Năm ná», má»™t linh mục được má»i tham dá»± buổi há»p vá» tôn giáo do Ủy Ban Mặt Tráºn Tổ Quốc Quáºn 5 tổ chức. Trong buổi há»p, khi nghe báo cáo viên thông báo thà nh tÃch cá»§a các đơn vị tôn giáo như nhà thá» há» Trần, nhà thá» há» Huỳnh, nhà thá» há» Lý, nhà thá»â€¦
Nhà thỠHội An (xây dựng năm 1965)-
Là nhà thá» cá»§a giáo xứ lâu Ä‘á»i nhất Việt Nam (thà nh láºp năm 1615).
Linh mục ấy ngồi bên cạnh tôi há»i: “Sao Quáºn 5 có nhiá»u nhà thá» quá váºy?†Tôi má»›i nói: “Äó là những nhà ‘thá» kÃnh tổ tiên’ thôi, thưá»ng gá»i là ‘nhà thá» há»â€™Â (Theo cách gá»i chÃnh thức cá»§a ngưá»i Hoa là  Trần thị, hay Huỳnh thị, hay Lý thị tông thân há»™i hay tông từ)không phải nhà thá» Công Giáoâ€. Váºy nhà thá» có nghÄ©a gì? NÆ¡i thá» phượng Thiên Chúa gá»i là thánh đưá»ng được không?
- NghÄ©a cá»§a nhà , thá».
Â
1.1. Nhà : có bốn chữ Nôm: å®¶, ä¼½, 茄, 茹. Chữ thứ nhất å®¶mượn chữ gia (å®¶) cá»§a Hán tá»±, 3 chữ sau là hà i âm. Trong Dictionarium anamitico-latinum, cá»§a P.J. Pigneaux, 1772, tr. 358: Nhà là chữ 茹 (domus). NghÄ©a là : (dt.) (1) Mái che là m chá»— trú trá»: Nhà cao cá»a rá»™ng. (2) Phòng, buồng: Nhà khách; Nhà ngá»§. (3) Ngưá»i trong nhà : Cả nhà ngồi ăn. (4) Há» thông gia trong đám cưới: Nhà trai nhà gái. (5) Tiếng vợ chồng nói vá» bạn Ä‘á»i: Nhà tôi. (6) Triá»u đại: Nhà Trần. (7) Äịa vị trong xã há»™i: Nhà sang; Nhà nghèo. (8) Các cÆ¡ quan cai trị: Nhà nước. (9) Äịa danh: Nhà Bè. (tt.) (10) Cá»§a ta: Ao nhà ; Nhá»› quê nhà . (quán từ) (11) Quán từ Ä‘i trước chức nghiệp: Nhà báo; Nhà buôn; Nhà nông.
1.2. Thá»: có sáu chữ Nôm: ç¥ , å¾, èœ, æ–¼, ????????, ????????. Hai chữ đầu là chữ từ (ç¥ , å¾), chữ thứ ba là chữ thừ (èœ), chữ thứ tư là chữ ư (æ–¼) mượn cá»§a Hán tá»±, hai chữ cuối được tạo ra. Trong Dictionarium anamitico-latinum, cá»§a P.J. Pigneaux, 1772, tr. 500: Thá» là chữ èœ (colere, adorare). NghÄ©a là (Ä‘t.) (1) KÃnh thần minh: Thá» Trá»i khấn Pháºt. (2) KÃnh nhá»› ngưá»i chết: Thá» chồng nuôi con.
2. NghÄ©a cá»§a thánh, đưá»ng
Â
2.1. Thánh1: Có hai chữ Hán: è–, (圣), 清2: Ở đây là chữè–nà y. Thánh là gì? Mạnh Tá» nói: “Khả dục chi vị thiện, hữu chư ká»· chi vị tÃn. Sung tháºt chi vị mỹ, sung tháºt nhi hữu quang huy chi vị đại, đại nhi hoá chi chi vị thánhâ€.3 NghÄ©a là : Ngưá»i mà hà nh vi nhân phẩm đáng yêu, đáng kÃnh, gá»i là thiện. Ngưá»i là m thiện theo lương tâm và bản tÃnh không cưỡng ép và không giả trá gá»i là tÃn. Ngưá»i mà lòng thiện đầy đủ phát lá»™ ra khắp thân thể và má»—i cỠđộng Ä‘á»u hợp ý là nh, gá»i là  mỹ. Ngưá»i có mỹ đức đầy đủ và là m nên sá»± nghiệp, khiến cho cái mỹ đức mình toả sáng trên Ä‘á»i, gá»i là đại. Äã là bá»±c đại nhân, lại đứng ra hoằng hoá cho Ä‘á»i, khiến cho thiên hạ Ä‘á»u quay vá» nẻo thiện, gá»i là thánh.
