– Ai phụ trách khâu ẩm thá»±c? Câu ấy nghe được trong cuá»™c há»p cá»§a các thầy cô giáo ở má»™t trưá»ng dạy tiếng Việt cho trẻ em, bà n vá» việc tổ chức buổipicnic cho thầy cô và phụ huynh há»c sinh. Xin mạn phép có má»™t hai ý như thế nà y: Thứ nhất, câu ấy có sáu chữ thì hết bốn chữ là tiếng Hán-Việt(“phụ tráchâ€, “ ẩm thá»±câ€). Thứ hai, ba chữ cuối ở trong câu(“khâuâ€, “ẩm thá»±câ€) là những chữ “má»›iâ€, du nháºp “từ Bắc vô Nam†sau năm 1975. Giá dụ há»c sinh nghe được câu ấy bèn giÆ¡ tay há»i cô giáo ở trong lá»›p:
– “Ẩm thá»±câ€Â là gì thưa Cô?
– “Ẩm†là uống, “thá»±c†là ăn. “Ẩm thá»±c†là tiếng Hán-Việt, có nghÄ©a là “ăn uốngâ€.
– Tiếng Hán-Việt là tiếng gì váºy Cô?
– Là tiếng Hán, tức là tiếng Trung quốc, Ä‘á»c theo âm Việt.
– Váºy sao mình không nói “ăn uốngâ€, là tiếng cá»§a mình, mà lại nói “ẩm thá»±c†thưa Cô?
– . . .
Cô giáo chắc cÅ©ng hÆ¡i bối rối, và cÅ©ng hÆ¡i khó trả lá»i, không lẽ lại nói là “Cô cÅ©ng không rõ, nhưng nhiá»u ngưá»i Ä‘á»u… nói váºyâ€. Em há»c sinh ấy nói đúng. Tại sao ngưá»i Việt ở trong nước, và cả ở ngoà i nước, vẫn thÃch nói “ẩm thá»±c†mà không chịu nói “ăn uốngâ€? Có phải vì nói “ăn uống†nghe phà m tục, nói “ẩm thá»±c†nghe thanh tao và “trà tuệâ€Â (1) hÆ¡n chăng? Trước năm 1975, ngưá»i Việt ở miá»n Nam Việt Nam không nói“Ai phụ trách khâu ẩm thá»±c?â€Â mà có nhiá»u cách nói đơn giản hÆ¡n và dá»… hiểu hÆ¡n, chẳng hạn: “Ai lo vụ ăn uống?â€, hoặc“Chuyện ăn uống ai lo?â€, hoặc “Thức ăn, thức uống ai lo?â€â€¦
Nếu cứ phải vay mượn tiếng Hán-Việt hoặc tiếng nước ngoà i trong sinh hoạt hà ng ngà y, trong lúc kho tà ng tiếng Việt cá»§a chúng ta không há» thiếu thốn những chữ ấy thì tháºt khó mà thuyết phục các em tin được rằng “tiếng Việt già u và đẹpâ€Â như chúng ta vẫn tá»± hà o. (Äã gá»i là “già u†thì tại sao lại phải Ä‘i vay, Ä‘i mượn?!?). Những tiếng Hán-Việt nặng ná» và tối tăm ấy hoà n toà n không giúp gì được cho việc “giữ gìn sá»± trong sáng cá»§a tiếng Việt†mà những ngưá»i là m công tác giáo dục ở trong nước vẫn hô hà o, như là má»™t khẩu hiệu trong số rất nhiá»u khẩu hiệu thuá»™c loại “nói mà không là mâ€, hoặc “nói má»™t đà ng là m má»™t nẻoâ€, hoặc… “nói váºy mà không phải váºyâ€.
Những chữ nghÄ©a kiểu ấy khá phổ biến đến mức xâm nháºp cả và o các trưá»ng dạy tiếng Việt, là nÆ¡i dạy há»c trò nói đúng, viết đúng trong tinh thần “bảo tồn và phát huy văn hóa dân tá»™câ€. Bên dưới là má»™t Ãt và dụ, và các đỠnghị nói thế nà o cho đúng, rõ nghÄ©a, dá»… hiểu và “Việt ngữ†hÆ¡n (chỉ là câu mẫu, ngưá»i Ä‘á»c có thể cho những câu khác tốt hÆ¡n):
– Thay vì nói: “Cô giáo Mỹ Linh đứng lá»›p Nămâ€, nên nói: “Cô giáo Mỹ Linh dạy lá»›p Năm†(không có… đứng, ngồi, nằm, quỳ chi cả).
– Thay vì nói: “Giáo viên cần soạn giáo án trước khi lên lá»›pâ€, nên nói: “Thầy cô cần soạn bà i giảng trước giá» dạy†(không có… lên, xuống, ra, và o chi cả).
– Thay vì nói: “Phụ huynh đăng ký cho con em há»c Việt ngữâ€, nên nói: “Phụ huynh ghi tên (hay ghi danh) cho con em há»c tiếng Việtâ€.
– Thay vì nói: “Các em tiếp thu tương đối cháºmâ€, nên nói: “Các em hiểu cháºmâ€.
