Ngưá»i ta thưá»ng có má»™t thái độ rất mông lung trước cái chết. Má»™t đà ng ngưá»i ta không muốn nhắc đến nó, vì sợ rằng sẽ có Ä‘iá»u không may xảy đến, nhưng đà ng khác, ngưá»i ta lại rất tò mò vá» nó, muốn tìm hiểu và khám phá nó. Dù sao Ä‘i nữa, dù có muốn hay không, chúng ta Ä‘á»u biết rằng má»™t ngà y nà o đó mình sẽ phải đối diện vá»›i cái chết. Cái chết trở thà nh má»™t phần cá»§a sá»± sống, cá»§a thân pháºn thụ tạo. Nó là điểm chấm hết cho má»™t cuá»™c hà nh trình. “Cái chết†là má»™t từ ngữ buồn bã. Nó là m tắt Ä‘i tất cả nguồn sức sống, sinh lá»±c. Nó đưa ta vá» vá»›i vùng trá»i u ám mà chẳng ai muốn và o. Tuy nhiên, giữa cuá»™c sống nà y, “cái chết†lại mang rất nhiá»u mà u sắc. Nói cách khác, có rất nhiá»u loại “chếtâ€, trong đó, có cái là m ta buồn, nhưng cÅ©ng có cái là m cho ta được trở nên giá trị hÆ¡n.
Kiểu chết mà ta nghÄ© đến đầu tiên là cái chết sinh há»c. Cái chết nà y mang đến cho ngưá»i ta sá»± tang thương chia cắt. Bản thân ngưá»i chết lẫn ngưá»i thân cá»§a há» Ä‘á»u phải đối diện vá»›i sá»± tang tóc, Ä‘au buồn. Cái chết nà y là m ngưá»i ta đặt dấu há»i vỠý nghÄ©a cá»§a sá»± hiện hữu trên Ä‘á»i. Có đó rồi mất đó. Từ bụng mẹ chui ra rồi trở vá» lòng đất. Có má»™t thá»i ta đã không hiện hữu, rồi sau má»™t thá»i gian ngắn được hÃt thở chút không khÃ, ta lại trở vá» vá»›i cái “không hiện hữuâ€. Ta có thể còn tồn tại không ký ức, trong ná»—i nhá»›, nÆ¡i ká»· niệm, nhưng ta giỠđây chẳng còn là gì nữa. Má»™t thoáng mây bay, má»™t kiếp hoa dại. Cái chết nà y cho thấy sá»± má»ng dòn, yếu Ä‘uối cá»§a bản thân. Nó Ä‘áºp tan tất cả má»i tham vá»ng, ngạo nghá»…. Nó sẽ áºp đến bất cứ lúc nà o nó muốn, không phân biệt thanh xuân hay tuổi già ; già u sang hay nghèo khổ; thông minh hay ngu dốt; khoẻ mạnh hay bệnh táºt… Nó là kẻ thù đáng sợ nhất cá»§a con ngưá»i và mãi mãi, con ngưá»i chẳng bao giá» có thể chiến thắng được nó. Còn mang thân xác nà y, là còn phải đối diện vá»›i nó và o má»™t khoảnh khắc nà o đó ta chẳng hay.
Cái chết thứ hai là kiểu chết vá» tinh thần. Cái chết nà y không là m cho ngưá»i ta tắt thở, không đưa ngưá»i ta và o lòng đất, nhưng đục khoét con ngưá»i và là m cho con ngưá»i “sống không bằng chếtâ€. Äó là khi ngưá»i ta mất hết nhuệ khÃ, chẳng còn hy vá»ng. Ngưá»i ta chỉ có đó, hÃt thở không khÃ, chứ chẳng hỠ“sống†tháºt sá»±. Từng ngà y tháng dà i trôi qua má»™t cách váºt vã. Ngưá»i ta không thấy được ý nghÄ©a cá»§a cuá»™c sống, không biết mình hiện hữu để là m gì, không biết tại sao mình lại được sinh ra trên Ä‘á»i, và đặc biệt, há» không thấy mình được yêu thương. Há» chẳng biết yêu là gì. Không được sưởi ấm và che chở bởi tình cảm nhân sinh. Há» chỉ sống bằng má»™t thân xác chÆ¡ vÆ¡, ngà y ngà y kiếm sống như bao loà i động váºt khác. Há» bị cô láºp hoặc tá»± mình cô láºp trong thế giá»›i nà y. Há» nhốt mình trong quá khứ buồn, trong những ký ức xa xưa, đến ná»—i chẳng còn má»™t ý chà thúc đẩy há» vươn tá»›i, hướng vá» tương lai phÃa trước.
