Như đã thưa (xem Má»™t trăm năm Fatima: Jacinta dưới ngòi bút Lucia [phần cuối]), trong cuốn hồi ký số 4 viết năm 1941 theo lệnh cá»§a Äức Giám Mục Leira lúc ấy, Chị Lucia đã đặc biệt viết vá» Francisco. Äây là cuốn hồi ký sau cùng và dà i nhất, trong đó, chị thưa vá»›i Äức Giám Mục Giáo Pháºn rằng: “con tin con đã viết hết má»i Ä‘iá»u Äức Cha yêu cầu con viếtâ€. Tuy nhiên, chị giữ kÃn phần thứ ba cá»§a Bà Máºt [Fatima].
Ở đây, chúng tôi chỉ đỠcáºp tá»›i các chi tiết liên quan tá»›i Francisco và sá»± thánh thiện cá»§a cáºu, sá»± thánh thiện sẽ là m cáºu được Äức Phanxicô phong thánh ngà y 13 sắp tá»›i.
Linh đạo của Francisco
Váºy, thưa Äức Cha, con sẽ bắt đầu bằng việc viết Ä‘iá»u Thiên Chúa muốn soi sáng tâm trà con vá» Francisco. Con hy vá»ng rằng ở trên thiên đà ng, Chúa sẽ cho em biết những gì con sẽ viết vá» em ở dưới thế, để em cầu bầu cho con cùng Chúa Giêsu và Mẹ Maria, nhất là trong những ngà y sắp tá»›i.
Tình âu yếm kết chặt con vá»›i Francisco chỉ là tình há» hà ng và là má»™t tình cảm có gốc rá»… trong Æ¡n thánh mà trá»i đã Ä‘oái thương ban cho chúng con.
Ngoại trừ các đặc Ä‘iểm và việc thá»±c hà nh nhân đức cá»§a em ra, Francisco xem ra không phải là anh trai cá»§a Jacinta chút nà o. Không như em gái, tÃnh tình em không thất thưá»ng nhưng cÅ©ng không sôi nổi. Trái lại, em có bản tÃnh trầm lặng và dá»… tuân phục.
Khi chúng con chÆ¡i vá»›i nhau và em thắng cuá»™c, nhưng nếu có ai muốn bác bá» quyá»n thắng cuá»™c cá»§a em, em nhưá»ng liá»n không ta thán chi, chỉ nói: “chị nghÄ© chị thắng ư? ÄÆ°á»£c, em không cần đâu!â€
Em không há» thÃch nhẩy, như Jacinta; em thÃch chÆ¡i sáo hÆ¡n trong khi ngưá»i khác nhẩy.
Trong các trò chÆ¡i cá»§a chúng con, em khá sinh động; nhưng Ãt ngưá»i trong chúng con thÃch chÆ¡i vá»›i em, vì em gần như lúc nà o cÅ©ng thua. Con phải thú thá»±c rằng chÃnh con cÅ©ng không luôn cảm thấy có thiên hướng tốt đối vá»›i em, vì tÃnh khà tá»± nhiên trầm tÄ©nh cá»§a em gây khó chịu cho tÃnh tình vốn quá sôi nổi cá»§a con. Äôi khi, con nắm cánh tay em, bắt em ngồi xuống đất hay trên má»™t phiến đá, và bảo em ngồi im; em vâng lá»i con như thể con có quyá»n bÃnh trên em váºy. Sau đó, thấy hối háºn, con đến cầm tay em, em Ä‘i theo con vui vẻ như chưa há» xẩy ra chuyện gì. Nếu má»™t trong các trẻ em khác nằng nặc muốn lấy váºt gì đó thuá»™c vá» em, em thưá»ng nói: “để há» lấy! Em đâu có cần?â€
Con nhá»› má»™t ngà y ná», em tá»›i nhà con và sung sướng chỉ cho con xem má»™t chiếc khăn tay có ảnh Äức Bà Nazarét trên đó, mà ai đó đã Ä‘em vá» cho em từ duyên hải. Má»i trẻ em vây quanh em để chiêm ngưỡng chiếc khăn tay. Nó được chuyá»n từ tay nà y qua tay khác và trong tÃch tắc bá»—ng biến mất. Chúng con Ä‘i tìm nhưng không thấy nó đâu. Má»™t lát sau, con tìm thấy nó ở trong túi má»™t bé trai khác. Con muốn lấy chiếc khăn lại từ em bé nà y, nhưng em nằng nặc cho rằng chiếc khăn là cá»§a em, và má»™t ai đó cÅ©ng đã Ä‘em vá» cho em từ duyên hải. Äể chấm dứt cuá»™c cãi vã, Francisco tiến đến em nhá» và nói: “Cứ để em giữ Ä‘i!Chiếc khăn tay đâu có gì quan trá»ng đối vá»›i em?†à kiến cá»§a riêng con là nếu em lá»›n đến tuổi trưởng thà nh, thiếu sót lá»›n nhất cá»§a em có lẽ là thái độ “không bao giá» quan trá»ng†nà y cá»§a em.
