Tại sao lại đặt ra câu há»i đó? Vì tôi thiết nghÄ©, nếu chúng ta có thể nhìn ra được khả thể rằng ông bà tổ tiên vẫn có vai trò và sá»± hiện diện theo nghÄ©a nà o đó trong Ä‘á»i sống cá»§a mình, và chúng ta vẫn có thể có sá»± ‘tương tác’ vá»›i sá»± hiện diện đó trong những khÃa cạnh nhất định, thì việc kÃnh nhá»› ông bà tổ tiên sẽ mang tÃnh chất sống động và cụ thể, thay vì chỉ là má»™t hà nh vi vô thức theo táºp tục hoặc truyá»n thống văn hoá đạo đức mÆ¡ hồ nà o đó.
Äể hình dung ra những mức độ và khÃa cạnh hiện diện cá»§a ông bà tổ tiên, Ä‘iá»u kiện trước hết là chúng ta phải mở rá»™ng tầm nhìn vá» cuá»™c Ä‘á»i mình, để thấy được tÃnh toà n thể vốn có cá»§a nó. Lối sống thá»i hiện đại dưá»ng như Ä‘ang thu hẹp tầm nhìn và ý thức cá»§a chúng ta vá» chÃnh mình. Não trạng chung cá»§a xã há»™i hiện nay khiến chúng ta ‘đóng khung’ Ä‘á»i ngưá»i trên căn bản cá»§a ‘thà nh công – thất bại’; và căn bản nà y lại lấy ‘tiá»n bạc – danh tiếng’ là m tiêu chuẩn. Mô thức nà y khiến cho toà n bá»™ cuá»™c sống bị cuốn và o vòng xoáy khắc nghiệt theo các yếu tố: hiệu quả, nhanh chóng, đà o thải. Từ đó, Ä‘á»i sống con ngưá»i chỉ còn được nhìn đến ở và i khÃa cạnh: hưởng thụ – quyá»n lá»±c – sức khoẻ – và tuổi thá». Nếu cuá»™c Ä‘á»i được hạch toán theo kiểu má»™t ‘bản thu-chi’, nó quả là tẻ nhạt, nghèo nà n! Trong khi đó, cuá»™c sống tá»± nó lá»›n lao hÆ¡n nhiá»u so vá»›i cái khung nhá» hẹp đó. Vì thế, nhiá»u ngưá»i mÆ¡ hồ nháºn ra rằng cuá»™c sống cá»§a mình Ä‘ang trở nên xa lạ, vì nó Ä‘ang thiếu hoặc mất dần những gì khác nên có trong cuá»™c Ä‘á»i.
Khi tá»± thu bé tầm nhìn vá» cuá»™c Ä‘á»i, chúng ta Ä‘ang quên lãng hoặc đánh mất bao nhiêu khÃa cạnh quan trá»ng khác, như khÃa cạnh mở ra trong tương quan vá»›i ngưá»i khác, khÃa cạnh liên hệ gần gÅ©i vá»›i quá khứ, vá»›i văn hoá, lịch sá». Chúng ta cÅ©ng đánh mất khả năng ngạc nhiên và nhạy bén trước những gì thuá»™c ý thức vá» sá»± siêu việt, hay niá»m hy vá»ng vá» Ä‘á»i sống siêu nhiên, vv. Con ngưá»i đâu phải chỉ là váºt chất, mà còn là tinh thần nữa! Vì thế, chúng ta cần định hình tầm nhìn vá» Ä‘á»i sống con ngưá»i trong tÃnh toà n thể lá»›n lao cá»§a nó, vá»›i bao khÃa cạnh phong phú khác ngoà i tiá»n bạc – danh vá»ng – quyá»n lá»±c; và trong tầm nhìn đó, ta thấy rõ sá»± hiện diện rất cụ thể cá»§a ông bà tổ tiên trong Ä‘á»i sống cá»§a mình.
