Thánh Laurensô Nguyá»…n Văn Hưởng sinh năm 1802 tại xã Tụy Hiá»n, xứ Kẻ Sải, tổng Trinh Tiết, tỉnh Hà Ná»™i. Cha là ngưá»i con thứ bốn trong má»™t gia đình rất nghèo.
Hồi còn nhỠđã bị mồ côi cha mẹ nên phải ở vá»›i ông chú ngoại giáo tên là Thang. Ông chú giầu có lại không có con nên ông rất thương mến cháu. Ông muốn vun đắp và sau nà y láºp gia đình cho cháu. Nhưng ngưá»i cháu mồ côi dá»… thương nà y không cần giầu sang cá»§a cải, má»™t lòng quyết chà dâng mình cho Chúa mà thôi. Vì thế cáºu đã đến xin cha Duyệt là cha xứ SÆ¡n Miêng giúp đỡ. Cha xứ nháºn và cho và o ở trong nhà xứ, nuôi ăn há»c trong thá»i gian ba năm. Sau đó, cha gá»i cáºu Hưởng và o chá»§ng viện VÄ©nh Trị há»c La tinh chuẩn bị há»c triết và thần há»c.
Nhưng thá»i váºn không thuáºn lợi. Năm 1834, vua Minh Mạng ra lệnh cấm đạo rất nghiêm ngặt nên chá»§ng viện VÄ©nh Trị phải đóng cá»a Thầy Hưởng phải trở vá» quê là m thuốc bán rong và ở vá»›i ông chú ngoại giáo. Thấy hoà n cảnh tu trì há»c hà nh cá»§a cháu bị giang dở nên ông chú lại thúc ép cháu láºp gia đình và hứa sẽ cho tất cả cá»§a cải cá»§a chú. Ông tổng Phan ngưá»i có há» hà ng vá»›i ông chú cÅ©ng hứa sẽ là m mai cho má»™t thiếu nữ trong xã và sẽ cho là m việc vá»›i là ng xã. Nhưng thầy Hưởng vẫn cương quyết theo Ä‘uổi lý tưởng tu trì, và tiếp tục là m thuốc bán rong chỠđợi thá»i cÆ¡ có thể trở lại há»c hà nh tiến chức..
Khi cuá»™c bắt đạo đã tạm lắng dịu, Äức Cha mở chá»§ng viện lại thì thầy Hưởng lại trở vá» tiếp tục việc há»c cho tá»›i khi mãn trưá»ng. Sau đó, thầy được chÃnh thức gia nháºp báºc thầy giảng rồi bá» trên sai thầy Ä‘i giúp cha Tuấn ở Kim SÆ¡n xứ Bạch Bát, rồi trở vá» giúp cha Duyệt tại Bạch Liên. Sau tám năm giúp xứ, thầy Hưởng được gá»i vá» lãnh chức linh mục. Từ đây, thầy trở nên má»™t linh mục nhiệt thà nh, đạo đức, được sai Ä‘i là m cha phó xứ Giang SÆ¡n, rồi là m cha xứ Lạc Thổ, Yên Lá»™c, Bạch Bát. Ở đâu cha cÅ©ng tá» ra là má»™t linh mục đạo đức, rất nhiệt tâm giảng dạy giáo lý, săn sóc việc cứu giúp các linh hồn.
Mùa Vá»ng tháng 11 năm 1855, má»™t hôm cha Ä‘i thăm bệnh nhân thì bị bắt trên đưá»ng Ä‘i. Theo lá»i má»™t giáo dân đón cha Ä‘i kể lại rằng, khi ấy cha Ä‘ang ở trên thuyá»n cá»§a ông Ä‘i ngang là ng Vân Ru, Trà Tu thì gặp quan phó tổng Tùy Ä‘ang đốc công xây cống. Mấy gia nhân thấy thuyá»n có mui thì nghi là thuyá»n chở cố đạo nên phó tổng Tùy liá»n sai quân vá»›i gáºy gá»™c rượt theo thuyá»n cá»§a ông ta. Thấy váºy, cha liá»n nói vá»›i ngưá»i lái thuyá»n chèo qua bá» bên kia sông để cha xuống, tá»± ná»™p mình, không muốn là m phiá»n lụy tá»›i ngưá»i chá»§ thuyá»n.
Bị bắt, cha bÄ©nh tÄ©nh, không sợ hãi vì cha nháºn đây là thánh ý Chúa muốn cha hy sinh để là m chứng cho Chúa. Cha vui mừng vì sẽ được thông phần Ä‘au khổ và o cuá»™c tá» nạn cá»§a Chúa Giêsu, cha sẵn sà ng chịu chết vì đạo Chúa.