Chữ thánh (è–) gồm phần dưới là chữ nhâm (壬), nguyên gốc cá»§a chữ nhâm (壬) là chữ nhân (人); phần trên là chữ nhÄ© (耳) và chữ khẩu (å£); hà m ý: thánh là ngưá»i thông sáng: thÃnh tai, lợi khẩu. Trong cổ văn, “thánhâ€Â và  “thÃnhâ€Â là cùng má»™t chữ: è½. Chữ thánh (è–) có những nghÄ©a nà y: (dt.); (1) Äối vá»›i ngưá»i Ä‘á»i thưá»ng, chỉ những ngưá»i đạo đức: thánh nhân; (2) Những ngưá»i tà i giá»i tá»™t bá»±c vá» má»™t việc nà o đó cÅ©ng gá»i là thánh, như Lý Bạch giá»i uống rượu, ngưá»i ta gá»i ông là tá»u thánh; (3) Há» Thánh; (Ä‘t.); (4) Là m cho trở thà nh thánh; (5) Tinh thông: Äá»— Phá»§ thánh ư thi (Ông Äá»— Phá»§ giá»i là m thÆ¡); (tt.); (6) Thông minh; (7) Tà i giá»i; (8) Tôn xưng những gì thuá»™c vá» Äức Khổng Tá»: Khổng thánh đản; (9) Tôn xưng những gì thuá»™c vá» vua: Thánh chỉ; (10) Thuá»™c vá» thần thánh: Thánh mẫu, thánh đản; (11) Thuá»™c vá» Äấng tối cao4; (12) (NghÄ©a Nôm): Âm thanh dá»… nghe: thánh thót.
2.2. ÄÆ°á»ng: có nhiá»u chữ Hán : å ‚, 塘, å”, ç³–, 醣, 餹, èž³, 赯, æ£ , 餳 (饧), æª, æº, èž—, 樘. Trong trưá»ng hợp nà y là chá»¯å ‚, thuá»™c loại hình thanh, có bộ土(thổ), và chữ尚(thượng) là âm, đồng thá»i là tượng hình, nghÄ©a là cao thượng, tao nhã. å°š(thượng) cá»™ng vá»›i土(thổ), nghÄ©a là cung Ä‘iện tao nhã. Nguyên nghÄ©a cá»§a chữ là phòng chÃnh trong hoà ng cung nÆ¡i cá» hà nh nghi lá»… trá»ng đại.
Diá»…n tiến cá»§a chữ đưá»ng: (1) NghÄ©a gốc: (dt.) Phòng chÃnh cá»§a hoà ng cung: Äiện đưá»ng, chÃnh đưá»ng. Cho ra nghÄ©a (2) (tt.) ChÃnh thức, sang trá»ng:Â ÄÆ°á»ng đưá»ng chÃnh chÃnh (đà ng hoà ng). Äồng thá»i cho ra các nghÄ©a 3, 4, 5: (3) (dt.) Phòng tế tổ chÃnh cá»§a đại gia đình: NgÅ© đại đồng đưá»ng (năm thế hệ cùng ở chung). (4) (dt.) Phòng rá»™ng dùng cho há»™i há»p: Công đưá»ng, hợp đưá»ng (phòng chung). (5) (quán từ) Dùng cho má»™t không gian rá»™ng: Nhất đưá»ng khoá. Từ số 3 cho ra nghÄ©a (6) rá»™ng hÆ¡n: (dt.) Anh em cùng má»™t ông tổ:Â ÄÆ°á»ng muá»™i, đưá»ng huynh (em há», anh há»).
