Jacinta, ngưá»i chăn chiên bé nhá»
Lúc nà y, con lá»›n đủ để được sai Ä‘i trông nom đà n chiên cá»§a nhà con, giống như mẹ con từng sai các đứa con khác cá»§a ngà i cùng ở tuổi con. Chị Carolina cá»§a con lúc đó 13 tuổi và đến lúc chị phải ra ngoà i là m việc. Nên mẹ con trao cho con việc trông nom đà n chiên. Con đưa tin nà y cho hai bạn đồng hà nh cá»§a con và nói vá»›i hai em rằng con sẽ không còn chÆ¡i vá»›i các em được nữa: nhưng hai em không là m sao chấp nháºn được việc chia tay nà y. Các em láºp tức xin mẹ các em cho phép các em cùng Ä‘i vá»›i con, nhưng bà không chịu. Chúng con không còn chá»n lá»±a nà o khác ngoà i việc phải chấp nháºn việc chia tay. Sau đó, gần như má»i ngà y, hai em Ä‘á»u Ä‘i gặp con trên đưá»ng con vá» nhà và o lúc nhá nhem tối. Sau đó, chúng con tá»›i sân đạp lúa, và chạy chÆ¡i má»™t lúc, đợi Äức Mẹ và các Thiên Thần đốt đèn lên, hoặc để đèn, như kiểu chúng con quen nói, lên cá»a sổ để soi sáng cho chúng con. Và o những đêm không có trăng, chúng con thưá»ng nói rằng không có dầu để Äức Mẹ đốt đèn!
Jacinta và Francisco thấy khó quen vá»›i việc vắng bóng cá»§a ngưá»i cùng chÆ¡i vá»›i hai em trước đây. Vì thế, hai em khẩn khoản xin vá»›i mẹ hết lần nà y đến lần nỠđể hai em cÅ©ng được Ä‘i chăn đà n chiên cá»§a gia đình. Cuối cùng, dì con, có lẽ hy vá»ng không còn phải nghe những lá»i khẩn khoản nà y nữa, dù biết hai em còn quá nhá», đã trao cho hai em việc trông nom đà n váºt cá»§a gia đình. Rạng rỡ vì vui mừng, hai em chạy tá»›i đưa tin cho con và nói đến việc để các đà n chiên cá»§a chúng con lại vá»›i nhau má»—i ngà y. Má»—i ngưá»i chúng con sẽ mở cổng chuồng, bất cứ khi nà o mẹ hai em quyết định, và bất kể ai tá»›i Barreiro đầu tiên cÅ©ng phải đợi cho đà n váºt kia đến đã. Barreiro là tên cá»§a chiếc ao ở cuối chân đồi. Ngay khi gặp nhau tại ao, chúng con quyết định sẽ cho súc váºt gặm cỠở đâu và o ngà y hôm đó. Rồi chúng con lên đưá»ng, hạnh phúc và hà i lòng như thể Ä‘i dá»± há»™i.
Và giỠđây, thưa Äức Cha, chúng con thấy Jacinta trong cuá»™c sống má»›i là ngưá»i chăn chiên. Chúng con được lòng các con chiên nhá» biết chia sẻ bữa trưa vá»›i chúng. Äiá»u nà y có nghÄ©a: khi chúng con tá»›i đồng cá», chúng con được chÆ¡i thá»a tình, vì hoà n toà n chắc mẩm là đà n chiên sẽ không lạc xa khá»i chúng con. Jacinta thÃch nghe thấy tiếng em vá»ng lại từ thung lÅ©ng. Vì thế, má»™t trong các trò vui cá»§a chúng con là leo lên đỉnh đồi, ngồi xuống tảng đá to nhất, và hết hÆ¡i hô to những tên khác nhau. Tên vá»ng lại rõ rà ng nhất là “Mariaâ€. Äôi khi Jacinta quen hô to trá»n cả câu KÃnh Mừng Maria, bằng cách chỉ hô đến chữ sau, khi chữ trước hết vá»ng lại.
Chúng con cÅ©ng quen ca hát. Chen và o các bà i hát bình dân, mà chẳng may chúng con biết khá nhiá»u, là các thánh ca ưa thÃch cá»§a Jacinta như “Salve Nobre Padroeira†(KÃnh Chà o Nữ Quan Thầy Cao Sang), “Virgem Pura†(Nữ Trinh Tinh Tuyá»n), “Anjos, Cantai Comigo†(Hỡi Các Thiên Thần, Xin Cùng Hát Vá»›i Con). Chúng con cÅ©ng rất thÃch múa, và bất cứ nhạc cụ nà o chúng con nghe các ngưá»i chăn chiên khác chÆ¡i Ä‘á»u khiến chúng con nhẩy múa hân hoan. Jacinta, dù ngưá»i nhá» thó, có năng khiếu múa ngoại hạng.
Chúng con được khuyên Ä‘á»c kinh Mân Côi sau bữa ăn trưa, nhưng vì cả ngà y xem ra quá ngắn đối vá»›i trò chÆ¡i cá»§a chúng con, nên chúng con nghÄ© ra má»™t cách hay để Ä‘á»c kinh nà y cho lẹ. Chúng con chỉ lần hạt qua ngón tay, trong khi miệng chỉ Ä‘á»c “KÃnh Mừng Maria, KÃnh Mừng Maria, KÃnh Mừng Maria…†Cuối má»—i mầu nhiệm, chúng con dừng lại đôi chút, rồi chỉ Ä‘á»c “Lạy Cha Chúng Conâ€, và cứ thế, trong nháy mắt, như ngưá»i ta thưá»ng nói, chúng con đã Ä‘á»c xong Kinh Mân Côi!
Jacinta cÅ©ng thÃch ôm chặt các con chiên nhá» mầu trắng trong vòng tay, ngồi ôm chúng trong lòng, mÆ¡n trá»›n chúng, hôn hÃt chúng, và cõng chúng trên vai để vá» nhà lúc đêm hôm, để chúng khá»i bị mệt. Má»™t ngà y kia, trên đưá»ng vá» nhà , em còn Ä‘i giữa đà n chiên.
Con há»i em: “Jacinta, em là m gì thế giữa đà n chiên?â€
“Em muốn là m như Chúa chúng ta trong bức ảnh chị cho em. Ngưá»i y hệt như thế nà y, ngay giữa đà n chiên, và Ngưá»i ôm má»™t con trong đôi tay Ngưá»iâ€.
