Thánh Hônoratiô xuất thân trong một gia đình quý phái ở Lôren nước Pháp hồi giữa thế kỷ thứ IV.
Ông thân sinh thánh nhân không có đạo công giáo; nhưng bà mẹ lại là tÃn hữu sốt sắng. Hai ông bà sinh hạ được ba ngưá»i con: hai trai má»™t gái: Vênenciô là con cả, Magarita là em gái út.
Ba anh em sống trong bầu không khà đầm ấm vui tươi cá»§a gia đình vì được cha mẹ nâng niu chiá»u chuá»™ng. Ông thân sinh vui mừng thấy hai ngưá»i con trai cùng thông minh, hy vá»ng sau nà y chúng sẽ có địa vị trong xã há»™i, là m vinh danh gia đình và quê hương.
Rồi năm tháng trôi qua, Magarita trở lại đạo công giáo. Từ khi em gái theo đạo, cả hai anh em Vênenciô và Hônoratiô như nghe thấy má»™t tiếng gá»i thâm sâu trong tâm hồn. Hai anh em cùng miệt mà i tìm hiểu giáo thuyết công giáo. Thấy ngưá»i công giáo lúc nà o cÅ©ng có vẻ mặt hồn nhiên, trá»ng công bằng và bác ái, hai anh em cà ng Ä‘em lòng cảm phục.
Tiếng Chúa thúc giục tâm hồn hai anh em má»—i ngà y má»™t mạnh. Và cứ như thế cho đến má»™t ngà y kia, hai anh em nhất quyết xin tòng giáo mặc dầu cha mẹ và bạn hữu phản đối. Ngăn cản bằng lá»i nói không được, ông thân sinh mang danh vá»ng, chức quyá»n, hạnh phúc và tiá»n tà i để dá»— hai con. Hai anh em lại dùng ngay những tiá»n cá»§a cung cấp cho mình mà phân phát cho kẻ nghèo đói hết. Trước những lá»i dụ dá»— cá»§a cha, Hônoratiô chỉ trả lá»i: “Thưa cha, Ä‘á»i tuy sung sướng, nhưng chóng quaâ€.
Thánh Hônoratiô có lòng bác ái lạ thưá»ng. Má»™t buổi chiá»u, sau khi thương giúp ngưá»i nghèo khó ngoà i biệt thá»±, ngà i thấy má»™t ngưá»i mắc bệnh cùi Ä‘ang nặng ná» lê bước ngoà i xa. Ngà i mau chân chạy tá»›i ôm choà ng lấy âu yếm rồi giúp bác ăn uống. Äang khi thánh nhân săn sóc ngưá»i bệnh thì bá»—ng nhiên thấy mặt bác toả sáng như má»™t tinh tú rồi biến mất: thánh nhân đã tiếp đón má»™t thiên thần hay phải chăng là Hoà ng đế cá»§a thiên thần?
Câu truyện thánh Antôn ẩn sÄ© cà ng là m phấn khởi tâm hồn hà o hiệp cá»§a thánh nhân. Thánh nhân muốn bắt chước thánh Antôn để sống Ä‘á»i ẩn sÄ©, cầu nguyện và hãm mình như ngà i.
Nghe tiếng Chúa kêu gá»i, Hônoratiô và anh quyết định ra Ä‘i mặc dầu gặp nhiá»u thá» thách và đau khổ cả hai cùng sẵn sà ng đặt tình yêu Chúa trên tình yêu gia đình và quê hương.
Hai anh em nhá» tu sÄ© Caphan, má»™t tu sÄ© nhân đức và giầu kinh nghiệm chỉ dẫn. Rồi má»™t buổi sá»›m mai, trong lúc cảnh váºt còn ngá»§ yên trong tấm mà n sương dầy đặc, ba ngưá»i lặng lẽ Ä‘i vá» phÃa Äịa Trung Hải để tu thân, sống Ä‘á»i nghèo nà n và xa vắng trần tục.