Ngà y nay đưá»ng có nghÄ©a (dt.) (1) Phòng chÃnh trong nhà : Từ đưá»ng. (2) Hoà ng cung ná»™i Ä‘iện hai mặt Nam Bắc: Minh đưá»ng (Nam). (3) Anh em cùng má»™t ông tổ:Â ÄÆ°á»ng huynh đệ (anh em há»). (4) Tôn xưng mẹ ngưá»i khác: Lệnh đưá»ng. (5) Chá»— núi bằng phẳng cÅ©ng gá»i là đưá»ng. (6) Toà án: Công đưá»ng. (7) CÆ¡ quan là m việc từ thiện: Vạn thiện đưá»ng. (8) Cung Ä‘iện: Triá»u đưá»ng æœå ‚. (9) Phòng có công dụng riêng: Thá»±c đưá»ng (phòng ăn); Dục đưá»ng (phòng tắm). (10) Ngưá»i hầu bà n (cổ văn):Â ÄÆ°á»ng quan (11) Há» ÄÆ°á»ng. (12) Cá»a hiệu: Hồi Xuân ÄÆ°á»ng. (tt.) (13) Sang trá»ng, rá»±c rỡ:Â ÄÆ°á»ng hoà ng; ÄÆ°á»ng đưá»ng chÃnh chÃnh. (quán từ) (14) Cả bá»™: Nhất đưá»ng gia cụ (má»™t bá»™ đồ dùng trong nhà ).
- Nhà thá».
Â
Theo các từ Ä‘iển, nhà thá» chỉ có hai nghÄ©a: (1) Nhà thá» là “nhà để mà thá» phượngâ€5: Nhà thá» tổ; Nhà thá» há»Â (2) CÅ©ng gá»i là giáo đưá»ng hay thánh đưá»ng, là nÆ¡i các tÃn hữu thá» phượng Thiên Chúa: Äi lá»… nhà thá».
Theo nghÄ©a thứ nhất, nhà thá»Â (A: The cult house; P: Le maison de culte) là tiếng gá»i tắt cá»§a nhà thá» há» hay nhà thá» tổ tiên, Hán Việt gá»i là từ đưá»ng (ç¥ å ‚); A: The ancestral temple; P: Le temple des ancêtres, là má»™t trong những thứ mà chỉ có ở các nÆ¡i có đạo Khổng. “Nhà cất riêng hoặc má»™t gian cá»§a nhà ở, dùng thỠông bà â€6. Cụ Phan Kế BÃnh7 giải thÃch: “Nhà thá» – Bao nhiêu con cháu dòng dõi trong má»™t há» láºp chung má»™t nhà thá» Thá»§y Tổ, gá»i là má»— tá»™c (Trần tá»™c, Nguyá»…n tá»™c v.v…..) từ đưá»ng. Nhà thỠấy chỉ thá» riêng má»™t Thá»§y Tổ, và khi tế tá»± thì lấy các tổ tông biệt chi, biệt phái mà phối hưởng. Có há» không có nhà thá» thì xây má»™t cái bà n lá»™ thiên, dá»±ng bia đá ghi tên thụy hiệu các tổ tiên để khi tế tá»± thì ra tại đó mà tế. Có há» thì là m nhà thỠđể cho chi trưởng nam Ä‘á»i Ä‘á»i giữ hương hoả, chi trưởng tuyệt thì má»›i truyá»n sang chi thứ. Có há» thì con cháu luân lưu thá» tổ ở nhà riêng cá»§a mình. Những há» vá» chi khác, cÅ©ng có nhà thá» tổ tông trong bản chi, gá»i là bản chi từ đưá»ng. Nhà thưá»ng dân không có nhà thá» riêng thì thá» tại nhà mình ở. Dẫu nghèo cÅ©ng có má»™t bà n thá»â€.