Trước hết, con ngưá»i có lịch sá» cá»§a mình. Lịch sỠđó không phải chỉ là những gì đã qua, mà còn là những gì Ä‘ang hiện diện nÆ¡i chÃnh chúng ta. Ngay đến cÆ¡ thể váºt lý cá»§a má»—i ngưá»i cÅ©ng bao hà m sá»± hiện diện đó. Tháºt váºy, như dân gian vẫn nói, chúng ta không từ ‘lá»— nẻ’ mà có, nhưng được trao ban và tiếp nối cuá»™c sống thể lý từ tổ tiên mình. Vì thế, má»™t cách rất cụ thể, có thể nói tổ tiên Ä‘ang hiện diện ngay cả nÆ¡i thân thể cá»§a ta. HÆ¡n nữa, tÃnh cách và lối sống cá»§a ta cÅ©ng má»™t phần được hình thà nh từ cá»™i nguồn tiên tổ, vá»›i những đặc nét vá» văn hoá, phong tục, tôn giáo, vv., mà hỠđã truyá»n lại cho ta.
Xét má»™t cách sâu xa hÆ¡n, ông bà tổ tiên cÅ©ng hiện diện nÆ¡i những yếu tố định hình nên ý thức nhân bản lẫn ý thức tôn giáo cá»§a má»—i cá nhân. Tháºt váºy, nÆ¡i tầng ý thức cá»§a ta, tháºm chà cả tầng vô thức, luôn có tiếng gá»i nhắc nhở vá» thân pháºn ắt tá» cá»§a Ä‘á»i ngưá»i, và sá»± nhắc nhở đó gắn chặt vá»›i mối liên hệ vá»›i tổ tiên cá»§a mình. Chúng ta ‘biết’ mình sẽ không tồn tại mãi trên cuá»™c Ä‘á»i nà y, vì ta ý thức được rằng má»i ngưá»i Ä‘i trước, nhất là các báºc tổ tiên, Ä‘á»u đã trải qua sá»± tháºt đó. Sá»± nhắc nhở nà y mang tầm mức quan trá»ng thiết yếu vá»›i con ngưá»i, vì, nói theo kiểu triết gia Heidegger, chúng ta chỉ thá»±c sá»± sống tư cách con ngưá»i khi đảm nháºn ý thức vá» sá»± ắt tá» cá»§a mình. Äối diện vá»›i tÃnh ắt tá» giúp ta hiểu rõ sá»± ngắn ngá»§i cá»§a kiếp ngưá»i, khiến ta biết trân trá»ng cuá»™c Ä‘á»i và sống chân tháºt vá»›i chÃnh mình hÆ¡n. Quan trá»ng hÆ¡n, nó khiến ta truy vấn vỠý nghÄ©a và cùng Ä‘Ãch cuá»™c sống nà y, và hướng hy vá»ng vá» má»™t Ä‘á»i sống mai sau, nÆ¡i ta có khả năng hiệp thông trở lại vá»›i tổ tiên mình. Vì thế, có thể nói ông bà tổ tiên hiện diện nÆ¡i ý thức hiện sinh cá»§a ta vá» cuá»™c sống.
Sá»± hiện diện cá»§a ông bà tổ tiên cÅ©ng không chỉ giá»›i hạn trong Ä‘á»i sống cá nhân, mà còn trong Ä‘á»i sống cá»™ng đồng xã há»™i nữa. Chết không có nghÄ©a là bị cắt đứt hoà n toà n ra khá»i Ä‘á»i sống xã há»™i. Thá»±c tế, ngưá»i chết đã trở thà nh má»™t phần cá»§a lịch sá», cá»§a văn hoá và cá»§a bao khÃa cạnh khác trong má»™t dân tá»™c; và do đó, há» cÅ©ng là má»™t phần cá»§a hiện tại, và cần được nhìn đến như là má»™t thà nh viên cá»§a xã há»™i Ä‘ang sống.
Tóm lại, chúng ta có thể tương tác tháºt sá»± vá»›i tổ tiên cá»§a mình má»™t cách rất sống động và cụ thể, đơn giản vì há» thá»±c sá»± hiện diện cách năng động trong nhiá»u khÃa cạnh cá»§a Ä‘á»i sống chúng ta. Äiá»u kiện cần là chúng ta phải tái ý thức vá» sá»± hiện diện đó, để thấy được sá»± tháºt rằng mình có sá»± liên hệ và gắn kết gần gÅ©i vá»›i há».
