Nhà thÆ¡ Hoà ng Cầm trong khi miêu tả cảnh tang hoang cá»§a chiến tranh trong bà i thÆ¡ “Bên kia sông Ä‘uống” đã không quên hình ảnh gánh hà ng rong cá»§a mẹ. Tác giả viết:
“Chưa bán được má»™t đồng
Mẹ già lại quẩy gánh hà ng rong
Bước cao thấp trên bỠtre hun hút
Có con cò trắng bay vùn vụt
Lướt ngang dòng sông Äuống vỠđâu?”.
Và chắc chắn, dù là ngưá»i cứng cá»i nhất, bạn sẽ thấm thÃa đến rung lòng khi nghe trá»n bà i hát “Gánh hà ng rong” cá»§a nhạc sÄ© Lê Quốc DÅ©ng:
“Trên con phố khuya có má»™t ngưá»i Ä‘ang gánh hà ng rong
Cơn mưa vẫn rơi, tiếng rao buồn lạc lõng chơi vơi
Bao năm vẫn ngược xuôi, lòng vui thấy con thÆ¡ mÄ©m cưá»i
Mưa Æ¡i thôi ngừng rÆ¡i để mẹ vá» còn chút niá»m vui.
Ngà y vui chóng qua, chốn đô thà nh rực rỡ phồn hoa
Còn đây bóng ai thân héo gầy oằn gánh trên vai
Cho con bao ngà y vui, mẹ cay đắng xót xa ngáºm ngùi
Ôm con trong vòng tay, mẹ quên hết bao nhiêu má»i mệt …
Vá»›i đôi gánh hà ng rong nuôi lá»›n Ä‘á»i tôi,
Từng ngà y khắc ghi mãi và o tim không phút nà o quên.
Có đôi gánh hà ng rong, tôi bước và o trong cuá»™c Ä‘á»i,
Tiếng ru thuở còn nằm nôi là tiếng rao nuôi lá»›n Ä‘á»i tôi…”.
Cám Æ¡n các tác giả đã đặt trá»n tâm hồn và o lá»i bà i hát, đến ná»—i đã trân trá»ng khắc há»a ngưá»i gánh hà ng rong như chÃnh hình ảnh cá»§a mẹ mình…
Và trách móc, không chỉ má»™t mà ngà n lần trách móc kẻ quen ngồi trong những căn phòng sang trá»ng chẳng bao giá» phải ướt lạnh vì mưa rÆ¡i; ngá»± ở nÆ¡i có máy lạnh chạy Ä‘á»u trưa sá»›m chẳng bao giá» phải rá»›t má»™t giá»t mồ hôi; bá»c thân mình trong những bá»™ áo quần sang trá»ng là lượt chẳng bao giá» biết đến ná»—i lo thiếu thốn…, lại có thể nhẫn tâm lên táºn phương tiện đại chúng to tiếng miệt thị, khinh khi những ngưá»i nghèo khổ, dù ngà y, dù đêm phải oằn vai vì đôi gánh, phải khà n cổ vì tiếng rao, phải nhức Ä‘au vì lang thang qua hà ng hà ng lá»›p lá»›p phố xá…
Những chá»§ nhân cá»§a những phát ngôn vô lương tâm có biết rằng, những con ngưá»i oằn mình giữa bao nắng mưa, sương gió kia, lại có cả má»™t lương tâm trong sáng, má»™t Ä‘á»i thanh sạch, không phải ai ai cÅ©ng có?
Những chá»§ nhân cá»§a những phát ngôn vô lương tâm có biết rằng, những con ngưá»i nghèo tiá»n cá»§a kia lại quá dư, quá già u lòng tá»± trá»ng? Há» không ngá»a tay xin ai má»™t đồng. Há» cÅ©ng không bao giá» biết đến chuyện tham lam cá»§a công, vÆ¡ vét tiá»n thuế cá»§a dân để vinh thân phì da. Dù nghèo, những ngưá»i bán rong ngẩng cao đầu vì há» biết cách tạo cho mình cuá»™c sống từ chÃnh đôi tay lương thiện, từ giá»t mồ hôi chân chÃnh cá»§a bản thân!
HỠđáng trân, đáng quý trước mặt cá»™ng đồng gấp triệu triệu lần nhiá»u kẻ ăn trÆ¡n mặc trắng, lẽ ra phải đặt chữ phục vụ lên hà ng đầu, thì lại núp dưới chiêu phục vụ hòng tìm cách biá»n thá»§ cá»§a công, tước Ä‘oạt ngân sách…
Xin lá»—i ư? Sao không là má»™t lãnh đạo cá»§a nhà đà i? Vẫn chỉ là thói quen, hay nặng hÆ¡n, thói hèn núp bóng cấp dưới. Bởi dù là ai “phun ra” lá»i miệt thị má»™t cách ác ý, hoặc dẫu có vô tình Ä‘i nữa, thì kẻ “đứng mÅ©i” phải là kẻ trước tiên “cầm sà o”!
Xin lá»—i ư? Má»™t lá»i xin lá»—i cá»§a má»™t phát thanh viên, nghe xong, sao thấy kẻ xin lá»—i cứ trÆ¡n tru, dá»… dà ng, nhẹ tênh… Ngay cả lá»i xin lá»—i, vẫn thấy giống lá»i biện minh, tá»± bà o chữa cho mình, bao che khuyết Ä‘iểm cá»§a mình…
Sao nghe lòng đắng quá!!