Nhà thá» chi tổ há» Nguyá»…n, VÅ© Äông, Thai Bình
Theo nghÄ©a thứ hai, nhà thá» còn gá»i là giáo đưá»ng (æ•™å ‚) hay thánh đưá»ng (è–å ‚), L: ecclesia; A: church; P: église, là :
– NÆ¡i các tÃn hữu thá» phượng Thiên Chúa, cầu nguyện và tham dá»± các nghi thức phụng vụ (x. GL 1214).
– NÆ¡i đặc biệt để con ngưá»i gặp gỡ Thiên Chúa.
– NÆ¡i đặc biệt để thá» kÃnh Äức Chúa Giêsu hiện diện trong Bà TÃch Thánh Thể (x. GLHTCG 2691).
– Tượng trưng cho sá»± hiện diện cá»§a Há»™i Thánh trong địa phương đó 8.
Trong tiếng Latin, chữ Ecclesia (viết hoa) có nghÄ©a là  má»™t cá»™ng Ä‘oà n tÃn hữu hay Giáo Há»™i; còn chữ ecclesia (viết thưá»ng) có nghÄ©a là  thánh đưá»ng, nhà thá». Chữ Église trong tiếng Pháp và chữ Church trong tiếng Anh khi viết hoa hay viết thưá»ng cÅ©ng có nghÄ©a như váºy. Tá»± Ä‘iển ngoà i Ä‘á»i thưá»ng nhầm lẫn hai thuáºt từ Giáo Há»™i và nhà thá», há» hay dùng từ nhà thá» thay vì Giáo Há»™i. Các định nghÄ©a: Nhà thá» là “tổ chức Ä‘iá»u hà nh Äạo Kitô: Những qui định chung cá»§a nhà thá».9†hay “tổ chức nắm quyá»n cai quản giáo dân: Thế lá»±c nhà thá».10â€Â hoà n toà n xa lạ vá»›i quan niệm cá»§a Công Giáo.
Ngà y xưa, khi đạo Công Giáo má»›i được truyá»n sang Việt Nam, các cá»™ng Ä‘oà n tÃn hữu có tổ chức theo địa dư, thưá»ng tụ táºp để cầu nguyện và cá» hà nh thánh lá»… (khi có linh mục) trong những căn nhà nhỠđược dá»±ng lên dà nh riêng cho việc thá» phượng Thiên Chúa, tương tá»± như những nhà thá» tổ, và há» cÅ©ng gá»i đó là “nhà thá»â€11 hay “nhà thánhâ€12. Paulus Cá»§a (1895) cÅ©ng gá»i “nhà thỠđạo Thiên Chúa†là nhà thánh13. Nhưng vá» sau, thuáºt từ “nhà thánh†được dà nh chỉ các “chapel†(P.chapelle) 14 mà ngà y nay chúng ta gá»i là “nhà nguyện†hay “nguyện đưá»ngâ€, tức là nhà thá» nhá», gắn liá»n vá»›i nhà thá» chÃnh cá»§a giáo xứ hoặc toà nhà biệt láºp nằm trong địa hạt giáo xứ hoặc má»™t phòng dà nh riêng cho việc phụng tá»± trong tu viện, bệnh viện, trưá»ng há»c hay tư gia. Tương tá»± như ở các nước khác, khi Giáo Há»™i Công Giáo ở Việt Nam tiến đến trưởng thà nh thì cÅ©ng xuất hiện nhiá»u nhà thá» vá»›i các qui mô và vai trò khác nhau, nên cÅ©ng có thêm những tước hiệu khác nhau:
– Những nhà thá» có tầm mức từ má»™t ngôi nhà nhỠđủ đặt bà n thỠđến những ngôi nhà đồ sá»™, được xây cất và dâng hiến để tôn kÃnh riêng má»™t vị thánh hoặc má»™t sá»± kiện lá»›n trong Äạo, gá»i là đá»n, Ä‘á»n thá» hay Ä‘á»n thánh (santuarium, shrine15). Và dụ: Äá»n thánh Antôn, Ä‘á»n thánh Matthêu Lê Văn Gẫm.
– Những nhà thá» chÃnh cá»§a giáo pháºn hay tổng giáo pháºn, nÆ¡i có toà giám mục hoặc toà tổng giám mục cai quản giáo pháºn đó, gá»i là nhà thá» lá»›n hay nhà thá» chÃnh toà (cathedral). Và dụ: Nhà thá» chÃnh toà Hà Ná»™i, nhà thá» chÃnh toà Huế, nhà thá» chÃnh toà Sà i Gòn.