Trong truyá»n thống văn hoá Việt Nam, và trong các tôn giáo nói chung, chúng ta có nhiá»u cách thức thá»±c hiện việc tương tác vá»›i ông bà tổ tiên cá»§a mình. Và dụ, chúng ta có các táºp tục quen thuá»™c như là m giá»—, niệm hương, viếng má»™, cúng bái, dâng lá»… cầu siêu, lá»… Vu Lan, vv.
Vá»›i Ki-tô hữu, ngoà i những khÃa cạnh văn hoá và truyá»n thống, việc kÃnh nhá»› tổ tiên còn được chú trá»ng ở những hình thức thiêng liêng, như dâng lá»…, Ä‘á»c kinh, cầu nguyện, vv. HÆ¡n nữa, sá»± tương tác nà y được diá»…n đạt má»™t cách sinh động qua tÃn Ä‘iá»u vá» sá»± hiệp thông giữa ba thà nh phần cá»§a Giáo há»™i hoà n vÅ©: Giáo Há»™i lữ hà nh cá»§a những ngưá»i trên trần gian, Giáo Há»™i khải hoà n cá»§a các thánh trên thiên quốc, và cá»™ng Ä‘oà n cá»§a những ngưá»i Ä‘ang chịu thanh luyện. Vì thế, như Công Äồng Vatican II dạy: “Giáo Há»™i lữ hà nh hết lòng kÃnh nhá»›, dâng lá»i cầu cho những ngưá»i đã chết, vì cầu nguyện cho hỠđược giải thoát khá»i tá»™i lá»—i là má»™t việc là nh thánh.â€[1] Ở chiá»u ngược lại, “Khi được vá» quê trá»i và hiện diện trước nhan Chúa […] các thánh lại không ngừng cầu bầu cho chúng ta bên Chúa Cha.â€[2] Có thể nói, mức tương tác đó đạt đỉnh cao ở trong phụng vụ, nhất là Thánh Lá»…. Phụng vụ Thánh lá»… là má»™t thá»±c tại thánh thiêng, là biến cố mở ra má»™t không gian gặp gỡ đặc biệt giữa con ngưá»i và Thiên Chúa, trong đó diá»…n ra sá»± hiệp thông cá»§a cá»™ng Ä‘oà n hoà n vÅ© từ cả ‘ba thế giá»›i’ nói trên. Vì thế, Thánh Lá»… là không gian nÆ¡i ta có thể thá»±c sá»± gặp gỡ và hiệp thông vá»›i ông bà tổ tiên cá»§a mình cách sống động, hay, nói như Äức Thánh Cha Benedictus XVI, là nÆ¡i thế giá»›i cá»§a sá»± hữu hạn được tham dá»± và o thế giá»›i cá»§a vÄ©nh cá»u.[3]
Sá»± tương tác nói trên có thể được diá»…n tả cách đặc biệt và đáºm nét trong Tháng Mưá»i Má»™t, vốn là thá»i gian được Giáo há»™i dà nh riêng để kÃnh nhá»› các linh hồn ông bà tổ tiên. Trong tháng nà y, ngoà i những hình thức tương tác kể trên, chúng ta cÅ©ng được má»i gá»i canh tân Ä‘á»i sống đạo đức và thá»±c hiện các việc bác ái phúc đức, để lá»i nguyện cá»§a chúng ta dà nh cho ông bà tổ tiên được đẹp lòng Thiên Chúa. Thiết tưởng, đó là má»™t cách thức báo hiếu rất cụ thể, và cÅ©ng là hình thức để là m cho cuá»™c sống cá»§a mình thêm phong phú và trá»n vẹn.
Khắc Bá, SJ – CTV Vatican News
[1]Â GH 50
[2]Â GH 49.
[3] Joseph Cardinal Ratzinger, The Spirit of the Liturgy, trans. John Saward (San Francisco: Ignatius Press, 2000), p. 92.