Khi con lên bẩy và bắt đầu đưa chiên Ä‘i ăn cá», Francisco dưá»ng như rất thá» Æ¡. Má»—i chiá»u tối, em thưá»ng đợi con ở sân nhà cha mẹ con, vá»›i em gái cá»§a em, nhưng không phải vì yêu mến con, mà chỉ là để là m vui lòng Jacinta. Vừa khi nghe tiếng chuông cá»§a đà n chiên, là Jacinta đã chạy đến gặp con; trong khi ấy, Francisco vẫn tiếp tục ngồi trên các báºc đá dẫn tá»›i cá»a chÃnh cá»§a nhà con để đợi con. Sau đó, má»›i đến chÆ¡i vá»›i chúng con tại sân Ä‘áºp lúa cÅ©, trong khi chúng con chá» cho Äức Mẹ và Các Thiên Thần đốt đèn lên. Em sốt sắng đếm các vì sao vá»›i chúng con, nhưng không Ä‘iá»u gì là m em say sưa bằng vẻ đẹp cá»§a hừng đông hay hoà ng hôn. Bao lâu em còn được thoáng thấy tia sáng cuối cùng cá»§a hoà ng hôn, em không há» báºn tâm tá»›i việc chiêm ngưỡng chiếc đèn đầu tiên được thắp trên ná»n trá»i.
“Không đèn nà o đẹp bằng đèn cá»§a Chúaâ€, em thưá»ng nháºn xét vá»›i Jacinta như thế, mà Jacinta thì rất thÃch đèn cá»§a Äức Mẹ, vì theo em, “đèn Äức Mẹ không là m ta nhức mắtâ€. Francisco mê mẩn ngắm các tia nắng mặt trá»i lấp lánh trên các tấm cá»a sổ các căn nhà ở những là ng lân cáºn, hay lóng lánh trên những giá»t nước Ä‘iểm trên các hà ng cây và hà ng kim tước cá»§a rặng núi, là m chúng sáng láng như rất nhiá»u vì sao; dưới con mắt em, những tia nắng nà y má»™t ngà n lần đẹp hÆ¡n các đèn Thiên Thần.