Cuộc hiện ra lần thứ nhất
Và giỠđây, thưa Äức Cha, Äức Cha Ãt nhiá»u biết rõ Jacinta đã sống như thế nà o trong 7 năm đầu Ä‘á»i cá»§a em, cho tá»›i ngà y 13 tháng Năm, năm 1917, má»™t ngà y bừng sáng và tươi đẹp như má»i ngà y trước đó. Ngà y nà y, má»™t cách tình cá», nếu trong kế sách cá»§a Äấng Quan Phòng, có sá»± tình cá» nà y, chúng con chá»n cho đà n váºt cá»§a chúng con gặm cỠở má»™t thá»a đất thuá»™c cha mẹ con, gá»i là Cova da Iria. Như thưá»ng lệ chúng con chá»n đồng cỠở Barreiro như con đã nhắc ở trên. Äiá»u nà y có nghÄ©a chúng con phai vượt qua má»™t giải đất hoang khô cằn chỉ có thạch nam để tá»›i đó, khiến đưá»ng Ä‘i dà i gấp đôi. Chúng con phải Ä‘i chầm cháºm để đà n váºt có dịp gặm cá» dá»c đưá»ng, thà nh thá» gần trưa chúng con má»›i tá»›i nÆ¡i. Ở đây, con không muốn nói vá»›i Äức Cha Ä‘iá»u xẩy ra hôm đó, vì Äức Cha đã biết rõ cả rồi, và do đó, đỡ mất thì giá». Ngoại trừ vì đức vâng lá»i, việc con viết vá» Ä‘iá»u nà y xem ra cÅ©ng là việc mất thì giỠđối vá»›i con nữa. Vì con không thể thấy Äức Cha rút được Ãch lợi gì từ nó, ngoại trừ để Äức Cha quen thuá»™c hÆ¡n vá»›i sá»± ngây thÆ¡ trong trắng cá»§a Jacinta.
Trước khi bắt đầu nói vá»›i Äức Cha những gì con nhá»› được vá» giai Ä‘oạn má»›i trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a Jacinta, trước nhất con phải nháºn rằng có má»™t số khÃa cạnh trong các lần Äức Mẹ hiện ra được chúng con thá»a thuáºn sẽ không cho ai biết. Tuy nhiên, giỠđây, có lẽ con phải nói tá»›i chúng để giải thÃch do đâu Jacinta lại hấp thụ được má»™t lòng yêu mến lá»›n lao như thế vá»›i Chúa Giêsu, vá»›i Ä‘au khổ và các ngưá»i có tá»™i, mà vì phần rá»—i cá»§a há», em đã hy sinh má»™t cách quảng đại như váºy. Äức Cha không rõ đâu rằng chÃnh em là ngưá»i, vì không kiá»m chế được niá»m vui, nên đã vi phạm thá»a thuáºn giữ kÃn má»i sá»±. Ngay chiá»u hôm đó, trong khi chúng con còn Ä‘ang ưu tư và đắm chìm trong ngạc nhiên, Jacinta không ngừng la lên má»™t cách phấn chấn:
“Ồ, Bà ấy đẹp quá!â€
Con nói: “Chị biết sẽ xẩy ra Ä‘iá»u gì. Cuối cùng em sẽ nói Ä‘iá»u ấy cho má»™t ngưá»i khác biếtâ€.
Em trả lá»i, “Không, em sẽ không nói, chị đừng loâ€.
Ngà y hôm sau, Francisco chạy đến nói vá»›i con Jacinta đã kể cho má»i ngưá»i trong nhà hay và o đêm hôm trước như thế nà o. Nghe thấy như váºy, Jacinta không dám nói gì.
Con nói vá»›i em: “Em thấy đấy, đó là điá»u chÃnh chị đã nghÄ© sẽ xẩy raâ€.
Em trả lá»i, nước mắt dà n dụa: “Có Ä‘iá»u gì đó ở trong em không để em giữ được im lặngâ€.
â€œÄÆ°á»£c rồi, em đừng khóc nữa, và đừng nói vá»›i ai bất cứ Ä‘iá»u gì khác vá» những gì Äức Mẹ nói vá»›i chúng taâ€.
“Nhưng em đã nói vá»›i há» rồiâ€
“Thế em đã nói những gì?â€
“Em nói Äức Mẹ hứa sẽ Ä‘em chúng ta vá» thiên đà ngâ€.
“Vì nghÄ© em đã nói những Ä‘iá»u ấy!â€
“Xin chị tha thứ cho em. Em sẽ không nói cho bất cứ ai bất cứ Ä‘iá»u gì nữaâ€.
Suy nghĩ vỠhoả ngục
Hôm ấy, khi chúng con tá»›i đồng cá», Jacinta ngồi tư lá»± trên má»™t phiến đá.
“Jacinta, tá»›i đây chÆ¡iâ€
“Hôm nay, em không muốn chÆ¡iâ€
“Tại sao không?â€
“Vì em nghÄ© Äức Mẹ bảo chúng ta Ä‘á»c kinh Mân Côi và là m các việc hy sinh cho ngưá»i có tá»™i ăn năn trở lại. Váºy từ nay trở Ä‘i, khi Ä‘á»c kinh Mân Côi, chúng ta phải Ä‘á»c trá»n cả kinh KÃnh Mừng và trá»n cả kinh Lạy Cha! Còn các việc hy sinh, chúng ta phải là m chúng cách nà o đây?â€
Ngay láºp tức, Francisco nghÄ© đến má»™t việc hy sinh:
“Chúng ta hãy dà nh bữa trưa cá»§a chúng ta cho đà n chiên, và là m việc hy sinh bằng cách không có bữa trưaâ€.
