Äang khi đức tin công giáo và Tin mừng cá»§a Chúa Kitô được truyá»n bá khắp nÆ¡i, thì ở trong thà nh Pampêluna vẫn còn có những báºc vị vá»ng say mê thá» cúng thần minh. Tục truyá»n rằng: thân phụ thánh Firminô cÅ©ng đã là má»™t nghị viên, thuá»™c dòng dõi quý tá»™c chuyên việc cúng quả các tà thần ngoại giáo. Nhưng bởi ông là má»™t ngưá»i có nhiá»u thà nh tâm, luôn luôn sống trong công bình bác ái, nên Chúa đã cho ông tìm thấy đạo tháºt, và được là m cha má»™t vị thánh danh tiếng cá»§a thế ká»· thứ ba.
Các nhà viết tiểu sá» các thánh còn kể lại rằng: Má»™t hôm, theo thưá»ng lệ, ông Firmô thân phụ thánh Firminô và o Ä‘á»n thá» thần Jupiter để tham dá»± má»™t buổi lá»… cúng thần rất long trá»ng. Äang khi cá» hà nh nghi lá»…, bá»—ng nhiên cá»a Ä‘á»n thá» mở tung và ông Firmô trông thấy má»™t khách bá»™ hà nh ngoại quốc ung dung bước và o Ä‘á»n thá» vừa Ä‘i vừa giảng vá» những sai lầm cá»§a đạo thá» bụt thần, và đồng thá»i tuyên giảng những chân lý cá»§a đạo tháºt. Hết sức ngạc nhiên, lại sẵn có lòng thà nh, Firmô nà i xin khách bá»™ hà nh đó giảng giải những Ä‘iá»u ông vừa nghe. Sau đó Firmô được biết rằng ngưá»i khách lạ kia chÃnh là thánh Hônestô quê thà nh Nimêsa, môn đệ cá»§a thánh Saturninô Giám mục địa pháºn Tôlôsa. Láºp tức Firmô cùng mấy ngưá»i bạn thiết tha xin thánh Hônestô má»i Äức giám mục Taulouse đến thăm Pampêluna. ÄÆ°á»£c như ý mong muốn. Sau khi được gặp Äức giám mục Saturninô và được xem những phép lạ ngà i là m, ông Firmô cùng vá»›i mấy nghị viên quý phái khác xin đến há»c đạo vá»›i Äức giám mục và chịu phép rá»a tá»™i cùng vá»›i cả gia đình. LÄ©nh nháºn bà tÃch rá»a tá»™i rồi, Firmô phá tan tất cả những tệ Ä‘oan do lòng mê tÃn dị Ä‘oan cá»§a toà n thể dân thà nh Pampêluna. Ông cho hạ bệ tất cả tượng các thần và ông quyết chà rao giảng Chúa Kitô cho dân chúng.
Từ ngà y thân phụ trở lại Kitô giáo, Firminô được giáo dục bên cạnh thánh Hônestô. ÄÆ°á»£c há»c há»i vá»›i má»™t vị thánh tà i ba lá»—i lạc và nhân đức phi thưá»ng, không bao lâu Firminô đã có được má»™t vốn kiến thức rất khả quan vá» trà thức cÅ©ng như vá» nhân đức và giáo lý Kitô giáo. Là má»™t thanh niên má»›i trở lại đạo, vá»›i mưá»i bảy xuân xanh, thế mà Firminô đã có má»™t tâm hồn đạo đức, già dặn như má»™t giáo sÄ© lá»—i lạc. ÄÆ°á»£c Ä‘i theo thánh Hônestô trên những nẻo đưá»ng truyá»n giáo, được chứng kiến những cảnh thương tâm cá»§a dân chúng do óc mê tÃn dị Ä‘oan gây nên, Firminô thiết tha mong muốn được trở nên má»™t nhà truyá»n giáo. Nháºn thấy Firminô có nhiá»u triển vá»ng là m Giám mục, thánh Hônestô liá»n giá»›i thiệu môn đệ mình vá»›i đức tân Giám mục Tôlôsa là đức Hônôratô.