Â
– Những nhà thá» vá»›i kiến trúc to đẹp và cổ kÃnh, vì đã có lâu Ä‘á»i hay vì tầm quan trá»ng cá»§a nó, nên đã được Toà Thánh ban cho tước hiệu “Minor Basilica†tức là “Tiểu vương cung thánh đưá»ngâ€. Tại Việt Nam hiện nay có hÆ¡n có 5.456 nhà thá» nhưng chỉ má»›i có 4 nhà thỠđược nâng lên báºc (tiểu) vương cung thánh đưá»ng đó là nhà thá» Äức Bà (Sai Gòn, được nâng lên vương cung thánh đưá»ng năm 1961), nhà thá» La Vang (Quảng Trị, 1961), nhà thá» Phú Nhai (Nam Äịnh, 2008), và nhÃ
thá» Sở Kiện (Hà Nam, 2010). Như váºy, vương cung thánh đưá»ng có thể là má»™t nhà thá» chÃnh toà , má»™t Ä‘á»n thá» nà o đó hay cÅ©ng có thể là má»™t nhà thá» bình thưá»ng.
- Thánh đưá»ng.
Â
TÃn hữu Công Giáo ở Trung Quốc gá»i nÆ¡i thá» phượng cá»§a mình là  thánh đưá»ng (nhà thánh) hay Thiên Chúa đưá»ng (nhà cá»§a Thiên Chúa). Ngưá»i Công Giáo ở Việt Nam cÅ©ng gá»i nhà thá» là  thánh đưá»ng, tức là nhà thuá»™c vá» Thiên Chúa, dà nh cho Thiên Chúa.
Thánh đưá»ng là từ Hán Việt, có nghÄ©a hẹp là “nhà thánhâ€. Như đã nói ở trên, hiện nay từ “nhà thánh†đã được thay bằng thuáºt từ “nhà nguyệnâ€. Thánh có nghÄ©a là thuá»™c vá» Äấng tối cao, đưá»ng là phòng há»p chÃnh và lá»›n. Thiết nghÄ© những nÆ¡i thá» phượng nhá» hẹp nếu gá»i là nhà thá» thì thÃch hợp hÆ¡n là thánh đưá»ng. “Thánh ÄÆ°á»ng†có thể sá» dụng thay cho thuáºt từ “nhà thá»â€ để nói lên tÃnh cách quy mô vá» kiến trúc, hoặc trang trá»ng vá» hình thức, hoặc trong những ngữ cảnh quen thuá»™c như: Nói “vương cung thánh đưá»ngâ€, chứ không thể nói “vương cung nhà thá»â€; nói “nhà thá» chÃnh toà â€, chứ không nói “thánh đưá»ng chÃnh toà †hay “chÃnh toà thánh đưá»ngâ€.
- Nơi thỠphượng của các tôn giáo.
Â
NÆ¡i thá» phượng cá»§a má»™t tôn giáo thưá»ng có cách xưng hô riêng, như:
– Cao Äà i gá»i là thánh thất. Và dụ: Thánh thất Mỹ Tho, Thánh thất Äa Phước;
– Äạo Giáo thì gá»i là đạo quán16. Và dụ: Trấn VÅ© Quán hay Ä‘á»n Quán Thánh; Huyá»n Thiên Quán hay chùa Huyá»n Thiên; Äồng Thiên Quán hay chùa Kim Cổ; Äế ThÃch Quán hay chùa Vua, tất cả Ä‘á»u ở Hà Ná»™i.
– Hồi Giáo gá»i là thánh đưá»ng, nhà thá» hay Ä‘á»n thá» (mosque). Và dụ: Thánh ÄÆ°á»ng Al Rahman ở Quáºn 1, TP. Hồ Chà Minh, được xây dá»±ng sá»›m nhất (1885) tại Việt Nam; Thánh ÄÆ°á»ng Al Mubarak ở An Giang, thưá»ng được gá»i là “chùa Chăm An Giangâ€.