Chỉ trong Ãt phút, các đồ chứa trong các há»™p ăn trưa cá»§a chúng con đã được phân chia cho các con chiên. Thà nh thá» hôm đó, chúng con ăn chay nghiêm ngặt như má»™t tu sÄ© khổ tu nhiệm nhặt nhất! Jacinta vẫn ngồi trên phiến đá, nhìn rất đăm chiêu, và lên tiếng há»i:
“Äức Mẹ còn nói rằng nhiá»u linh hồn sẽ xuống há»a ngục. Váºy há»a ngục là chi?â€
“Nó giống như má»™t hầm sâu đầy thú dữ, vá»›i lò lá»a vÄ© đại ở đấy – đây là điá»u mẹ con thưá»ng giải thÃch cho con như váºy – và đây là nÆ¡i những ngưá»i phạm tá»™i mà không Ä‘i xưng tá»™i phải tá»›i. HỠở đó và bị thiêu đốt Ä‘á»i Ä‘á»i!â€
“Và há» không bao giá» ra khá»i đó?â€
“Không!â€
“Dù sau nhiá»u, rất nhiá»u năm?â€
“Không! Há»a ngục không bao giá» cùng!â€
“Và thiên đà ng cÅ©ng không bao giá» cùng?â€
“Ai đã lên thiên đà ng, thì không bao giá»i rá»i bỠđó nữa!â€
“Còn ai đã xuống há»a ngục, cÅ©ng không bao giá»i rá»i khá»i đó?â€
“Chúng Ä‘á»i Ä‘á»i, em biết đấy, chúng không bao giá» cùngâ€
Äó là lần đầu tiên, chúng con thá»±c hiện cuá»™c suy gẫm vá» hoả ngục và đá»i sống vÄ©nh cá»u. Äiá»u gây ấn tượng sâu xa nÆ¡i Jacinta là ý niệm Ä‘á»i Ä‘á»i. Dù giữa cuá»™c chÆ¡i, em cÅ©ng sẽ dừng lại và há»i:
“Nhưng nà y chị, há há»a ngục không chấm dứt sau nhiá»u, rất nhiá»u năm đó sao?â€
Hay; “Những ngưá»i bị thiêu đốt trong há»a ngục, há há» không bao giá» chết hay sao? Và há há» không cháy thà nh than hay sao? Và nếu ngưá»i ta cầu nguyện rất nhiá»u cho các ngưá»i có tá»™i, há Chúa không cho há» ra khá»i đó hay sao? Và khi há» còn là m các việc hy sinh nữa? Những ngưá»i có tá»™i quả đáng thương! Chúng ta phải cầu nguyện và là m nhiá»u việc hy sinh cho há»!â€
Và em nói tiếp:
“Bà ấy [Äức Mẹ] tốt là nh xiết bao! Bà hứa sẽ Ä‘em chúng ta vá» thiên đà ng!â€.
Ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn trở lại
Jacinta khắc sâu việc thá»±c hiện hy sinh cho ngưá»i có tá»™i và o trong tâm khảm đến ná»—i không bao giá» bá» lỡ cÆ¡ há»™i là m những việc nà y. Có hai gia đình ở Moita có con cái Ä‘i ăn xin từng nhà . Má»™t ngà y kia, chúng con gặp các trẻ em nà y, khi chúng con Ä‘ang Ä‘i chăn chiên. Ngay khi gặp há», Jacinta nói vá»›i chúng con:
“Chúng ta hãy dà nh bữa trưa cá»§a chúng ta cho các trẻ em nghèo nà y, để ngưá»i có tá»™i ăn năn trở lạiâ€.
Và em chạy Ä‘i tặng bữa trưa cho há». Chiá»u hôm đó, em nói vá»›i con rằng em đói bụng. Gần đấy có những cây sồi xanh và những cây sồi thưá»ng. Trái cá»§a chúng vẫn còn xanh. Tuy nhiên, con nói vá»›i em chúng con có thể ăn chúng. Francisco bèn leo lên cây sồi xanh và hái đầy các túi, nhưng Jacinta nhá»› rằng chúng con có thể ăn trái cá»§a cây sồi thưá»ng, và do đó, là m việc hy sinh bằng việc ăn loại trái đắng hÆ¡n. Thế là buổi chiá»u hôm ấy, chúng con thưởng thức bữa ăn thịnh soạn nà y! Jacinta biến việc nà y thà nh má»™t trong các việc hy sinh thông thưá»ng cá»§a em, và thưá»ng hái những trái sồi thưá»ng hoặc những trái ôliu từ cây.
Một hôm, con bảo em:
“Jacinta, đừng ăn trái đó; nó quá đắng!â€
“Nhưng vì nó đắng nên em má»›i ăn nó, để những ngưá»i có tá»™i ăn năn trở lạiâ€.
Trên đây không phải là những lần duy nhất chúng con ăn chay. Chúng con từng thá»a thuáºn vá»›i nhau rằng bất cứ khi nà o gặp má»™t trẻ em nghèo như những trẻ em nà y, chúng con sẽ dà nh bữa trưa cho há». Há» rất sung sướng được lãnh nháºn các món bố thà nà y, nên há» rất hay gặp chúng con; há» hay đợi chúng con trên lá»™ trình cá»§a chúng con. Vừa trông thấy há», Jacinta đã chạy tá»›i và cho há» má»i món ăn chúng con có ngà y hôm đó, hạnh phúc như thể em chẳng cần đến những món nà y. Và o những ngà y như thế, thức ăn duy nhất cá»§a chúng con chỉ còn là những hạt thông, và những trái má»ng (berry) nhá» cỡ trái ôliu má»c ở rá»… các cây hoa hình chuông mầu và ng, cÅ©ng như các trái dâu Ä‘en, nấm, hoặc má»™t và i thứ khác chúng con thấy được ở rá»… các cây thông – GiỠđây, con không thể nhá»› những thứ nà y tên gì. Nếu có trái cây nà o trên đất thuá»™c cha mẹ chúng con, chúng con thưá»ng ăn nó.
Việc khát mong là m các hy sinh cá»§a Jacinta xem ra không biết đâu cho vừa. Má»™t ngà y kia, ngưá»i hà ng xóm cho mẹ con má»™t bãi cá» ngon cho đà n chiên cá»§a chúng con. Dù bãi cá» nà y khá xa và chúng con Ä‘ang ở những ngà y rất nóng cá»§a mùa hè, mẹ con cÅ©ng vẫn nháºn món quà háºu hÄ©nh nà y, và sai con tá»›i đó. Ngà i nói vá»›i con rằng chúng con nên nghỉ trưa dưới bóng cây cối, vì gần đó có giếng để đà n váºt uống nước. Trên đưá»ng tá»›i đó, chúng con gặp mấy đứa trẻ nghèo thân thương cá»§a chúng con, và Jacinta chạy tá»›i cho há» các cá»§a bố thà thông thưá»ng cá»§a chúng con. Hôm đó là má»™t ngà y tháºt đáng yêu, nhưng mặt trá»i thì nắng cháy, và trong thá»a đất hoang khô cằn sá»i đá ấy, xem ra má»i sá»± Ä‘á»u như cháy xém cả. Chúng con bị nung đến khát khô và không há» có má»™t giá»t nước để uống. Thoạt đầu, chúng con dâng sá»± hy sinh nà y má»™t cách quảng đại cho ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn trở lại, nhưng quá trưa, chúng con không còn chịu đựng được nữa.
Vì có má»™t căn nhà gần đấy, nên con đỠnghị vá»›i hai bạn đồng hà nh rằng con sẽ Ä‘i và xin há» Ãt nước. Hai bạn đồng hà nh đồng ý, nên con Ä‘i gõ cá»a. Má»™t bà già nhá» bé không những cho con nước uống mà còn cho cả bánh mì nữa, được con tiếp nháºn má»™t cách đầy biết Æ¡n. Con chạy Ä‘i chia cho các bạn đồng hà nh, rồi đưa bình nước cho Francisco và bảo em uống.