Cái chết thứ ba mang tÃnh luân lý và tôn giáo. Äó là cái chết cá»§a ngưá»i không còn sống theo tiếng lương tâm ngay là nh mách bảo. Há» chẳng còn ý thức gì vá» sá»± chÃnh trá»±c, sá»± công bằng, vỠđạo đức. Há» phạm tá»™i nà y đến tá»™i khác nhưng cứ xem đó như là niá»m hãnh diện cá»§a mình, chứ không ý thức rằng, cứ má»—i lần phạm tá»™i là há» tá»± chà đạp nhân phẩm cá»§a mình, là m cho sá»± hiện hữu cá»§a mình mất Ä‘i ý nghÄ©a. Cứ để ý mà coi, ngưá»i ta cà ng sống trong tá»™i, cà ng cảm thấy bất an, sợ sệt. Còn ngưá»i nà o cà ng tÃch trữ nhân đức cho mình thì cà ng sống cách an nhiên, tá»± tại, vui sướng. Khi ngưá»i ta thấy hạnh phúc, là khi sá»± sống trong há» trở nên trà o trà n, há» thấy mình sung mãn năng lượng để vui hưởng cuá»™c sống. Ngưá»i nà o không đặt Ä‘á»i mình trên ná»n tảng các nhân đức thì sẽ thấy những gì mình là m chẳng có giá trị tốt đẹp nà o cả. Cà ng sống trong đầm lầy cá»§a tá»™i, ngưá»i ta cà ng tá»± thấy mình dần chết Ä‘i. ChÃnh há», chứ không phải ai khác, kết án mình và huá»· hoại sá»± sống cá»§a mình.
Cái chết cuối cùng đáng được nhắc tá»›i lại có âm vị khác hẳn. Nó là cái chết mà ai ôm ấp nó thì trở thà nh anh hùng và sống mãi trong trái tim cá»§a má»i ngưá»i. Ngưá»i ta thưá»ng gá»i cái chết thứ tư nà y bằng hai chữ rất thân thương: hy sinh. Hy sinh là tiêu hao Ä‘i, là chịu thiệt thòi (vốn dÄ© là những Ä‘iá»u chẳng ai muốn), nhưng ngưá»i ta chấp nháºn nó vì má»™t mục Ä‘Ãch cao cả, và ngưá»i ta chỉ có thể đón nháºn nó bằng lá»±c đẩy cá»§a tình yêu. Phải, cái gì gắn liá»n vá»›i tình yêu thì luôn cao đẹp. Äiá»u kỳ lạ là , cứ má»—i lần ngưá»i ta “chết†theo kiểu nà y, ngưá»i ta lại cà ng cảm thấy như mình Ä‘ang sống và sống cách sung mãn hÆ¡n, đến ná»—i có thể nói như thế nà y: muốn sống thì phải biết hy sinh, phải biết chết Ä‘i để được sống. Sống giữa Ä‘á»i, nếu không có những kiểu “chết†nà y thì cÅ©ng sẽ chẳng còn ý nghÄ©a gì nữa. Cuá»™c sống cá»§a chúng ta có trở nên đẹp, chÃnh là nhá» cái chết nà y. Dù là nhá» nhoi, dù là Ãt á»i, nhưng má»—i lần ta hy sinh lợi Ãch cá»§a mình cho ngưá»i khác, sá»± mất mát đó lại trổ sinh hoa trái, sá»± sống trong ta lại trở nên dồi dà o và ta cảm thấy có má»™t niá»m vui thiêng liêng nà o đó trà n ngáºp tâm hồn không sao diá»…n tả nổi.
Chúng ta sẽ là “ngưá»i†hÆ¡n khi biết hy sinh cho nhau. Äó không chỉ là bà quyết cá»§a cuá»™c sống mà còn là ơn gá»i, là sứ mạng, là mệnh lệnh cá»§a Tạo Hoá dà nh cho chúng ta. Khi ta tá»± nguyện thá»±c hà nh những hy sinh trong cuá»™c sống, sá»± sống cá»§a ta trở nên Ä‘ong đầy, đến ná»—i, cả khi phải đối diện vá»›i cái chết sinh há»c, ta chẳng còn cảm thấy sợ hãi nữa; ta sẽ thấy mình được Ä‘ong đầy bởi tình yêu nên cÅ©ng không còn cái chết tinh thần; và nhá» tÃch góp nhiá»u nhân đức, ta cÅ©ng thoát khá»i cái chết luân lý. Má»™t chút hy sinh ở Ä‘á»i nà y là góp phần dá»±ng xây hạnh phúc ở Ä‘á»i sau. Hay đúng hÆ¡n, ngay khi ta biết hà nh động vá»›i tình yêu trong những sá»± hy sinh nhá» bé, chÃnh là ta đã nếm được sá»± viên mãn cá»§a tâm hồn rồi.
Pr. Lê Hoà ng Nam, SJ
dongten

