Ngưá»i cha âm thầm
“Công Cha như núi Thái sơn
Nghĩa Mẹ như nước nguồn chảy ra
Má»™t lòng thá» Mẹ kÃnh Cha
Cho tròn chữ hiếu má»›i là đạo conâ€.
Từ khi mở mắt chà o Ä‘á»i đến nay, tôi chưa nghe cha tôi nói vá»›i tôi má»™t lá»i nà o. Tại sao như thế? – Thưa vì từ nhá», cha tôi đã bị bệnh câm Ä‘iếc. Và căn bệnh bẩm sinh nà y vô tình đã theo cha suốt cả cuá»™c Ä‘á»i. Khi lá»›n lên, ông bà ná»™i cho cha Ä‘i há»c ở trưá»ng Câm Äiếc Lái Thiêu. Sau biến cố năm 1975, cha phải trở vá» sống vá»›i gia đình. Tình cá», cha tôi gặp mẹ tôi và hai ngưá»i đã nên duyên. Gia đình tôi có bốn anh em: má»™t trai và ba gái. Äiá»u lạ lùng cả bốn anh em chúng tôi không ai mắc bệnh giống cha. Khi suy nghÄ© vá» cuá»™c Ä‘á»i cá»§a cha, tôi rút ra được bà i há»c quý giá nà y: mặc dù cha tôi không nói và không nghe nhưng ngưá»i dạy dá»— tôi nhiá»u Ä‘iá»u trong cuá»™c sống là m ngưá»i:
Cha tôi bị bệnh nhưng tÃnh tình cá»§a cha rất bình thản, rất bình an. Cha tôi sống hiá»n là nh và hà i hoà vá»›i má»i ngưá»i xung quanh. Ngôn ngữ cá»§a cha là những cá» Ä‘iệu cá»§a hai bà n tay. Hồi nhỠông bà ná»™i cho cha Ä‘i há»c ở trưá»ng câm Ä‘iếc nên bây giá» cha cÅ©ng biết viết chữ chút Ãt. Chữ không đẹp nhưng dá»… Ä‘á»c. Khi ngưá»i khác không hiểu hoặc khi Ä‘i xưng tá»™i, cha thưá»ng viết và o giấy để chia sẻ ná»—i lòng thầm kÃn cá»§a mình. Nhìn cách sống và cách ứng xá» cá»§a cha thì tôi hiểu được rằng: cha tôi đã vui lòng chấp nháºn những giá»›i hạn mà Thiên Chúa đã trao ban.
Cha tôi bị bệnh nhưng bù lại Thiên Chúa ban cho cha có được má»™t sức khoẻ khá tốt. Cha là m việc chân tay khá giá»i. Ngưá»i thưá»ng là m những việc nặng nhá»c trong gia đình. Hình như ngà y nà o cha cÅ©ng ra đồng: có ngà y Ä‘i là m ruá»™ng; ngà y khác Ä‘i là m mÃa; ngà y thì Ä‘i chà i cá bắt tôm… Ngoà i những công việc cá»§a gia đình, cha còn tham gia những công tác cá»§a Há» Äạo. Má»—i khi có dịp gặp cha sở, ngà i thưá»ng nói vá»›i tôi: “Cha cá»§a con là m việc rất nhiệt tình, có tinh thần trách nhiệm rất caoâ€. Khi nghe những lá»i nháºn xét đó, lòng tôi cảm thấy ấm áp và thầm hãnh diện vá» ngưá»i cha cá»§a mình.
Khi lá»›n lên, tôi phải Ä‘i há»c xa. Má»—i lần vá» thăm nhà , cha tôi rất vui. Cha đến bên cạnh và ra dấu hiệu bằng tay để há»i tôi được nghỉ há»c bao nhiêu ngà y. Äến lúc từ giã ra Ä‘i, cha luôn ra dấu bảo má lấy tiá»n cho tôi. Lần nà o, cha tôi cÅ©ng là m như thế. Có khi, hai cha con chỉ nhìn nhau mà không biết nói gì, không biết tâm sá»± như thế nà o, vì cha con tôi chỉ có thể hiểu ý nhau trong những chuyện đơn giản và thá»±c tế. Khi biết tôi muốn Ä‘i tu, cha rất á»§ng há»™. Ngà y tôi được thụ phong linh mục, cha tôi rất vui mừng và hạnh phúc.