Em trả lá»i: “Em không muốn uốngâ€
“Tại sao?â€
“Em muốn hy sinh để ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn trở lạiâ€
‘Còn Jacinta, em uống má»™t há»›p chứ!â€
“Nhưng em cÅ©ng muốn dâng hy sinh nà y cho ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn trở lạiâ€.
Thế là con đổ nước xuống má»™t chá»— lõm trong đá, để đà n chiên uống, và đem bình Ä‘i trả cho bà chá»§ cá»§a nó. Cái nóng má»—i lúc má»™t gay gắt hÆ¡n. Tiếng kêu nhức óc cá»§a dế và cà o cà o hợp vá»›i tiếng á»™p á»™p cá»§a ếch nhái từ chiếc ao gần đó khiến cho sá»± om sòm thà nh gần như không thể chịu đựng được. Jacinta, ngưá»i vốn yếu á»›t, và cà ng yếu á»›t hÆ¡n vì thiếu thá»±c phẩm và nước uống, nói vá»›i con má»™t cách hết sức đơn sÆ¡ vốn là bản tÃnh em rằng:
“Chị nói vá»›i mấy con dế và mấy con ếch im Ä‘i! Em nhức đầu quáâ€.
Lúc ấy, Francisco há»i Jacinta:
“Há em không muốn chịu Ä‘iá»u nà y vì các ngưá»i tá»™i lá»—i hay sao?â€
Con nhá», tay ôm đầu, trả lá»i:
“Có, em chịu. Cứ để chúng ca Ä‘i!â€
Gia đình chống đối
Trong khi ấy, tin tức vá» những Ä‘iá»u xẩy ra được loan truyá»n. Mẹ con trở nên lo lắng, và bằng má»i giá, muốn con phải chối bá» những gì con đã nói ra. Má»™t ngà y kia, trước khi con Ä‘i trông coi Ä‘oà n váºt, mẹ cương quyết bắt con phải thú nháºn là con nói dối, và để là m được việc nà y, mẹ con vừa vuốt ve vừa Ä‘e dá»a, tháºm chà dùng cả cán chổi nữa. Bất chấp tất cả những thứ nà y, mẹ không nháºn được gì cả trừ sá»± câm như hến hoặc việc xác nháºn má»i Ä‘iá»u con đã nói. Mẹ đà nh bảo con Ä‘i chăn Ä‘oà n váºt và trong ngà y phải đắn Ä‘o kỹ Ä‘iá»u nà y: mẹ không bao giá» dung thứ má»™t lá»i nói dối nà o cá»§a con cái mẹ cả, cà ng không dung thứ loại nói dối nà y. Mẹ cảnh cáo con rằng mẹ sẽ ép buá»™c con, má»—i tối, phải tá»›i những ngưá»i con đã lừa dối để thú nháºn rằng con đã nói dối và xin há» tha thứ.
Con Ä‘i rá»i nhà vá»›i Ä‘oà n váºt, và hôm đó, các bạn đồng hà nh bé nhá» cá»§a con Ä‘ang đứng đợi con. Khi thấy con khóc, các em chạy lại và há»i con Ä‘iá»u gì đã xẩy ra. Con cho các em hay má»i sá»± đã xẩy ra và nói thêm:
“Các em cho chị hay Ä‘i, chị phải là m gì bây giá»? Mẹ chị cương quyết bằng bất cứ giá nà o cÅ©ng bắt chị phải nói chị nói dối. Nhưng là m thế nà o chị có thể là m thế được?â€
Lúc ấy, Frncisco nói với Jacinta:
“Em thấy đó! Tất cả tại lá»—i em. Tại sao em phải nói cho há» hay chứ?â€
Con nhá», dà n dụa nước mắt, qùy xuống, chắp tay, và xin chúng con thứ lá»—i. Em nói trong nước mắt:
“Em đã là m sai, nhưng em sẽ không bao giá» nói bất cứ Ä‘iá»u gì vá»›i bất cứ ai nữaâ€.
Äức Cha có lẽ sẽ thắc mắc ai dạy Jacinta thá»±c hiện hà nh vi khiêm nhưá»ng nà y? Con không biết. Có lẽ em thấy các anh chị trong nhà xin cha mẹ tha thứ trước khi Ä‘i rước lá»…; hoặc, như con vốn nghÄ©, Jacinta là em bé được Chúa ban dư đầy Æ¡n phúc, và má»™t sá»± hiểu biết tốt hÆ¡n vá» Ngưá»i và nhân đức.
Má»™t thá»i gian sau, khi cha xứ cho vá»i chúng con tá»›i để tra há»i, Jacinta cúi đầu và khó khắn lắm ngà i má»›i thà nh công trong việc nháºn được má»™t hay hai lá»i cá»§a em. Khi đã ra ngoà i, con há»i em:
“Tại sao em không trả lá»i cha xứ?â€
“Vì em đã hứa vá»›i chị sẽ không bao giá» nói bất cứ Ä‘iá»u gì vá»›i bất cứ ai!â€.
Má»™t ngà y kia, em há»i:
“Tại sao chúng ta không thể nói: Äức Mẹ bảo chúng ta là m việc hy sinh cho các ngưá»i tá»™i lá»—i?â€
“Äể há» không còn há»i chúng ta thá»±c hiện loại hy sinh nà oâ€.
Mẹ con cà ng ngà y cà ng buồn bá»±c hÆ¡n vá» cách sá»± việc diá»…n tiến. Äiá»u nà y khiến mẹ thá»±c hiện má»™t cố gắng khác để buá»™c con phải thú nháºn là con nói dối. Má»™t sáng sá»›m kia, mẹ gá»i con và cho con hay mẹ sẽ dẫn con tá»›i gặp cha xứ; mẹ nói:
“Khi tá»›i đó, con phải qùy gối, thưa vá»›i ngà i rằng con nói dối, và xin ngà i thứ lá»—iâ€.
Khi Ä‘i ngang qua nhà dì con, mẹ con và o bên trong má»™t lúc. Việc nà y cho con cÆ¡ há»™i nói vá»›i Jacinta Ä‘iá»u xẩy ra. Thấy con buồn như thế, em chẩy nước mắt mà nói:
“Em sẽ dáºy và gá»i anh Francisco. Chúng em sẽ Ä‘i và cầu nguyện cho chị ở bá» giếng. Khi chị trở vá», hãy đến tìm bá»n em ở đóâ€.