Khi đến Mạcxây, Giám mục Prôcunlo nháºn thấy cả ba tu sÄ© cùng có tà i ba lá»—i lạc, và đức hạnh tuyệt vá»i nên ngỠý má»i cả ba đấng nháºp và o Ä‘oà n tu sÄ© cá»§a giáo pháºn. Vẫn nghe tiếng Chúa thúc đẩy, cả ba cùng không muốn ở lại, và vượt thuyá»n tiến vá» phÃa đông.
Sống cô độc trên đất Hi lạp, ba thánh nhân cùng gặp nhiá»u thá» thách như đói khát, không hợp thuá»· thổ và khà háºu, nên năm 400, Vênenciô từ trần ở Môđôn. Sau má»™t thá»i gian lưu trú ở miá»n hoang địa, Hônoratiô và thầy Caphan xuống thuyá»n Ä‘i Phêduy (Fréjus). Bấy giá» Giám mục Lêô Nice má»i hai thánh nhân nháºp giáo pháºn. Ngà i còn thuáºn cho hai vị nếu muốn tu hà nh nÆ¡i cô tịch, ngà i sẽ sẵn sà ng dẫn hai thánh nhân đến mÅ©i biển Ru (Roux). Nhưng vì ở Ru thưá»ng có nhiá»u du khách tá»›i vãng cảnh nên hai thánh nhân lại ngỠý xin Äức Giám mục cho phép đến tÄ©nh tu ở hoang đảo LÆ¡rin (Lerin) má»™t dẫy đảo nằm chÆ¡ vÆ¡ giữa biển Äịa Trung Hải.
Năm 375 thánh Caphan và những ngưá»i muốn theo ngà i đến tÄ©nh tu ở TêbaiÄ‘ate. Còn thánh Hônoratiô thì đến tu ở LÆ¡rin, nÆ¡i có rất nhiá»u rắn độc. Thánh nhân trèo lên má»™t cây dừa cầu nguyện ca tụng quyá»n năng Thiên Chúa, bá»—ng nhiên sóng biển trà n lên rất lá»›n quét xạch tất cả các loà i rắn. Sau đó thánh nhân má»›i nghÄ© đến việc láºp tu viện.
LÆ¡ thÆ¡ và i chiếc lá»u lá, má»™t nhà nguyện nho nhá» nÆ¡i hoang đảo đó là cảnh tu viện đầu tiên cá»§a thánh Hônoratiô. Sau đó Ãt lâu, Giám mục Léônicê phong chức linh mục cho thánh nhân. Chẳng bao lâu tu viện Lêvina phát triển và là nÆ¡i đà o tạo nên nhiá»u đấng thánh danh tiếng như: Masiminô Giám mục thà nh Riê (Riez); thánh Giacôbê ngưá»i Ba Tư; thánh Lupô ngưá»i đã cứu thà nh Troa (Troyes) thoát cuá»™c khá»§ng bố ghê gá»›m cá»§a Attila; thánh Hilariô; thánh Vinh sÆ¡n…
Äá»c kinh, cầu nguyện, suy niệm lâu giá» và là m việc chân tay là luáºt dòng cá»§a thánh nhân. Lêvina trước là hoang đảo hiểm trở, nay vá»›i sức cần lao cá»§a tu viện Lêvina đã trở thà nh má»™t nÆ¡i trù phú. Nhá» lá»i cầu nguyện, thánh nhân đã khiến má»™t suối nước vá»t ra cho cả tu viện dùng.
Ngà y nay đã hÆ¡n má»™t ngà n năm, suối đó vẫn còn róc rách chảy Ä‘á»u Ä‘á»u. Trong thá»i ly loạn nhiá»u nhà thá», há»c đưá»ng khắp Âu châu bị triệt hạ tà n phá. Nhưng nhá» Chúa quan phòng và lá»i cầu nguyện cá»§a thánh nhân, tu viện Lêvina vẫn bằng an. HÆ¡n nữa, tu viện cá»§a thánh nhân còn là má»™t trung tâm văn hoá đã sản xuất ra nhiá»u báºc vÄ© nhân và đại thánh.
