ gầm cầu,
MaÌ€n trời chiêÌu đâÌt nÆ¡i đâu laÌ€ nhaÌ€.
Trẻ thơ không mẹ không cha,
Lang thang đây Ä‘oÌ biêÌt laÌ€ Ä‘i đâu?
Những người giaÌ€ yêÌu tuổi cao,
Cô thân cô thÃªÌ ai naÌ€o dưỡng nuôi?
CaÌc người măÌc bệnh phong cuÌ€i,
Mặt mũi biêÌn daÌ£ng , chân tay mâÌt dần.
Thiên tai- vô sÃ´Ì naÌ£n nhân
MâÌt hêÌt nhaÌ€ cửa, Ä‘ang cần aÌo cÆ¡m.
NaÌ£n nhân cửa sự bâÌt công,
BiÌ£ lũ trộm cươÌp haÌ€nh hung baÌ£o taÌ€n.
NaÌ£n nhân khủng bôÌ, chiêÌn tranh.
Di dân vượt biển nguy nan muôn phần…
Nơi mỗi thân phận cơ hàn,
Ta gặp thâÌy ChuÌa ẩn thân đợi chờ.
Một ly nươÌc lã Ä‘em cho,
ChuÌa đều ghi nhận trả cho bội phần.
Hùng Vũ