Sau nhiá»u ngà y xem xét tÃnh nết, nhân đức và há»c lá»±c cá»§a Firminô, Äức Giám mục Tôlôsa đã phong chức linh mục, rồi Giám mục cho ngưá»i thanh niên già u nghị lá»±c và quả cảm ấy. Trước khi sai Firminô Ä‘i giảng Tin mừng, Äức giám mục đã long trá»ng khuyên nhá»§ nhà truyá»n giáo: “Con yêu dấu, hãy vui lên, vì con xứng đáng được Chúa kén chá»n và tuyển dụng. Con hãy Ä‘i khắp các dân tá»™c, vì con đã được lÄ©nh nháºn Æ¡n Chúa và nhiệm vụ rao giảng đức tin. Con đừng sợ chi, bởi vì có Chúa hằng ở cùng con; nhưng trong hết má»i cảnh ngá»™, con hãy luôn luôn nhá»› rằng: con sẽ phải Ä‘au khổ rất nhiá»u vì danh Chúa trước khi được đội triá»u thiên vinh hiểnâ€.
Lòng đầy phấn khởi, Äức giám mục Firminô hết sức sung sướng kể lại cho Hônestô nghe những Ä‘iá»u mình đã được. Ngà i còn lưu lại quê nhà má»™t thá»i gian vắn để rồi vÄ©nh biệt cha Hônestô và gia đình để xông pha ra Ä‘i mang vá» Ä‘oà n chiên Chúa những con chiên lạc lõng. Lúc nà y Firminô đã ngoà i ba mươi tuổi.
Khởi đầu cuá»™c Ä‘á»i truyá»n giáo, Äức giám mục Firminô đặt chân đến Agen, má»™t nÆ¡i thuá»™c miá»n nam nước Pháp. Ở đây đạo thá» cúng ngẫu tượng còn rất thịnh hà nh. Äang lúc bÆ¡ vÆ¡ ngỡ ngà ng vì lạ cảnh lạ ngưá»i, Firminô gặp được má»™t linh mục tên Enustakiô, thế là cả hai cùng nhau ná»— lá»±c khai hoang cho những tâm hồn Ä‘ang bị các tà giáo ám ảnh. Từ Agen, Firminô Ä‘i đến vá»›i những ngưá»i Avernia, và ngà i dừng chân tại thá»§ đô Clermont Ferrand. Ở đây ngà i đã phải va chạm vá»›i những ngưá»i say mê thá» ngẫu tượng và ác cảm vá»›i các nhà truyá»n giáo. Má»™t hôm, Äức cha Firminô phải mệt nhoà i vì tranh luáºn vá»›i hai ngưá»i nặng đầu óc mê tÃn và tôn thá» ngẫu tượng. Sau nhiá»u giá» tranh luáºn, hai ngưá»i ngoại giáo kia phải đầu hà ng Äức giám mục Firminô và bằng lòng nháºp hà ng ngÅ© những Kitô hữu, đồng thá»i há» cÅ©ng lôi kéo được má»™t số đông Ä‘i theo ánh sáng Phúc âm. Khi thánh Firminô từ giã những ngưá»i Avernia, hầu như tất cả miá»n nà y đã tìm thấy đạo tháºt cá»§a Chúa Kitô.
Từ ngà y cất bước lên đưá»ng truyá»n giáo, Firminô chỉ gặp toà n những thà nh công và chưa biết mùi thất bại Ä‘au khổ gì đáng kể. NghÄ© lại lá»i Äức giám mục căn dặn trước khi lên đưá»ng: “Con phải Ä‘au khổ nhiá»u vì danh Chúa Kitôâ€, Firminô muốn tìm kiếm những Ä‘au khổ để bắt chước Thầy Chà Thánh đã giang hai tay trên khổ giá vì sá»± sống cá»§a nhân loại. Vì thế, khi nghe tin ở Bôve (Beauvais), Valêriô Ä‘ang bách hại ngưá»i Kitô giáo rất dã man, Firminô phần vì cảm thông những hình khổ bổn đạo ở đây phải chịu, phần vì muốn lãnh triá»u thiên tỠđạo, ngà i đã lên đưá»ng hướng vá» miá»n Bôve. Trên đưá»ng, Ä‘i đến đâu ngà i cÅ©ng rao giảng Chúa Kitô chịu đóng Ä‘inh. Äang hăng hái gieo vãi tin là nh cho dân ngoại, Firminô bị há» bắt tống ngục; ngà i sung sướng vì hy vá»ng sẽ được phúc tỠđạo, nhưng ngà i đã mừng hụt vì những ngưá»i kitô hữu biết tin đã đến cứu ngà i ra khá»i ngục. Ngà i lại tiếp tục cuá»™c hà nh trình và sau cùng đã tá»›i miá»n Bôve, như lòng mong muốn. Ở đấy, Firminô nhóm lại được những ngá»n lá»a đã tà n, ngà i đã á»§y lạo bao nhiêu ngưá»i đã vì sợ hãi mà bỠđức tin.