Nghe xong lá»i xin lá»—i, cà ng thương những pháºn Ä‘á»i lang bạt qua từng hà ng me, góc phố…
Thương lắm!…
Thương quá đỗi thương!…
XIN ÄỪNG MIỆT THỊ HỌ…
HÆ¡n 30 năm trước, sau khi hết phổ thông trung há»c, má»™t mình từ chốn quê và o Sà i Gòn, tôi chẳng khác “thằng khá» ra tỉnh”. Má»i thứ xa xôi, lạ lẫm…
Äến ở trá» trong má»™t hẻm nhá» gần ga Sà i Gòn, nÆ¡i mà hà ng ngà y trên đưá»ng Ä‘i há»c, bắt đầu từ căn gác trá», không ngà y nà o tôi không gặp những khuôn mặt bán hà ng rong quen thuá»™c.
Số đông trong há» cÅ©ng ở nhà trá». HỠđến từ những miá»n đất khác nhau. Những món hà ng rong há» bán cÅ©ng khác nhau. Có khi trên cùng má»™t chiếc xe đẩy, có đủ má»i thứ y như cái chợ thu nhá».
ChÃnh tôi, cái thuở Ä‘i há»c xa nhà , lại là con nhà nghèo, nhiá»u khi Ä‘i ngang những quán xá to, sang trá»ng, những nhà hà ng đầy những ngưá»i ôm cặp táp, chân Ä‘i già y hiệu… mà vá»™i đạp xe nhanh, không dám nhìn… Sợ phải thèm những thứ chưa từng dám mÆ¡…
Và như thế, thằng sinh viên năm nà o trở thà nh “bạn hà ng” trung thà nh cá»§a các chị, các mẹ đẩy những xe hay gánh những quang gánh hà ng rong.
Äá»i sinh viên gần gÅ©i ngưá»i bán hà ng rong, tôi thấm thÃa ná»—i vất vả cá»§a há». Há» phải rá»i nÆ¡i trá» qua đêm cá»§a mình từ khi còn tối mịt, và cÅ©ng đến tối mịt má»›i lặn lá»™i trở vá» nÆ¡i gác trá».
Má»—i ngà y bà n chân ngưá»i bán rong Ä‘i bao nhiêu cây số? Có lẽ chÃnh há» cÅ©ng không thể đếm nổi. Chỉ biết là nhiá»u lắm.
Băng qua những ngả phố, bước thấp bước cao cạnh những quán xá ầm Ä©, bóng liêu xiêu dưới những tòa cao ốc, há» vẫn miệt mà i vá»›i gánh nặng mưu sinh, bất kể nắng mưa, lạnh ấm…
Há» cứ Ä‘i và đi. Äi giữa biển ngưá»i chen lấn, ồn à o, đầy bụi khói, há» chỉ dừng bước khi tiếng rao có ngưá»i đáp lại.
Suốt mấy năm gần gÅ©i những ngưá»i bán hà ng rong, nhìn nhịp Ä‘iệu bà n chân cá»§a há» má»—i khi quay vá» xóm trá» giữa lúc phố xá đã lên đèn rá»±c sáng tá»± bao giá», tôi có thể Ä‘oán biết ngà y hôm ấy, há» bán hà ng có đắt hay không!
Nếu may mắn, đôi chân há»›n hở cá»§a há» Ä‘i mà như những bước nhảy, nét mặt vui tương. VỠđến nÆ¡i trá», dưới cái bóng Ä‘iện tá» má» chỉ đủ sáng má»™t góc nhá», há» bá» tất cả số tiá»n kiếm được sau má»™t ngà y nhá»c nhằn ra ná»n nhà , đếm từng tá» như kiểm chứng thà nh quả lao động lương thiện cá»§a mình.
Những tá» bạc nhà u được những bà n tay thô ráp vuốt phẳng phiu cẩn tháºn. Không thể nhẫm tÃnh được những tá» bạc đã thấm bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Chỉ biết, những tá» bạc Ãt á»i, có thể giúp há» chống đỡ cho sá»± sống cá»§a cả gia đình qua bao nhiêu năm tháng.
Nếu bị lổ hay phải gánh hà ng vá», đôi chân há» như nặng trÄ©u, như lê Ä‘i, nét mặt căng thẳng. Rồi ngà y mai, há» sẽ phải thức sá»›m hÆ¡n, sẽ rá»i gác trá» trong khi cả thà nh phố còn say giấc.
Nhất là những ngà y mưa dầm, há» ngồi thừ ngưá»i dưới mái hiên nhà trá», đôi mắt nhìn xa xăm. Tôi hiểu há» Ä‘ang lo cho bữa cÆ¡m cá»§a gia đình, tiá»n há»c phà cá»§a thằng cu tÃ, tiá»n Ä‘iện, tiá»n nước, tiá»n thuê nhà trỠđã gần hết tháng….
Cuá»™c Ä‘á»i những ngưá»i bán rong đáng được yêu thương, quý mến, đáng trân trá»ng. Há» thanh bạch, đáng chúng ta há»c táºp. Bởi dù nghèo, há» không bán rẻ lương tâm…
Xin đừng có ai, nhân danh bất cứ cái gì để miệt thị những ngưá»i bán rong…
Tá»™i lắm…!
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
CGVN