Khi con trở vá», con chạy tá»›i giếng, và ở đó, hai em Ä‘ang qùy gối, cầu nguyện. Ngay khi thấy con, Jacinta chạy tá»›i ôm lấy con, rồi nói:
“Chị thấy không, Chúng ta không nên sợ bất cứ Ä‘iá»u gì! Äức Mẹ luôn luôn phù há»™ chúng ta. Ngà i là ngưá»i bạn tốt xiết bao cá»§a chúng ta!â€
Từ ngà y Äức Mẹ dạy chúng con dâng các hy sinh cá»§a chúng con lên Chúa Giêsu, bất cứ lúc nà o chúng con có Ä‘iá»u gì phải Ä‘au khổ, hay thoả thuáºn là m má»™t hy sinh nà o đó, Jacinta Ä‘á»u há»i:
“Chị có nói vá»›i Chúa Giêsu rằng việc nà y là vì tình yêu đối vá»›i Ngưá»i chưa?â€
Nếu con nói chưa, em sẽ bảo:
“Váºy em sẽ nói vá»›i Ngưá»i†rồi chắp tay, em ngước mắt lên trá»i và thưa:
“Lạy Chúa Giêsu, việc nà y là vì tình yêu đối vá»›i Chúa, và để các ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn trở lại!â€.
Yêu mến Äức Thánh Cha
Hai linh mục, tức những vị đến tra há»i chúng con, khuyên chúng con nên cầu nguyện cho Äức Thánh Cha. Jacinta há»i Äức Thánh Cha là ai. Các linh mục tốt là nh đã giải thÃch ngà i là ai và ngà i rất cần lá»i cầu nguyện như thế nà o. Äiá»u nà y khiến Jacinta yêu mến Äức Thánh Cha đến ná»—i, má»—i lần dâng các hy sinh lên Chúa Giêsu, em Ä‘á»u thêm: “và cho Äức Thánh Chaâ€. Cuối kinh Mân Côi, em luôn luôn Ä‘á»c 3 kinh KÃnh Mừng cho Äức Thánh Cha, và thỉnh thoảng, em đưa ra nháºn xét:
“Em thÃch được gặp Äức Thánh Cha quá! Rất nhiá»u ngưá»i tá»›i đây, nhưng Äức Thánh Cha thì không bao giá» tá»›i!â€
Trong sá»± đơn sÆ¡ con Ãt, em tưởng Äức Thánh Cha cÅ©ng có thể Ä‘i đó Ä‘i đây như bất cứ ai khác!
Má»™t ngà y kia, cha con và chú con được má»i ra trước ông quáºn trưởng và o sáng hôm sau cùng vá»›i 3 đứa chúng con.
Chú con tuyên bố “tôi sẽ không Ä‘em các con tôi Ä‘i, cÅ©ng sẽ không mang chúng ra trình bất cứ tòa án nà o. Tại sao, chúng đâu có đủ tuổi để phải chịu trách nhiệm đối vá»›i các hà nh vi cá»§a chúng, và ngoà i ra, chúng không thể nà o chịu đựng nổi chuyến cuốc bá»™ đưá»ng trưá»ng tá»›i Vila Nova de Ourém. Tôi sẽ Ä‘i để xem há» muốn gìâ€.
Cha con thì nghĩ khác:
“Còn con gái tôi, tôi sẽ mang cháu Ä‘i theo! Hãy để cháu tá»± trả lá»i; tôi không hiểu mô tê gì vá» việc nà yâ€.
Há» mượn dịp nà y là m chúng con thất đảm bằng má»i cách có thể cá»§a há». Hôm sau, khi chúng con Ä‘i qua nhà chú con, cha con phải đợi chú con Ãt phút. Con chạy tá»›i chà o tạm biệt Jacinta, lúc đó vẫn còn Ä‘ang nằm trong giưá»ng. Hồ nghi không biết chúng con còn gặp lại nhau nữa hay không, con quà ng tay ôm lấy em. Báºt khóc, con nhá» thá»u thà o:
“Nếu há» giết chị, chị hãy nói vá»›i há» là anh Francisco và em cÅ©ng y hệt như chị, và chúng em cÅ©ng muốn chết. GiỠđây, em sẽ ra giếng ngay cùng vá»›i anh Francisco, và chúng em sẽ hết lòng cầu nguyện cho chịâ€.
Khi mà n đêm đã phá»§, lúc con trở vá», con chạy tá»›i giếng, và thấy hai em vẫn còn Ä‘ang ở đấy, qùy gối, mình nghiêng vá» phÃa chiếc giếng, hai tay ôm lấy đầu, khóc thảm thiết. Ngay khi thấy con, hai em reo lên vì ngạc nhiên:
“Chị đến đó hả? Tại sao, chị cá»§a chị tá»›i đây múc nước và cho bá»n em hay hỠđã giết chị rồi! Chúng em Ä‘ang cầu nguyện và khóc chị đây nà y!â€
Bị giam ở Ourém
Má»™t thá»i gian sau, khi chúng con bị tống giam, Ä‘iá»u là m Jacinta Ä‘au khổ hÆ¡n cả là cảm thấy bị cha mẹ bá» rÆ¡i. Nước mắt lưng tròng, em bảo:
“Cả cha mẹ chị lẫn cha mẹ em Ä‘á»u không tá»›i thăm chúng ta. Các ngà i không quan tâm gì tá»›i chúng ta nữa!â€
Francisco lúc đó lên tiếng: “Em đừng khóc, chúng ta có thể dâng hy sinh nà y lên Chúa Giêsu cho ngưá»i tá»™i lá»—iâ€.
Rồi, ngước mắt và giÆ¡ tay lên trá»i, em dâng lá»i:
“Ôi lạy Chúa Giêsu, con dâng việc nà y vì lòng yêu mến Chúa và để các ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn trở lạiâ€.
Jacinta thưa thêm:
“và cho cả Äức Thánh Cha nữa, và để Ä‘á»n vì các tá»™i xúc phạm đến Trái Tim Vô Nhiá»…m Mariaâ€.
Sau khi bị biệt giam Ãt lâu, chúng con được Ä‘oà n tụ vá»›i nhau cùng má»™t phòng ở trại giam. Khi há» bảo nay mai chúng con sẽ bị đưa Ä‘i thiêu sống, Jacinta Ä‘i qua má»™t bên, đứng bên cá»a sổ nhìn qua chợ bán trâu bò. Thoạt đầu con nghÄ© em bị quang cảnh là m cho suy tư, nhưng không bao lâu, con khám phá ra em Ä‘ang khóc. Con Ä‘i tá»›i và kéo em lại gần và há»i xem tại sao em khóc. Em đáp:
“Vì chúng ta sắp phải chết mà không được gặp cha mẹ, cả mẹ cÅ©ng không!â€
Nước mắt chẩy đầy má, em nói thêm:
“Em ước ao Ãt nhất được gặp mẹ emâ€.