Sau ba ngà y bị giam ở huyện Yên Mô, bị tra vấn và mang xiá»ng xÃch như má»™t tù nhân, cha được giải vá» tỉnh Ninh Bình. Quan đầu tỉnh gặp cha, thấy cha hiá»n là nh dá»… thương nên có cảm tình vá»›i cha, không muốn là m khổ cha. Quan khuyên dụ và hứa vá»›i cha:
– Tướng mạo ông hiá»n là nh, quả là má»™t nhà tu hà nh. Váºy nếu ông đạp lên Tháºp Giá, tôi sẽ cho ông tá»›i trụ trì yên ổn ở chùa Non Nước.
Cha nhã nhặn đáp lại:
– Tôi không biết gì vá» Thần Pháºt, là m sao ở chùa được?
– Ông không biết gì vá» Thần Pháºt. Váºy đạo cá»§a ông thá» gì?
– Äạo cá»§a tôi thá» kÃnh má»™t Thiên Chúa duy nhất là Äấng dá»±ng nên trá»i đất muôn váºt, là Äấng thông biết má»i sá»±. Ngà i dạy chúng ta ăn ngà y ở là nh, tránh xa tá»™i ác, phải yêu thương má»i ngưá»i, kể cả những ngưá»i ghen ghét hoặc là m khổ mình nữa.
– Váºy ông Ä‘á»c cho ta nghe kinh cá»§a đạo Gia Tô xem sao.
Quan yêu cầu cha Ä‘á»c kinh thì cha Ä‘á»c 10 Äiá»u Răn. Quan thấy hay và khen là tốt. Quan lại cà ng tá» ra quà mến và cố gắng thuyết phục cha bỠđạo, bước qua Thánh Giá. Quan lại há»i cha:
– Tôi nghe đồn rằng các ông khoét mắt bệnh nhân, và không thá» kÃnh tổ tiên. Có tháºt không? Tại sao lại thế?
Cha cưá»i và ôn tồn trả lá»i quan:
– Xin quan lá»›n đừng nghe những lá»i đồn thổi sai lầm do má»™t Ãt ngưá»i ghen ghét rồi đồn dại những tin thất thiệt đó. Sá»± tháºt không phải váºy. Khi thăm viếng bệnh nhân lúc gần chết, chúng tôi chỉ xức dầu trên mắt, mÅ©i, tai, miệng và tay chân để xin Chúa tha cho các tá»™i mà bệnh nhân đã dùng chúng để phạm tá»™i. Còn vá»›i tổ tiên, chúng tôi vẫn kÃnh nhá»› và hằng cầu nguyện bằng các việc là nh cho các ngà i. Chỉ có má»™t Ä‘iá»u là chúng tôi không cúng hoa quả, xôi oản, vì biết chắc rằng tổ tiên đã chết rồi không thể trở vỠăn uống được các thứ đó nữa. Vì váºy chúng tôi không dâng cúng các thứ đó mà thôi.
Nghe cha giải thÃch xong, quan gáºt đầu tỠý bằng lòng. Rồi ra hiệu cho lÃnh đưa cha trở vá» nhà giam. Vì cha được quan trá»ng nể nên cÅ©ng để cho cha được phép tiếp xúc vá»›i những ngưá»i tá»›i thăm nuôi cha. Nhá» sá»± dá»… dãi nà y mà nhiá»u giáo hữu được và o thăm viếng an á»§i cha. Có nhiá»u ngưá»i tá»›i thăm thì thương khóc, thấy cha phải Ä‘eo gông và mang xiá»ng xÃch; Nhưng cha lại vui vẻ nói:
– Chúng con phải vui mừng cho cha, vì cha được chịu khổ vì Chúa Giêsu, Äấng đã chịu khổ nhục và chết vì chúng ta.
Bà Maria nức nở nói :
– Chúng con thương cha lắm. Nhưng khi vá» vá»›i Chúa, xin cha nhá»› đến chúng con, Xin cha cầu cùng Chúa cho chúng con được giữ vững đức tin, để sau nà y chúng con được theo cha.
Nhưng sau rất nhiá»u lần gặp gỡ, khuyên dụ nhưng không Ä‘em tá»›i kết quả như mong muốn, các quan trong tỉnh Ä‘á»u chán nản và bá»±c tức vá»›i cha. Từ lòng yêu thương trá»ng nể đổi ra lòng bá»±c bá»™i, tức giáºn, bây giá» các quan tỉnh Ninh Bình cho lệnh đánh Ä‘áºp, kèm kẹp, hà nh hạ thân xác, Ä‘eo gông cùm và xiá»ng xÃch rất nặng, hy vá»ng vì khổ sở Ä‘au đớn quá thì cha sẽ thay lòng đổi dạ mà bỠđạo.
