Một phú gia kia cưới đến 4 bà vợ.
         Ông ta rất thương bà vợ thứ nhất, má»—i khi kiếm được tiá»n là ông liá»n mua sắm cho bà đủ thứ áo quần sang trá»ng, dẫn bà đi ăn tại các nhà hà ng trứ danh. Không những thế, ông còn tung tiá»n mua sắm cho bà đủ thứ há»™t xoà n, trân châu. Bà muốn gì ông cÅ©ng chiá»u chuá»™ng. Ông cưng bà như cưng trứng, hứng bà như hứng hoa!
         Và má»—i lần Ä‘i há»p, hay Ä‘i kinh doanh, ông Ä‘á»u sung sướng và hãnh diện mang theo bà vợ thứ hai. Ông luôn khoe bà vá»›i bà con lối xóm, vá»›i đồng nghiệp, khách hà ng. Bà là niá»m hãnh diện cá»§a ông!
         Má»—i khi gặp khó khăn, cho dù lá»›n hay nhá», ông Ä‘á»u thá»§ thỉ, tâm sá»± vá»›i bà vợ thứ ba. Ông tin tưởng bà lắm, vì bà luôn là ngưá»i cố vấn cho ông, má»™t ngưá»i cố vấn khôn ngoan, trung tÃn và đầy yêu thương. Bà tháºt là ngưá»i bạn Ä‘á»i tri ká»· có má»™t không hai trên Ä‘á»i!
         Còn bà vợ thứ tư lại rất thương ông, thương ông tha thiết, thương ông nồng nà n, thương ông chứa chan. Nà ng dà nh hết cả cuá»™c Ä‘á»i mình để lo cho cuá»™c sống cá»§a ông, sá»± nghiệp cá»§a ông. Nà ng không từ chối má»™t hy sinh nà o cho chồng cả. Ngay cả những khi ông lầm lá»—i, bà cÅ©ng can đảm thầm nhắc nhở, khuyên lÆ¡n, và rá»™ng lòng tha thứ. Thế nhưng! Ông lại chẳng mấy khi để ý đến nà ng.
         Rồi má»™t ngà y kia, ông phát bệnh. Bệnh ung thư cá»§a ông đã đến thá»i cuối cùng, các bác sÄ© Ä‘á»u bó tay. Biết mình chả còn sống được bao lâu, ông bèn cho má»i các bà vợ đến để nói lá»i cuối cùng.
         Bà thứ nhất mặc xiêm y lá»™ng lẫy, nữ trang óng ánh, nước hoa lan tá»a khắp phòng, đến bên chồng Ä‘ang hấp hối.
         – Em, anh sắp chết rồi. Em là ngưá»i anh yêu mến nhất, chăm sóc cho em từng li từng tÃ. Em có muốn theo anh vá» bên kia thế giá»›i để chung sống, để lo lại cho anh không?
         – Không!
         Nà ng lạnh lùng đáp.
         – Anh Ä‘i đưá»ng anh, em Ä‘i đưá»ng em. Tình nghÄ©a đôi ta có thế thôi.
         Nói xong, nà ng ngoảnh mặt, vá»™i vã bước ra khá»i phòng. Lá»i bà như má»™t nhát dao đâm thấu tim ông!
         Ngưá»i phú gia vừa cố gắng nắm tay bà vợ thứ hai, vừa run run há»i:
         – Em, suốt Ä‘á»i anh, em là niá»m hạnh phúc, là niá»m kiêu hãnh cá»§a anh. GiỠđây anh sắp chết, em có muốn theo anh vá» bên kia, như hà o quang chói sáng cho anh, như ngưá»i tiến cá» anh và o cuá»™c sống huy hoà ng không?
         – Không! Anh chết rồi, tôi sẽ cưới ngưá»i khác. Tôi phải thuá»™c vá» ngưá»i khác chứ! Ai lại theo kẻ chết xuống mồ bao giá».
         Nói xong, nà ng trở gót bá» Ä‘i. Má»—i tiếng gót già y nà ng nện xuống thá»m nhà , là má»™t nhát búa đóng Ä‘inh xuyên qua tim chà ng.
         Äau buốt, nát tim, ngưá»i phú gia quay nhìn bà vợ thứ ba và ân cần há»i:
– Em, trong suốt cuá»™c Ä‘á»i, em là ngưá»i luôn sát cánh cùng anh. Không có chuyện gì mà anh không chia sẻ cùng em. Em luôn bên cạnh anh, lúc vui cÅ©ng như lúc buồn. GiỠđây, anh sắp chết, em có chịu theo anh không?
         – Anh yêu, em biết anh yêu em lắm, và em cÅ©ng yêu anh. Nhưng cùng lắm, em chỉ có thể theo anh ra nghÄ©a trang, nhìn anh Ä‘i và o lòng đất lạnh, rồi thắp cho anh những nén hương lòng. Em sẽ nhá»› anh tháºt nhiá»u, nhưng theo anh, em không thể nà o là m được.
         Nói xong, nước mắt nà ng tuôn trà o.
         Bá»—ng đâu, má»™t giá»ng nói yếu á»›t vang lên:
         – Em sẽ theo anh vá» bên kia thế giá»›i. Anh yêu, cho em theo anh. Äừng bá» em!