“Váºy, há em không muốn dâng hy sinh nà y cho các ngưá»i tá»i lá»—i ăn năn trở lại hay sao?â€
“Có, em muốn!â€
Vá»›i khuôn mặt vẫn đẵm nước mắt, em chắp tay, ngước mắt lên trá»i và dâng lá»i:
“Ôi lạy Chúa Giêsu, hy sinh nà y vì lòng yêu mến Chúa, vì sá»± ăn năn trở lại cá»§a các ngưá»i tá»™i lá»—i, vì Äức Thánh Cha, và để Ä‘á»n vì các tá»™i xúc phạm đến Trái Tim Vô Nhiá»…m Maria!â€
Các tù nhân có mặt lúc ấy tìm cách an ủi chúng con. HỠbảo:
“Các em chỉ cần cho ông quáºn trưởng biết bà máºt! Bất kể Äức Bà muốn hay không muốn các em nói!â€
Jacinta mạnh mẽ đáp lại:
“Không bao giá»! Cháu chẳng thà chết còn hÆ¡n!â€
Kinh Mân Côi ở trong nhà tù
Sau đó, chúng con quyết định Ä‘á»c Kinh Mân Côi. Jacinta cởi mẫu ảnh em Ä‘ang Ä‘eo quanh cổ xuống và yêu cầu má»™t tù nhân treo nó lên má»™t chiếc Ä‘inh ở trên tưá»ng cho em. Qùy trước mẫu ảnh nà y, chúng con bắt đầu cầu nguyện. Các tù nhân cùng cầu nguyện vá»›i chúng con, nghÄ©a là , nếu há» biết cách cầu nguyện, nhưng Ãt nhất, há» cÅ©ng qùy gối. Khi Kinh Mân Côi đã xong, Jacinta lại đến bên cá»a sổ và khóc. Con há»i:
“Nà y Jacinta, há em không dâng hy sinh nà y lên Chúa được hay sao?â€
“Có, em có dâng, nhưng em cứ nghÄ© đến mẹ em hoà i, và không là m sao nÃn khóc đượcâ€.
Vì Äức Trinh Nữ Diá»…m Phúc đã bảo chúng con phải dâng lá»i cầu nguyện và các hy sinh cá»§a chúng con để Ä‘á»n vì các tá»™i xúc phạm đến Trái Tin Vô Nhiá»…m Maria nữa, nên chúng con thá»a thuáºn vá»›i nhau rằng má»—i ngưá»i chúng con sẽ chá»n má»™t trong các ý chỉ nà y. Má»™t ngưá»i dâng cho các ngưá»i tá»™i lá»—i, má»™t ngưá»i dâng cho Äức Thánh Cha và ngưá»i còn lại dâng để Ä‘á»n vì các tá»™i xúc phạm đến Trái Tim Vô Nhiá»…m Maria. Sau khi đã quyết định như thế rồi, con bảo Jacinta chá»n bất cứ ý chỉ nà o em thÃch.
“Em sẽ dâng cho má»i ý chỉ, vì em thÃch hết má»i ý chỉ nà yâ€.
Và sau cùng… khiêu vũ
Trong số các tù nhân, có má»™t ngưá»i chÆ¡i đà n concertina (tá»±a như áccócđêông). Äể chúng con khuây khá»a, ông ấy bắt đầu chÆ¡i đà n và các tù nhân khác bắt đầu hát. Há» há»i chúng con có biết nhẩy không. Chúng con thưa chúng con biết các Ä‘iệu “fandango†và “viraâ€. Äối vÅ© cá»§a Jacinta là má»™t ngưá»i phạm tôi ăn cắp, vì thấy em nhá» quá nên đã bế em lên và vừa bế em vừa nhẩy! Chúng con chỉ những mong Äức Mẹ thương đến linh hồn ông và cho ông trở lại!
Lúc nà y, chắc Äức Cha sẽ nói: “Quả là má»™t thiên hướng tốt để tỠđạo!†Äúng váºy. Nhưng chúng con chỉ là những đứa trẻ nên không nghÄ© quá khá»i Ä‘iá»u nà y. Jacinta rất thÃch nhẩy, và có khiếu đặc biệt vá» việc nà y. Con còn nhá»› má»™t ngà y kia em khóc lóc thảm thiết vì má»™t ngưá»i anh Ä‘i chiến đấu rồi được thông báo là chết trong lúc thi hà nh nhiệm vụ. Äể em khuây khá»a, con sắp xếp má»™t cuá»™c khiêu vÅ© vá»›i hai ngưá»i anh cá»§a Jacinta. Trá»i, con nhá» nhẩy Æ¡i là nhẩy, nhẩy đến quên cả khóc, nước mắt hết chẩy đằm đìa trên má. Em thÃch nhẩy đến ná»—i chỉ cần má»™t ngưá»i chăn chiên nà o đó chÆ¡i nhạc cụ là đủ để em nhẩy má»™t mình. Bất chấp như thế, khi Ngà y Há»™i tá»›i hay khi Ngà y Lá»… KÃnh Thánh Gioan tá»›i, em tuyên bố:
“Em sẽ không nhẩy nữaâ€.
“Tại sao không?â€
“Vì em muốn dâng hy sinh nà y lên Chúaâ€.
II. Sau các lần hiện ra
Cầu nguyện và hy sinh tại Cabeço
Dì con má»i mệt vì cứ phải liên tục phái má»™t ai đó Ä‘i đón các con vá», chỉ để là m vui lòng những ngưá»i đến yêu cầu được nói vá»›i các em. Bởi thế, dì đã trao việc săn sóc Ä‘oà n váºt cho ngưá»i con trai khác cá»§a dì tên là Gioan. Quyết định nà y là m Jacinta Ä‘au lòng vì hai lý do: thứ nhất, vì em cứ phải nói vá»›i má»i ngưá»i đến tìm em và thứ hai, vì em không còn có thể dà nh cả ngà y ở vá»›i con. Tuy nhiên, em phải nhẫn nhục chịu đựng. Äể tránh những ngưá»i khách không muốn gặp, em và Francisco hay Ä‘i trốn tại má»™t chiếc hang đá trên má»™t sưá»n đồi đối diện vá»›i là ng. Trên đỉnh đồi, có cối xay chạy bằng gió. Nhá» nằm á» sưá»n phÃa đông, nÆ¡i ẩn nà y được tạo thà nh má»™t cách khéo léo đến độ cung cấp cho các em má»™t sá»± che chở lý tưởng chống lại cả mưa lẫn cái nóng như nung, nhất là nhá» nó được che chở bởi nhiá»u cây sồi và cây ôliu. Tại đây, Jacinta đã dâng không biết bao nhiêu lá»i cầu nguyện và hy sinh lên Chúa qúy yêu cá»§a chúng ta!