Äã có lần các quan nháºn mưá»i nén bạc cá»§a giáo hữu để là m án nhẹ cho cha. HỠđỠnghị cha khai mình chỉ là tÃn hữu, nhưng cha nhất định không chịu khai gian như thế, vì cha là linh mục. Biết được việc là m cá»§a má»™t số tÃn hữu như thế, cha đã biên má»™t bức thư cho Äức Cha Retord Liêu như sau:
“Xin Äức cha đừng cho tÃn hữu chạy tiá»n chuá»™c con là m chi. Con sẵn lòng hy sinh để là m chứng đạo Chúa Giêsu là đạo tháºt. Xin Äức Cha cầu nguyện cho con được vững lòng cho đến chếtâ€.
Nhưng sau má»™t Ãt ngà y đã là m đủ má»i cách mà không thuyết phục được ngưá»i chiến sÄ© kiên trung cá»§a Chúa, các quan đã đồng thuáºn là m án xin vua xá» trảm. Cha biết các quan đã đệ trình án lệnh lên vua Tá»± Äức thì cha há»›n hở vui mừng chỠđợi ngà y giỠđược hạnh phúc lãnh nháºn triá»u thiên tỠđạo.
Ngà y 25 tháng 4 án lệnh triá»u đình vá» tá»›i Ninh Bình. Bản án viết: “Nguyá»…n Văn Hưởng 54 tuổi, ngưá»i Hà Ná»™i, không rõ quê quán, đã theo tả đạo Giêsu và xưng mình là đạo trưởng. Äã bị tra khảo nhiá»u lần nhưng vẫn cố chấp không chịu bỠđạo và bước qua Tháºp Giá vì thế phải trảm quyết ngay tức khắcâ€.
Ông đội canh tù báo cho cha và những ngưá»i thăm nuôi cha biết án lệnh đã vỠđể chuẩn bị ngà y ra pháp trưá»ng. Äúng ngà y bị xá» trảm, cha Khoan và o ngục thăm và trao Minh Thánh Chúa cho cha Nguyá»…n Văn Hưởng lần cuối cùng. Äến trưa, quan giám sát dẫn 50 ngưá»i lÃnh tá»›i đưa cha Ä‘i xá». Vì cha quá yếu nên quan cho phép giáo dân thuê ngưá»i khiêng võng cha tá»›i cánh đồng gần núi Cánh Riêu. Äến nÆ¡i xá», ông Phu ngưá»i lo công tác dá»n dẹp nhà thá» Bạch Bát đã trải sẵn má»™t chiếc chiếu, cha quì trên chiếc chiếu cầu nguyện lần cuối rồi chiêng trống vang lên, lý hình chém đứt đầu cha. Dân chúng lương giáo đứng từ xa chứng kiến cảnh hãi hùng thì kêu rú lên khi thấy đầu cha rụng xuống đất. Có tiếng la lá»›n:
– Giêsu Maria, lạy Chúa tôi! Äầu cha rụng xuống đất rồi!
– Trá»i đất Æ¡i, sao mà ghê sợ quá váºy! Tà n ác quá !
Ngưá»i ta xô nhau xông và o thấm máu cha, chẳng còn phân biệt ai là ngưá»i có đạo hay không có đạo nữa. Ai ai cÅ©ng tin rằng thấm được máu vị tỠđạo để Ä‘em vá» chữa đủ các thứ bệnh sau nà y. Má»™t số ngưá»i tá»›i năn nỉ xin xác Ngà i đưa vá» an táng tại VÄ©nh Trị. Thế là đầu cha Laurensô Nguyá»…n Văn Hưởng đã rÆ¡i xuống đất mà hồn đã bay bổng vá» vá»›i Thiên Chúa, Äấng cha đã tôn thá» suốt cả cuá»™c Ä‘á»i trong 54 năm dà i tại trần thế.
Äức Giáo Hoà ng Piô X đã suy tôn Ngà i lên báºc Chân Phước ngà y 2 tháng 5 năm 1909 và Äức Giáo Hoà ng Gioan Phaolô II đã tôn vinh Ngà i lên hà ng Hiển Thánh Tá» Äạo ngà y 19 tháng 6 năm 1988.
Lm. Nguyá»…n Ãức Việt Châu, SSS
TGPHN