Valêriô tưởng đã chôn sống được đạo công giáo và o trong lòng đất cùng vá»›i những cái chết thảm khốc cá»§a bao nhiêu bổn đạo, nay lại thấy đạo ấy hầu như sống lại và phát triển mạnh mẽ; ông lại nhất định ra lệnh bách hại Kitô giáo lần nữa. Dịp nà y Firminô bị nhà cầm quyá»n truy nã gắt gao. Bị bắt ra trước toà án, ngà i đã hăng hái tuyên xưng đức tin và rao giảng Chúa Kitô. Mặc dầu bị xiá»ng xÃch giam cầm trong ngục thất bẩn thỉu tối tăm, ngà i vẫn không sợ rao giảng chân lý. Lần nà y thì Giám mục Firminô chắc chắn trăm phần trăm sẽ được phúc tỠđạo. Nhưng ý Chúa nhiệm mầu lại định thể khác. Thánh nhân má»™t lần nữa mừng hụt.
Số là con ngưá»i khát máu kia đã gây ra bao nhiêu tang tóc, Ä‘au thương cho đám dân là nh đã phải Ä‘á»n tá»™i. Không chịu nổi những cảnh đầu rÆ¡i máu chảy như thế mãi được, dân chúng đã âm mưu để đòi mạng Valêriô, báo thù cho những tiếng kêu la thảm thiết cá»§a những ngưá»i đã khuất. Má»™t cuá»™c ám sát ghê gá»›m đã xảy ra: Valêriô bá» mạng, Sergiô ngưá»i kế vị Valêriô cÅ©ng đã ngã chết má»™t cách kinh khá»§ng bất ngá» liá»n sau đó. Lợi dụng lúc há»—n quân ấy, bổn đạo đã ùa và o ngục cứu nguy cho Giám mục Firminô. ÄÆ°á»£c cứu sống, Giám mục Firminô vừa buồn vì chưa được phúc đổ máu vì Chúa, lại vừa vui vì thấy mình còn có thể mang vá» cho Chúa nhiá»u con chiên lạc khác nữa. Ngà i lại say mê giảng đạo và xây má»™t nhà thá» rất nguy nga lá»™ng lẫy ở giữa thà nh phố để dâng kÃnh thánh Têphanô tỠđạo. Không khà đau thương do những cuá»™c bách hại tôn giáo vẫn bao trùm Bôve, những giáo hữu nhiệt tâm lo lắng cho Giáo há»™i đã xin được Giám mục Firminô ra khá»i thà nh phố nà y vì há» không muốn má»™t cá»™t trụ cá»§a Giáo há»™i phải ngã gục. Buồn vì thấy hết cÆ¡ há»™i để táºn hiến máu đà o cho Phúc âm, Äức giám mục Firminô ra Ä‘i, tâm trà vẫn tưởng nhá»› Bôve mà lòng lại hướng vá» miá»n bắc. Cha phải Ä‘i, Ä‘i xa hÆ¡n nữa, đến vá»›i dân Morin má»™t dân man rợ, ở đó chắc ngà i sẽ được đổ máu.
Thế là Äức giám mục Firminô bắt đầu má»™t cuá»™c truyá»n giáo đầy nguy hiểm cam go. Sau bao ngà y gian lao nguy hiểm ở chốn rừng thiêng nước độc, ngà i đã tá»›i thá»§ đô dân Ambiani và hăng hái hoạt động hÆ¡n trước. Ngà y đêm ngà i luôn nà i xin Chúa cho được tỠđạo. Qua ba ngà y đầu tiên, thánh nhân đã chinh phục ba ngà n linh hồn vì những phép lạ ngà i là m. Má»™t hôm, má»™t ngưá»i tên là Castô chỉ còn má»—i má»™t mắt, đến quỳ dưới chân thánh nhân, sau khi kêu cầu danh Chúa Ba Ngôi, thánh nhân đã là m cho mắt ngưá»i đó được khá»i hoà n toà n. Ngà y hôm sau, hà ng ngà n bệnh nhân, kẻ Ä‘ui ngưá»i què, kẻ câm ngưá»i Ä‘iếc tìm đến vá»›i thánh nhân, há» Ä‘á»u được chữa là nh mạnh, tháºm chà đến cả những ngưá»i bị quá»· ám lâu năm cÅ©ng được thánh nhân cho khá»i. Trong má»™t thá»i gian ngắn ngà i đã là m cho cả thà nh trở lại đạo.