Khắp sưá»n đồi má»c man và n các loà i hoa. Trong đó, có nhiá»u hoa lưỡi đòng (iris), và Jacinta đặc biệt thÃch loại hoa nà y. Má»—i chiá»u tối, em Ä‘á»u đợi con trên đưá»ng vá» nhà , tay cầm má»™t nhánh lưỡi đòng mà em đã hái cho con, hoặc má»™t loại hoa khác nếu không tìm thấy hoa lưỡi đòng. Quả là má»™t niá»m vui thá»±c sá»± đối vá»›i em khi ngắt từng nhánh hoa cà i lên tóc con.
Mẹ con hà i lòng vá» thá»i gian dà nh cho việc hà ng hà ng phải quyết định xem con phải chăn đà n chiên ở đâu, vì nhá» thế, mẹ biết rõ có thể tìm con ở đâu khi cần tá»›i. Khi địa Ä‘iểm nà y gần nhà , con Ä‘á»u nói vá»›i các bạn đồng hà nh bé nhá» cá»§a con, và há» không chần chá» chạy tá»›i gặp con. Jacinta không bao giá» ngừng chạy cho tá»›i khi thoáng thấy con. Rồi, mệt nhoà i, em đà nh ngồi xuống và gá»i tên con, cho tá»›i khi con đáp lại và chạy tá»›i gặp em.
Các buổi tra vấn rắc rối
Cuối cùng, mẹ con, mệt má»i vì thấy chị con mất thì giá» Ä‘i gá»i con và giữ đà n chiên thay cho con, nên đã quyết định bán chúng Ä‘i. Mẹ bà n chuyện nà y vá»›i dì con, và hai ngưá»i đồng ý gá»i bá»n con đến trưá»ng. Giá» chÆ¡i, Jacinta thÃch Ä‘i viếng Mình Thánh Chúa. Em phà n nà n:
“Xem ra há» Ä‘oán được. Vì chúng ta vừa và o trong nhà thá» là má»™t đám đông đã ùa tá»›i há»i chúng ta đủ câu há»i! Em muốn được ở má»™t mình trong chốc lát vá»›i Chúa Giêsu Ẩn Mình và chuyện trò vá»›i Ngưá»i, nhưng há» có bao giỠđể chúng ta yên đâu!â€
Äúng như thế, các ngưá»i nhà quê đơn sÆ¡ không bao giỠđể chúng con má»™t mình. Vá»›i sá»± đơn sÆ¡ chân thà nh nhất, há» nói vá»›i chúng con má»i nhu cầu và rối rắm cá»§a há». Jacinta biểu lá»™ má»™t lòng cảm thương lá»›n lao nhất, nhất là khi liên hệ tá»›i má»™t ngưá»i tá»™i lá»—i nà o đó; em bảo: “chúng ta phải cầu nguyện và dâng các hy sinh lên Chúa cá»§a chúng ta, để ngưá»i nà y, ngưá»i đáng thương nà y, ăn năn trở lại và khá»i xuống há»a ngục!â€
Vá» phương diện nà y, ở đây, có lẽ nên thuáºt lại má»™t biến cố cho thấy Jacinta đã cố gắng đến đâu tìm cách trốn những ngưá»i đến tìm em. Má»™t ngà y kia, khi chúng con Ä‘ang trên đưá»ng tá»›i Fatima, và gần tá»›i lá»™ chÃnh, chúng con để ý má»™t nhóm qúi bà và qúi ông Ä‘ang bước ra khá»i xe. Chúng con biết chắc há» Ä‘i kiếm chúng con. Chạy trốn là điá»u không thể, vì há» sẽ thấy chúng con. Chúng con cứ thế tiếp tục tiến bước, hy vá»ng sẽ Ä‘i qua mà không bị nháºn diện. Gặp chúng con, qúi bà há»i xem chúng con có biết các trẻ chăn chiên mà Äức Mẹ đã hiện ra không. Chúng con nói biết.
“Các cháu có biết các em đó sống ở đâu không?â€
Chúng con chỉ cho há» hướng Ä‘i chÃnh xác, và chạy Ä‘i trốn ở cánh đồng giữa các bụi mâm xôi (brambles). Jacinta thÃch chà trước kết quả cá»§a chiến thuáºt nà y đến ná»—i hô to: “chúng ta phải là m như thế nà y khi há» không nhìn ra chúng taâ€.
Cha Cruz thánh thiện
Má»™t ngà y kia, Cha Cruz từ Lisbon tá»›i để tra vấn chúng con. Khi đã kết thúc, ngà i yêu cầu chúng con chỉ cho ngà i địa Ä‘iểm Äức Mẹ đã hiện ra vá»›i chúng con. Trên đưá»ng Ä‘i, chúng con bước hai bên Cha Äáng KÃnh, ngưá»i cỡi má»™t con lừa nhỠđến ná»—i chân cá»§a ngà i gần chạm đất. Trong khi Ä‘ang Ä‘i như thế, ngà i dạy chúng con những lá»i nguyện ngắn, mà hai trong số nà y được Jacinta nháºn là m cá»§a riêng và không bao giá» ngừng lặp Ä‘i lặp lại mãi sau nà y: “Ôi lạy Chúa Giêsu cá»§a con, Con yêu mến Chúa! Lạy Trái Tim Dịu Ngá»t Äức Mẹ Maria, hãy cứu vá»›t con!â€
Má»™t ngà y kia, lúc nằm bệnh, em nói vá»›i con “Em thÃch nói vá»›i Chúa Giêsu em yêu Ngưá»i xiết bao! Nhiá»u lần, khi em nói vá»›i Ngưá»i như thế, dưá»ng như lá»a bừng lên trong trái tim em, nhưng lá»a nà y không thiêu rụi emâ€.
Má»™t lần khác, em bảo: “Em yêu mến Chúa và Äức Mẹ nhiá»u đến ná»—i không bao giá» biết mệt má»i nói vá»›i các Äấng rằng em yêu mến các Äấngâ€.
Các ơn phúc nhỠJacinta
Có má»™t phụ nữ kia ở khu nhà chúng con thưá»ng lăng mạ chúng con má»—i lần thấy chúng con. Má»™t ngà y kia, chúng con bá»—ng gặp bà ấy lúc bà ấy Ä‘ang rá»i má»™t quán rượu, hÆ¡i quá say má»™t chút. Không hà i lòng vá»›i những lá»i nhục mạ xuông, bà ấy tiến xa hÆ¡n. Khi bà ấy nói xong, Jacinta bảo con: “Chúng ta phải khẩn nà i Äức Mẹ và dâng các hy sinh để ngưá»i đà n bà nà y ăn năn trở lại. Bà nà y nói nhiá»u Ä‘iá»u tá»™i lá»—i quá đến ná»—i nếu không Ä‘i xưng tá»™i, bà ấy sẽ sa há»a ngụcâ€.