– Pháºt giáo gá»i là chùa17, tự 18 hay già lam19. Và dụ: Chùa VÄ©nh Nghiêm, Việt Nam Quốc Tá»±, Bát Nhã Già Lam ở Bình Thạnh, Già Lam Cổ Tá»± ở Phụng Hiệp.
– Tin Là nh thì cÅ©ng gá»i là nhà thá», giáo đưá»ng hay thánh đưá»ng, nhưng có thêm hai chữ Tin Là nh. Và dụ: Nhà thá» Tin Là nh Äà Lạt, thánh đưá»ng Tin Là nh Khánh Há»™i (Quáºn 4), giáo đưá»ng Tin Là nh tại Trưá»ng Xuân, Cát Lâm.
- Kết luáºn.
Â
Cha Äá»— Quang ChÃnh (SJ.) giải thÃch lý do Giáo Há»™i ở Äà ng Trong lúc ban đầu sá» dụng từ “Há»â€ để chỉ các giáo xứ như sau20: “Từ Há» theo nguyên ngữ có nghÄ©a là gia đình, há» hà ng, thân thÃch, và nếu hiểu rá»™ng hÆ¡n cÅ©ng chỉ các hiệp há»™i, há»™i Ä‘oà n, phưá»ng, có cùng má»™t chà hướng… Khi cha ông ta sá» dụng từ Há» là muốn là m ná»—i báºt sá»± liên kết chặt chẽ giữa các bổn đạo trong Há» chứ không lá»ng lẻo như ở châu Âu. Vì ở đó có thể nói được những cá nhân liên hệ vá»›i nhau bằng việc duy nhất là há»p nhau tham dá»± kinh lá»… tại nhà thá» trong những ngà y giá» nhất định. Trái lại, ở Việt Nam các bổn đạo trong Há» còn liên kết vá»›i nhau bằng nhiá»u cách, trong nhiá»u tổ chức, sinh hoạt, không phải chỉ tá»›i nhà thá» tham dá»± kinh lá»… mà thôi. Vì thế, Há» là má»™t cÆ¡ sở hay nói đúng hÆ¡n là má»™t cÆ¡ thể thá»±c sá»± vững mạnh và sống động, mà chÃnh L. Cadière cÅ©ng phải nháºn xét như thế…â€.
Thiết nghÄ©, các vị tiá»n bối đã sá» dụng từ Há»Â để chỉ cá»™ng Ä‘oà n tÃn hữu cư ngụ gần nhau, để nói liên sá»± kết hợp chặt chẽ giữa bổn đạo vá»›i nhau như giữa những ngưá»i cùng chung huyết thống, dòng há». Và ở Việt Nam, mối dây há» hà ng được nối kết chặt chẽ bằng việc tôn kÃnh tổ tiên, cụ thể qua những việc tế tá»± tại nhà thá» tổ hay nhà thá» há». Vì váºy, việc gá»i nÆ¡i sinh hoạt tôn giáo thưá»ng xuyên cá»§a các tÃn hữu, nÆ¡i gắn bó các gia đình Công Giáo vá»›i nhau cách chặt chẻ như những ngưá»i trong cùng má»™t Há», không từ ngữ nà o thÃch hợp hÆ¡n là “nhà thá»â€.
Trong má»™t số trưá»ng hợp, để tránh hiểu lầm “nhà thá»â€ (Công Giáo) vá»›i “nhà thá» há»â€ hay nhà thá» tổ tiên, thì chúng ta có thể nói rõ là “nhà thá» Công Giáo†cÅ©ng như anh em Tin Là nh luôn nói rõ là “nhà thá» Tin Là nh†váºy.
Lm. Stephanô Huỳnh Trụ
—————————–
1 “Bà i Giảng Chúa Nháºt†cá»§a Tổng Giáo Pháºn TP.HCM, số 01/2011 đã giải thÃch rõ chữ nà y, bây giá» viết lại ở đây để tiện cho Ä‘á»c giả khá»i phải truy tìm.