Mùa thu năm 427, và ngưá»i đại biểu thà nh An (Arles) gồm các nghị sÄ© và má»™t số quan toà đến tu viện Lêvina xin thánh nhân là m Giám mục thay thế Giám mục Êrốt (Erox) má»›i bị đảng phiến loạn phát lưu.
Thánh nhân do dá»± và không biết đâu là ý Chúa. Nhưng sau cùng, vá»›i Æ¡n soi sáng, ngà i vui lòng nhâïn nhiệm vụ Chúa giao phó và ra Ä‘i và o cuối thu năm 427. Khi ngồi toà Giám mục cÅ©ng như lúc còn là m bá» trên tu viện, thánh nhân Ä‘á»u có má»™t nhân cách hoà n toà n, má»™t đức bác ái sâu rá»™ng đáng ca tụng.
Thánh Hilariô đã nói: “Nếu muốn diá»…n tả đức bác ái, ta phải căn cứ và o nhân đức bác ái đặc biệt cá»§a thánh Hinoratiôâ€. Ngà i thưá»ng bố thà cho kẻ nghèo hết những cá»§a cải ngưá»i ta dâng cúng. Ngà i táºn tâm phụng sá»± Chúa và giáo pháºn. Ngà i mạnh bạo cảnh cáo má»™t số ngưá»i Nabon (Narbonnaire) dám phê bình thông Ä‘iệp ngà y 25-07-427 cá»§a Äức Giáo Hoà ng Cêlesttinô.
Ngà y lá»… Hiển Linh năm 429, thánh nhân giảng bà i sau cùng ở nhà thá» chÃnh toà thà nh An trước má»™t số đông tÃn hữu. Sau đó ngà i lâm bệnh nặng. ÄÆ°á»£c tin ngà i bị bệnh, các giáo sÄ© xúc động, há» tuốn đến thăm nom và túc trá»±c ở phòng ngà i rất đông.
Quanh giưá»ng ngà i, các giáo sÄ© buồn rầu sa lệ nhưng thánh nhân mặt vẫn Ä‘iá»m tÄ©nh quay sang nói vá»›i thánh Hilariô môn đệ cá»§a ngà i: “Cha không thể nói được những Ä‘iá»u cha muốnâ€.
Thánh Hilariô khóc lóc nói: “Cha đáng kÃnh! con biết chắc cha sẽ không bá» con, cha sẽ là ngưá»i bênh vá»±c con trên thiên đà ng; con thương cảm vì Cha phải Ä‘au khổâ€. Thánh nhân trả lá»i: “Äau khổ cá»§a ngưá»i đầy tá»› Chúa còn bé nhá» quá nếu, sánh vá»›i những ná»—i thống khổ các thánh đã chịuâ€.
Ngà y thứ 9 sau lá»… Hiển Linh, thánh nhân trút linh hồn. Dân chúng tấp náºp chạy đến hôn mặt, và tay chân thánh nhân lần cuối cùng.
Xác ngà i được an táng trong Ä‘á»n thá» Äức Mẹ Ban Æ¡n bên mồ thánh Trôphimê.
 Năm 1392, xương thánh ngà i được di chuyển vỠtu viện Lơrin.
Ngà y nay ở Grát (Grasse) và ở Can (Cannes) còn giữ được má»™t Ãt hà i cốt cá»§a thánh nhân.
Năm 1896 Toà Thánh Rôma chÃnh thức phong thánh cho ngà i trong má»™t bầu không khà rất sầm uất và trang nghiêm cá»§a Thá»§ đô Ãnh sáng.
tinmung