Mấy ngà y sau, chúng con Ä‘ang chạy ngang qua cá»a nhà bà ấy thì bá»—ng nhiên Jacinta dừng lại như chết, quay lại há»i:
“Nè, có phải ngà y mai chúng ta sẽ Ä‘i gặp Äức Mẹ không?â€
“Äúng, đúng váºyâ€.
“Váºy chúng ta đừng chÆ¡i nữa. Chúng ta có thá» là m việc hy sinh nà y để các ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn trở lạiâ€.
Không nháºn ra rằng má»™t ai đó Ä‘ang theo dõi chúng con, em nâng tay và ngước mắt lên trá»i, và là m việc dâng hy sinh. Trong khi ấy, ngưá»i đà n bà nhìn qua cánh cá»a chá»›p. Sau đó, bà ấy nói vá»›i mẹ con rằng những Ä‘iá»u Jacinta là m đã gây má»™t ấn tượng đến ná»—i bà ấy không cần có chứng cá»› nà o khác bà ấy má»›i tin và o thá»±c tại cá»§a các lần hiện ra: từ đó, không những bà ấy không nhục mạ chúng con nữa mà còn không ngừng xin chúng con cầu cùng Äức Mẹ để tá»™i lá»—i cá»§a bà được tha thứ.
Lại má»™t ngà y kia, má»™t ngưá»i đà n bà mắc chứng bệnh khá»§ng khiếp gặp chúng con. Vừa khóc, bà vừa qùy xuống trước mặt Jacinta và yêu cầu em xin Äức Mẹ chữa cho bà . Jacinta khó chịu khi thấy ngưá»i đà n bà qùy trước mặt em, nên dùng đôi tay run rẩy nâng bà ấy dáºy. Nhưng thấy việc nà y quá sức lá»±c cá»§a mình, em cÅ©ng qùy xuống và đá»c ba Kinh KÃnh Mừng vá»›i ngưá»i đà n bà . Rồi em bảo bà ấy đứng dáºy và bảo đảm vá»›i bà ấy rằng Äức Mẹ sẽ chữa bà khá»i bệnh. Sau đó, em tiếp tục cầu nguyện má»—i ngà y cho ngưá»i đà n bà nà y, cho tá»›i khi bà ấy trở lại cám Æ¡n Äức Mẹ đã chữa bà là nh bệnh.
Má»™t dịp khác nữa, có má»™t ngưá»i lÃnh khóc như má»™t đứa trẻ. Ông ấy được lệnh phải lên đưá»ng ra mặt tráºn, dù vợ ông Ä‘ang Ä‘au liệt giưá»ng và ông vốn có ba đứa con còn nhá». Ông khẩn khoản xin má»™t là cho vợ ông khá»i bệnh hai là cho lệnh được rút lại. Jacinta má»i ông Ä‘á»c kinh Mân Côi vá»›i em, rồi nói vá»›i ông:
“Ông đừng khóc. Äức Mẹ tốt lắm! Ngà i chắc chắn sẽ ban cho Æ¡n ông xinâ€.
Từ đó, em không bao giá» quên ngưá»i lình nà y. Cuối má»—i lần Ä‘á»c kinh Mân Côi, em Ä‘á»u Ä‘á»c má»™t kinh KÃnh Mừng cho ông. Mấy tháng sau, ông xuất hiện vá»›i vợ và ba con nhá», để tạ Æ¡n Äức Mẹ vì hai Æ¡n ông đã nháºn được. Trước ngà y lên đưá»ng, vì bị chứng sốt rét, ông đã được miá»…n nghÄ©a vụ quân sá»±, còn vá» phần vợ ông, ông cho hay bà ấy đã được Äức Mẹ chữa cho khá»i bệnh má»™t cách lạ lùng.
Cà ng ngà y cà ng nhiá»u hy sinh hÆ¡n
Má»™t ngà y kia, chúng con được cho biết má»™t linh mục Ä‘ang đến gặp chúng con; ngà i rất thánh thiện và có thể nói Ä‘iá»u Ä‘ang diá»…n ra trong tâm hồn ngưá»i ta. Äiá»u nà y có nghÄ©a ngà i có thể khám phá ra việc chúng con có nói sá»± tháºt hay không.Trà n trá» niá»m vui, Jacinta reo lên:
“Khi nà o Cha nà y tá»›i? Nếu ngà i thá»±c sá»± nói được, thì ngà i hẳn biết chúng ta nói sá»± tháºtâ€.
Má»™t ngà y kia, chúng con Ä‘ang chÆ¡i ở giếng, như con đã nhắc trên đây. Gần chiếc giếng đó, có má»™t vưá»n nho thuá»™c sở hữu cá»§a mẹ Jacinta. Em hái má»™t Ãt chùm nho và mang tá»›i cho chúng con ăn. Nhưng Jacinta không bao giá» quên những ngưá»i có tá»™i. Em nói:
“Chúng ta sẽ không ăn những chùm nho nà y. Chúng ta sẽ dâng hy sinh nà y cho những ngưá»i tá»™i lá»—iâ€.
Rồi em mang các nhùm nho chạy Ä‘i và biếu các trẻ em Ä‘ang chÆ¡i ở dá»c đưá»ng. Em trở lại vá»›i nét mặt rạng rỡ niá»m vui, vì em tìm được các trẻ em nghèo cá»§a chúng con và tặng chúng các chùm nho cá»§a chúng con.
Má»™t lần khác nữa, dì con gá»i chúng con tá»›i ăn má»™t số trái vả dì má»›i mang vá» nhà , và quả tình, những trái vả nà y khiến má»i ngưá»i ăn rất ngon miệng. Jacinta sung sướng ngồi xuống cạnh chiếc thúng, vá»›i má»i ngưá»i khác trong chúng con, và lượm trái vả đầu tiên lên. Vừa tÃnh ăn, thì bá»—ng nhiên em nhá»› ra, nên buá»™t miệng nói:
“Äúng rồi! Hôm nay, chúng ta chưa là m được má»™t hy sinh nà o cho các ngưá»i tá»™i lá»—i! Chúng ta phà i là m bù bằng việc nà y Ä‘iâ€.
Em bèn đặt trái vả và o chiếc thúng, và thá»±c hiện việc dâng hy sinh; và cả chúng con nữa, cÅ©ng đặt các trái vả và o thúng để ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn trở lại. Jacinta thá»±c hiện những việc hy sinh như thế hết lần nà y sang lần ná», nhưng con phải ngưng ở đây kẻo sẽ không bao giá» kết thúc được.
Còn tiếp
Thanhlinh