Tiếng tăm lừng lẫy, ảnh hưởng lan rá»™ng, Äức giám mục Firminô đã là m cho nhà chức trách phải lo ngại. Sêbatianô và Longulô nháºn được rất nhiá»u đơn từ tố cáo Äức giám mục Firminô và các đồ đệ đã là m náo động trong khắp đế quốc. Vì thế hỠđã ra lệnh cho dân chúng phải táºp trung lại trước pháp đình để tìm dịp hạch tá»™i thánh nhân. Trước mặt dân chúng tá» tá»±u đông đủ, Sêbatianô hùng hổ nói: “Hoà ng đế đã ra lệnh cho tất cả má»i ngưá»i dân chỉ được phép tôn thá» những thần minh mà thôi. Há»… kẻ nà o là m trái lệnh, vi phạm đến sắc dụ, dù chỉ vi phạm trong những Ä‘iá»u nhá» má»n, cÅ©ng sẽ phải chịu những hình phạt xứng đáng, và chiếu theo sắc chỉ cá»§a thượng nghị Rôma, kẻ đó sẽ phải mang Ä‘i hà nh hìnhâ€. Liá»n sau đó Auxiliô, má»™t ngưá»i chuyên lo việc thá» cúng thần Jupiter cất tiếng: “Vừa má»›i đây có má»™t đứa tá»± xưng mình là mục tá» cá»§a những ngưá»i Kitô giáo, hắn chẳng những đã là m cho cả má»™t thà nh bá» thá» cúng thần minh, mà nó còn muốn là m cho cả đế quốc Rôma và toà n dân tá»™c theo đạo cá»§a hắnâ€. Sêbatianô căm giáºn quát lá»›n tiếng:
– Thằng khốn nạn nà o?
– Bẩm thưa, tên nó là Firminô, má»™t ngưá»i gốc Tây Ban Nha, tà i giá»i lợi khẩu và rất má»±c khôn ngoan. Nó giảng thuyết rất tà i tình đến ná»—i dân chúng không còn muốn dâng hương cho các thần minh nữa. Nếu trừ tuyệt được thằng khốn nạn ấy Ä‘i thì má»›i cứu được sá»± sống còn cá»§a các thần minh và đế quốc. Váºy, tôi thiết tha xin cho bắt tên khốn nạn ấy ra trước toà án đây để là m gương cho dân chúng.
Láºp tức Sêbatianô ra lệnh cho quân lÃnh lùng bắt Firminô và trong hai ngà y phải Ä‘iệu Firminô ra hà trưá»ng cho thú dữ dà y xéo. Ngay lúc ấy, nghe tin lÃnh Ä‘ang lùng bắt mình, Giám mục Firminô tá»± ná»™p mình ngay ở pháp đình và không đợi để ai há»i, lá»i thứ nhất thánh nhân nói trước mặt nhà chức trách và dân chúng là : “Phải tôn thá» Giêsu Kitô và phá tan tất cả má»i ngẫu tượngâ€.
Sêbatianô quát:
– Quân khốn nạn, ngươi có phải là thằng lừa gạt dân chúng, muốn bắt dân bỠđạo cá»§a các Hoà ng đế không? Mà y là m nghá» nghiệp gì, quê hương ở đâu?
– ChÃnh tôi là Firminô mà các ông Ä‘ang lùng bắt. Tôi là ngưá»i Tây Ban Nha, công dân tỉnh Pampêluna, là má»™t kitô hữu chÃnh tông. Tôi là Giám mục và được sai Ä‘i giảng Tin mừng cho muôn dân, cho há» biết rằng không có Chúa nà o khác, ngoà i má»™t mình Thiên Chúa mà tôi rao giảng, Ngưá»i là Äấng dá»±ng nên trá»i đất muôn váºt và má»i dân tá»™c phải tôn thá».
Rồi ngà i giảng cho há» má»™t bà i hùng hồn… Cuối cùng ngà i nói:
– Còn những ngẫu tượng mà các ông thá», đấy chỉ là những cục đá tảng gá»—, vừa câm vừa Ä‘iếc, không là m được việc chi cả. Nếu các ông không muốn bị xô xuống vá»±c thẳm, các ông hãy hạ bệ những tượng gá»—, đá đó xuống.
Äến đây, Sêbatianô không cầm nổi cÆ¡n giáºn, ông quát:
– Nhân danh các thần minh bất tá», ta truyá»n cho ngươi phải bá» cái đạo khốn nạn cá»§a ngươi Ä‘i ngay, nếu không, cái chết khốnÂ
tinmung