– Thay vì nói: “Há»c sinh Ä‘i tham quan má»™t xà nghiệpâ€, nên nói: “Há»c sinh Ä‘i thăm má»™t nhà máyâ€.
– Thay vì nói: “Ban văn nghệ sẽ tham gia biểu diá»…n (2) má»™t tiết mụcâ€, nên nói: “Ban văn nghệ sẽ đóng góp má»™t mà n diá»…n (haytrình diá»…n)â€.
– Thay vì nói: “Ban giảng huấn sẽ dá»± giỠđột xuất các lá»›p há»c cá»§a giáo viênâ€, nên nói: “Ban giảng huấn sẽ bất ngá» và o lá»›pxem thầy cô giảng dạyâ€.
– Thay vì nói: “Lá»›p Vỡ Lòng chá»§ yếu táºp trung và o khâu đánh vầnâ€, nên nói: “Lá»›p Vỡ Lòng cần nhất là dạy các em biết đánh vầnâ€.
– Thay vì nói: “Cô giáo phát hiện em Nga có năng khiếu vá» môn Vănâ€, nên nói: “Cô giáo nháºn thấy em Nga có khiếu vá» môn Vănâ€.
– Thay vì nói: “Há»c sinh tranh thá»§ ôn táºp trước giá» thiâ€, nên nói: “Há»c sinh cố gắng ôn bà i trước giá» thiâ€.
– Thay vì nói: “Tuyệt đại Ä‘a số các em tiếp thu tốtâ€, nên nói:“Hầu hết các em hiểu bà iâ€.
– Thay vì nói: “Cần nâng cao chất lượng (3) trong công tácgiảng dạyâ€, nên nói: “Cần phẩm hÆ¡n là lượng trong việc giảng dạyâ€, hoặc “Cần dạy sao cho có kết quảâ€.
Trên đây chỉ là t Ãt trong số khá nhiá»u câu cú, chữ nghÄ©a nghe“lạ taiâ€, từ miá»n Bắc “xâm nháºpâ€Â và o miá»n Nam Việt Nam, và “bà nh trướngâ€Â ra tá»›i hải ngoại.
“Tiếng Việt còn, nước Việt cònâ€, ở đâu ta cÅ©ng nghe câu ấy, nhưng chắc không phải là  thứ tiếng Việt kỳ quái hoặc “ná»a Hán ná»a Việtâ€, chẳng thấy “già u†cÅ©ng chẳng thấy “đẹpâ€, chẳng thấy “trong†cÅ©ng chẳng thấy “sáng†(chỉ thấy… tối mò mò), và chắc cÅ©ng không phải là “Tiếng Việt mến yêu†mà chúng ta muốn “bảo tồn và phát huy†cho thế hệ con em mình.
Nói cho ngay, tiếng Việt chắc chắn là phải còn, chứ đâu có dá»… gì mất được. Có Ä‘iá»u là , đến má»™t lúc nà o đó, “tuyệt đại Ä‘a sốâ€Â (1)(hay “tuyệt đại bá»™ pháºnâ€Â (1)) tiếng Việt Ä‘á»u có “chất lượng tối ưuâ€Â (1) như thế cả thì cái “còn†ấy kể cÅ©ng… ngáºm ngùi.
“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi má»›i ra Ä‘á»i…â€, má»—i lần nghe câu hát ấy là má»—i lần tôi lại phân vân tá»± há»i, “Những ‘kẻ lạ mặt trong ngôn ngữ’ ấy có phải là ‘tiếng nước tôi’ (và những đứa cháu cá»§a tôi có phải ‘yêu’ chúng ‘từ khi má»›i ra Ä‘á»i’)?†Nếu không, thì chúng phải có má»™t cái tên gì chứ? Tá»± Ä‘iển tiếng Việt gần đây vừa có thêm má»™t từ ngữ má»›i: “tà u lạâ€, được định nghÄ©a là “tà u Trung quốcâ€. Äể cho dá»… gá»i, tôi cÅ©ng muốn đặt tên cho những “kẻ lạ mặt†ấy là “từ lạâ€. Tương tá»± các biện pháp nhằm đối phó vá»›i các tà u lạ, chúng ta cần đỠcao cảnh giác để “phát hiệnâ€Â (1) kịp thá»i những từ lạ ngấm ngầm lẩn lút, trà trá»™n, xâm nháºp và o phần đất cá»§a “Tiếng Việt mến yêuâ€. Chỉ khi nà o tống khứ được những “từ lạ†thổ tả nà y Ä‘i chá»— khác chÆ¡i, chúng ta má»›i mong trả lại sá»± “trong sáng†cho tiếng Việt.
Tà u lạ, hay từ lạ, hay những kẻ lạ mặt, Ä‘á»u là những đối tượng cần truy Ä‘uổi.lê hữu1)Từ ngữ phổ biến ở trong nước.
(2) Biểu diá»…n: mà n trình diá»…n cá»§a diá»…n viên có tay nghá», và dụ “biểu diá»…n khiêu vÅ© trên băngâ€.
(3) à muốn nói “Cần nâng cao ‘phẩm’ (quality)…â€, nhưng nói sai thà nh… ‘lượng’ (quantity).
Tác giả bà i viết: Tru Vu