2 Xem “Bà i Giảng Chúa Nháºt†cá»§a Tổng Giáo Pháºn TP.HCM, số 05/2006.
3 坿¬²ä¹‹è¬‚善,有諸己之謂信。充實之謂美,充實而有光è¼ä¹‹è¬‚大,大而化之之謂è–。(Mạnh Tá», Táºn Tâm chương cú hạ, tiết 24).
4 Không nên chỉ giải nghÄ©a thuá»™c vá» Thiên Chúa, là m như váºy thì thu hẹp ý nghÄ©a cá»§a chữ. Vì Tin Là nh, ChÃnh Thống và Hồi Giáo không bao giá» gá»i Äấng Tối Cao là Thiên Chúa.
Â
5 Huình Tịnh Paulus Cá»§a, ÄẠI NAM QUẤC ÂM Tá»° VỊ, Rey, Curiol & Cie, Sà i Gòn, 1895. nxb. Khai TrÃ, Sà i Gòn, 1974, tr. 730.
6 Lê Văn Äức, Lê Ngá»c Trụ, Tá»° ÄIỂN VIỆT NAM, nxb. Khai TrÃ, Sà i Gòn, 1970, tr. 1068.
7 Phan Kế BÃnh, VIỆT NAM PHONG TỤC, nxb Tổng Hợp Äồng Tháp, 1990, tr. 20.
8 Tiểu ban từ vá»±ng HÄGMVN, TỪ ÄIỂN CÔNG GIÃO – 500 MỤC TỪ, Nxb Tôn Giáo, Hà Ná»™i, 2011, tr. 255.
9 Nguyá»…n Lân, TỪ ÄIỂN TỪ VÀ NGá»® VIỆT NAM, nxb. TP.HCM, TP.HCM, 2000, tr. 1301.
10 Bá»™ Giáo Dục Äà o Tạo, Nguyá»…n Như à (chá»§ biên), ÄẠI TỪ ÄIỂN TIẾNG VIỆT, nxb. Văn Hóa Thông Tin, Hà Ná»™i, 1999, tr. 1227.
11 Trong bức thư viết tay (bằng chữ Quốc ngữ) ngà y 12/9/1659 cá»§a thầy Igesico Văn TÃn có Ä‘oạn: “những há» hà ng nhà ông ấy cùng anh em chung là m quan hãy còn cầu nguyện, đến rầy chá»a xong, cùng nhà thá»Â trong ấy thì nó là m hư hết†– Lm. Äá»— Quang ChÃnh chú thÃch: “Có lẽ tác giả muốn nói: nhà thá» Công Giáo nÆ¡i đó đã bị tục hoá, nhưng nÆ¡i đó là nÆ¡i nà o, thì không rõâ€Â (xem Äá»— Quang ChÃnh, LỊCH SỬ CHá»® QUá»C NGá»® 1620-1659, Ra khÆ¡i xb, Sà i Gòn, 1972, tr. 96).
12 Trong táºp “Lịch sá» nước Annam†viết tay (bằng chữ Quốc ngữ) năm 1659 cá»§a Bento Thiện cho thấy nhà thá» Công Giáo được gá»i là nhà thánh: “Nghệ An xứ, những nhà thánh thá» Äức Chúa Trá»i, được bảy mươi lăm nhà thánh. SÆ¡n Nam xứ được má»™t trăm tám mươi ba nhà thánh. Hải Dương xứ được ba mươi bảy nhà thánh. Kinh Bắc xứ được mưá»i lăm nhà thánh. Thanh Hóa xứ được hai mươi lăm nhà thánh. SÆ¡n Tây xứ được mưá»i nhà thánhâ€. (xem Äá»— Quang ChÃnh, sÄ‘d., tr. 129).