Sau những năm tháng bình an. Bất ngá» sóng gió lại áºp và o gia đình tôi: má tôi bị bệnh nặng. Bác sÄ© bảo phải vô hoá chất Ä‘iá»u trị thì hy vá»ng má»›i khoẻ. Nhưng má»—i lần vô hoá chất là má»™t cá»±c hình đối vá»›i má. Má không ăn được, không ngá»§ được và bị rụng tóc hết. Hoá chất là m cho thân xác cá»§a má phải Ä‘au đớn. Có lần vì quá Ä‘uối sức cho nên các em phải má»i cha đến xức dầu cho má. Nghe tin đó, tôi vá»™i và ng vá» thăm. VỠđến nhà , tôi thấy cha rất buồn và lo lắng. Cha ra dấu bảo tôi vá»›i ngụ ý: “Äừng cho má Ä‘i bệnh viện nữa, vì Ä‘i nên má»›i mệt má»i và rụng tóc như thế nà yâ€. Tá»± nhiên lòng tôi cảm thấy Ä‘au nhói. Hai mắt cay xè. Nước mắt cứ tuôn rÆ¡i. Tôi liá»n vá»™i Ä‘i nÆ¡i khác để cố nén cảm xúc cá»§a mình. Khi đó tôi tá»± há»i: tôi phải là m gì, phải ra dấu như thế nà o để cho cha hiểu được bệnh tình cá»§a má? Chắc là cha không thể nà o hiểu được. Lúc đó, tôi thấy thương má và thông cảm cho cha vô cùng.
Sau má»™t thá»i gian Ä‘iá»u trị, Chúa thương cho má tôi được bá»›t bệnh. Gia đình tôi rất vui. Nhưng không bao lâu má»™t cÆ¡n sóng khác lại áºp và o gia đình tôi: em gái tôi lại phát bệnh trầm trá»ng. Gia đình đưa em Ä‘i nhiá»u nÆ¡i để Ä‘iá»u trị, tốn khá nhiá»u tiá»n nhưng sức khoẻ cá»§a em ngà y má»™t yếu dần. Rồi má»™t ngà y ná»: “Lá và ng còn ở trên cây. Lá xanh rụng xuống trá»i hay chăng trá»iâ€. Em tôi ra Ä‘i lúc còn khá trẻ, má»›i 27 tuổi, để lại cho chồng hai đứa con thÆ¡ còn nhá» dại. Khi đó gia đình tôi rất buồn, đặc biệt tôi thấy cha tôi khóc rất nhiá»u. Khóc như chưa bao giá» có dịp để khóc. Cha tôi rất Ä‘au khổ vì mất Ä‘i đứa con gái thân yêu. Hiện giá» cha tôi thương các cháu như là thương mẹ cá»§a chúng nó váºy. Cha thưá»ng đạp xe để Ä‘i rước hai đứa cháu vá» chÆ¡i cho vui cá»a vui nhà .
Cha tôi như thế đó! Ngưá»i không nói được, cÅ©ng không nghe được, nhưng tâm hồn lại dạt dà o tình cảm, đầy ắp tình ngưá»i. Cha tôi không nói vá»›i tôi bằng lá»i nhưng nói bằng ánh mắt, bằng nụ cưá»i, bằng con tim và những hy sinh trong cuá»™c sống. Cha tôi bị bệnh phần xác nhưng tâm hồn lại rất khoẻ mạnh. Cha tôi đã dà nh cả cuá»™c Ä‘á»i cho anh em chúng tôi.
Cám Æ¡n Chúa đã ban cho con có má»™t ngưá»i cha như thế. Cám Æ¡n cha đã yêu thương và chăm sóc cho anh em chúng con. Nguyện xin Thiên Chúa ban cho cha mẹ cá»§a con được nhiá»u sức khoẻ, nhiá»u niá»m vui và bình an trong cuá»™c sống.
Lm. Phaolô Trương Hoà ng Phong