         Chà ng phú gia lấy hết sức tà n ngồi chổm dáºy, nhìn vá» phÃa phát xuất ra giá»ng nói. Và kià ! Ngưá»i vợ thứ tư cá»§a chà ng Ä‘ang ôm mặt khóc nức nở. Thân hình nà ng qúa mảnh khảnh tá»±a hồ dá»… bị cuốn theo chiá»u gió. Má»™t ngưá»i vợ yêu chà ng tha thiết, nhưng đã bị chà ng bá» bê cả cuá»™c Ä‘á»i.
         Trước cái chết, chà ng phú gia má»›i chân nháºn ra giá trị tình yêu. Ngà y hôm nay, ngà y nhá»› đến Các TÃn Hữu Äã Qua Äá»i, 2 tháng 11 má»—i năm, mình nhá»› đến cái chết, và nháºn ra bốn bà vợ cá»§a Ä‘á»i mình.
         Mình đã quá yêu bà vợ thứ nhất – thân xác mình. Cho dù mình có mặc cho nó đủ thứ lụa là gấm vóc, nuôi dưỡng bằng cao lương mỹ vị, mình cũng chẳng đem theo được vỠbên kia thế giới.
         Mình đã hãnh diện vá»›i chức tước, bằng cấp – bà vợ thứ hai – nhưng chức tước ấy sẽ thuá»™c vá» ngưá»i khác khi mình giã từ cõi thế.
         Há» hà ng, gia đình mình – bà vợ thư ba, sẽ theo mình ra táºn nghÄ©a trang, sẽ hằng năm kỵ giá»— cho mình, nhưng nà o ai theo mình xuống huyệt.
         Còn cái linh hồn cá»§a mình – bà vợ thứ tư – mà mình đã vì qúa chăm lo thể xác, chạy theo tiá»n tà i danh vá»ng, bon chen chức tước quyá»n cao, Ãt khi mình buồn nghÄ© đến thì sẽ theo mình Ä‘i và o thiên thu.
         Tất cả chúng ta sẽ phải chết, đó là sá»± tháºt không thể thay đổi, thế nhưng Ä‘iá»u quan trá»ng là chúng ta sẽ chết như thế nà o và sau cánh cá»a sư chết, Ä‘iá»u gì sẽ đến vá»›i chúng ta, niá»m vui sướng hạnh phúc, hay Ä‘au khổ hối háºn Ä‘á»i Ä‘á»i, Ä‘iá»u đó sẽ tùy thuá»™c ở nÆ¡i má»—i ngưá»i biết sống hôm nay như thế nà o. Tất cả sẽ phải chết, vì đó là thân pháºn cá»§a con ngưá»i có sinh thì có tá», không ai có thể trốn tránh được. Cái chết nó vốn là tiến trình tá»± nhiên, nhưng từ khi con ngưá»i phạm tá»™i, cái chết nó còn mang má»™t ý nghÄ©a khác, nó trở thà nh hình phạt cho con ngưá»i, chÃnh vì thế, cái chết nó trở nên kinh khá»§ng cho con ngưá»i. Vì sợ hãi, nên con ngưá»i tìm cách tránh né nó, không dám đương đầu đối diện vá»›i nó, và vì thế nhiá»u ngưá»i còn tìm cách lẩn trốn nó bằng má»™t cuá»™c sống ồn à o náo nhiệt, má»™t cuá»™c sống báºn rá»™n vá»›i công việc và quay cuồng vá»›i tiá»n bạc cá»§a cải, và khi cái chết đến khiến há» tiếc nuối và sợ hãi.
         Tháng 11 Giáo há»™i má»i gá»i chúng ta nhá»› tá»›i những ngưá»i thân yêu cá»§a chúng ta đã ly trần. Há» có thể là ông bà , cha mẹ cá»§a chúng ta. Há» có thể là bằng hữu cá»§a chúng ta. Há» cÅ©ng có thể là những ngưá»i đã gây nên không biết bao nhiêu Ä‘au khổ cho chúng ta. HỠđã hối háºn nhưng không còn cÆ¡ há»™i sá»a lá»—i hay láºp công. Há» Ä‘ang trải qua ngá»n lá»a thanh luyện để được xứng đáng và o dá»± yến tiệc Con Thiên Chúa.
         Cùng hiệp thông cầu cho các tÃn hữu đã qua Ä‘á»i hôm nay. Chúng ta cùng biết ý thức vá» thân pháºn yếu Ä‘uối má»ng giòn cá»§a mình, đồng thá»i tin tưởng và o giá máu cứu chuá»™c cá»§a Chúa Giêsu Kitô, sẽ giải thoát các linh hồn Ä‘ang phải thanh luyện trong luyện ngục. Các đẳng từng, là những ngưá»i như chúng ta, đã tin và o Chúa Giêsu Kitô, nhưng trong Ä‘á»i sống niá»m tin đó còn thiếu sót, hoặc chưa có má»™t sá»± sám hối Ä‘á»n tá»™i cho đủ, nên bây giá» còn phải thanh luyện nÆ¡i luyện ngục.
Huệ Minh