13 Huình Tịnh Paulus Của, sđd., tr. 730.
14 Lm. Eugène Gouin, MEP, DICTIONNAIRE VIETNAMIEN CHINOIS FRANÇAIS, D’Extrême Orient, Sà i Gòn, 1957, tr. 951.
15 Các Ä‘á»n thá» thá»i Cá»±u Ước và đá»n thá» ngoại giáo thì gá»i là templum (A & P: temple).
16 Äa phần các đạo quán hay am cốc ở Việt Nam chỉ tồn tại đến đầu thế ká»· 20, vá» sau thì tà n lụi mất dần, chỉ còn là phế tÃch. Má»™t số đạo quán thì gian chÃnh thá» Tam Thanh nhưng không thu hút bằng gian thá» bên trên, cạnh bên thá» chư Pháºt và Bồ Tát, kinh thì tụng kinh Pháºt, cúng kiếng theo nghi thức nhà Pháºt, cho nên tuy mang danh đạo quán nhưng tháºt ra nó đã là chùa.
17 Trong chữ Nôm, chùa 厨được ghi bằng trù厨; trù có nghÄ©a là bếp, tiếng Hán hiện đại, trù phòng có nghÄ©a là nhà bếp, nÆ¡i ấm áp, yên bình trong má»—i gia đình. Suy rá»™ng ra xã há»™i, nÆ¡i ấm áp, yên bình nhất chÃnh là ngôi chùa. Chùa là nÆ¡i ngưá»i ta được san sẻ, được thoả nguyện vá» cả váºt chất lẫn tinh thần.
18 Tá»± (寺) vốn là từ để chỉ cÆ¡ quan là m việc cá»§a chÃnh quyá»n thá»i phong kiến. Tương truyá»n Hán Minh Äế Lưu Trang (25-75) – vị vua đầu tiên thừa nháºn địa vị cá»§a Pháºt giáo ở Trung Quốc – nằm má»™ng thấy “ngưá»i và ng†bay qua sân Ä‘iện, bèn sai sứ giả sang Tây Trúc cầu tìm đạo Pháºt. Äó là sá»± kiện năm VÄ©nh Bình thứ 7. Ba năm sau, sứ giả trở vá» vá»›i hai tăng sÄ© Ấn Äá»™ cùng rất nhiá»u kinh sách và tượng Pháºt được thồ trên lưng ngá»±a trắng. Lúc các tăng nhân cùng kinh, tượng, vỠđến kinh đô, triá»u đình chưa chuẩn bị kịp chá»— ở riêng nên cho ở tạm trong Hồng lô tá»± (má»™t cÆ¡ quan trong Cá»u khanh). Sau đó nhà vua má»›i cho xây dá»±ng cái mà sau nà y chúng ta gá»i là “chùa†để thá» Pháºt và các tăng nhân tu táºp. Kiến trúc xây dá»±ng theo kiểu mẫu dinh thá»± cá»§a quý tá»™c đương thá»i. Nhân vì kinh và tượng Pháºt được thồ vá» trên lưng ngá»±a trắng nên đặt tên chùa là Bạch Mã. Tá»± là chá»— đầu tiên tăng nhân tạm trú khi đến Trung Quốc nên được chuyển sang là m thà nh tố chÃnh để gá»i tên cho ngôi chùa: Bạch Mã Tá»±, ngôi chùa pháºt giáo đầu tiên cá»§a Trung Quốc. Ngà y nay chữ nà y được dùng đứng sau là m thà nh tố chÃnh để kết hợp vá»›i má»™t từ định danh nà o đó (định ngữ) tạo thà nh má»™t cụm danh từ nêu tên gá»i má»™t ngôi chùa cụ thể, như Trấn Quốc Tá»±, Kim Liên Tá»±, Bá»u Lâm Tá»±, VÄ©nh Nghiêm Tá»± (Xem: Tạ Äức Tú, “Vì sao gá»i là chùaâ€, https://giacngo.vn).
19 Già lam là tên gá»i tắt cá»§a Tăng-già -lam-ma (Sangharama), là má»™t nhóm tăng nhân Ä‘i hoằng pháp, thưá»ng từ bốn ngưá»i trở lên. Tăng-già -lam-ma僧伽è—: là nÆ¡i ở cá»§a các tăng nhân để tu hà nh, sau chỉ chung kiến trúc ngôi chùa.
20 Lm. Äá»— Quang ChÃnh, SJ., TẢN MẠN LỊCH SỬ GIÃO HỘI CÔNG GIÃO VIỆT NAM, Nxb Antôn & Äuốc sáng, Montreal, 2003, tr. 241-242.