Khi em năn nỉ xin mẹ cho Ä‘i chăn Ä‘oà n váºt và do đó, có thể Ä‘i vá»›i con, thì việc nà y để là m vui lòng Jacinta hÆ¡n là bất cứ Ä‘iá»u gì khác, vì Jacinta thÃch có Francisco Ä‘i cùng hÆ¡n là có ngưá»i anh khác là Gioan. Má»™t ngà y kia, mẹ em, vì hÆ¡i pháºt lòng, nên không cho phép em Ä‘i nữa, em bèn bình thản đáp lá»i: “mẹ ạ, không ăn thua gì vá»›i con đâu. Con Ä‘i chăn chiên là để là m vui lòng Jacinta thôiâ€. Em còn xác nháºn Ä‘iá»u nà y trong má»™t dịp khác nữa. Má»™t trong các đồng bạn cá»§a con tá»›i nhà má»i con Ä‘i vá»›i chị ấy, vì chị ấy có má»™t đám cá» rất ngon tìm thấy hôm đó. Vì trá»i khá u ám, nên con tá»›i nhà dì con há»i xem em nà o Ä‘i chăn chiên hôm đó, Francisco và Jacinta, hay anh Gioan cá»§a hai em; nếu là Gioan, thì con thÃch Ä‘i vá»›i Francisco hÆ¡n. Tuy nhiên, dì con đã có quyết định rồi: vì trá»i có thể mưa, nên Gioan phải Ä‘i. Nhưng lúc nà y, Francisco tá»›i gặp mẹ má»™t lần nữa và nà i nỉ mẹ cho Ä‘i. Khi mẹ nói cụt lá»§n chữ “khôngâ€, em kêu lên: “Vá»›i con, chẳng ăn thua gì. ChÃnh Jacinta má»›i cảm thấy buồn vì việc nà y mà thôiâ€.
Các xu hướng tự nhiên
Khi chúng con cùng nhau leo núi, Ä‘iá»u Francisco thÃch hÆ¡n cả là leo lên đỉnh tảng đá cao nhất, và đứng ở đó ca hát hay chÆ¡i sáo. Nếu em gái cá»§a em leo xuống để chạy Ä‘ua vá»›i con, thì em vẫn ở lại trên đó tiếp tục chÆ¡i nhạc và ca hát. Bà i hát em thưá»ng thÃch hát hÆ¡n cả có ná»™i dung như sau:
Em yêu Thiên Chúa trên trá»i
Em yêu mến Ngưá»i trên đất
Em yêu hoa lá ngoà i đồng
Em yêu chiên cừu trên núi.
Em là gái nhỠchăn chiên
Em luôn cầu cùng Äức Mẹ
Giữa Ä‘oà n súc váºt thân thương
Em như mặt trá»i chÃnh ngá».
Cùng vá»›i những con chiên nhá»
Em há»c nhẩy cò nhẩy bước;
Em là niá»m vui sÆ¡n khê
Và là bông huệ thung lũng.
Em luôn tham dá»± các cuá»™c chÆ¡i cá»§a chúng con khi chúng con má»i em, nhưng Ãt khi em tá» ra phấn khÃch, em thưá»ng nói: “Em sẽ Ä‘i, nhưng em biết em sẽ thuaâ€. Các trò chÆ¡i chúng con biết và lấy là m thÃch thú hÆ¡n cả là : chÆ¡i sá»i, chÆ¡i bị phạt, chuyá»n nhẫn, cúc áo, chạm mốc, ném vòng, và các trò chÆ¡i bà i như trò bà i tây (bisca), láºt các con già , đầm và bồi, v.v… Chúng con có hai bá»™ bà i; con có má»™t bá»™ và há» có má»™t bá»™. Francisco thÃch chÆ¡i bà i hÆ¡n cả và môn bisca là môn em ưa thÃch nhất.
Francisco thấy Thiên Thần
Trong lần Thiên Thần hiện ra, Francisco sấp lạy như em gái và con, bị cuốn hút bởi cùng má»™t sức mạnh siêu nhiên khiến chúng con là m như thế; nhưng em há»c cầu nguyện bằng cách nghe chúng con lặp lại, vì em cho chúng con hay em không nghe thấy lá»i Thiên Thần nói.
Sau đó, khi chúng con sấp lạy để Ä‘á»c lá»i cầu nguyện trên, em là ngưá»i đầu tiên cảm thấy má»i vì thế sấp lạy nà y; nhưng em qùy gối, hoặc ngồi, và vẫn tiếp tục cầu nguyện, cho tá»›i khà chúng con kết thúc. Sau nà y, em nói: “em không có khả năng sấp lạy như thế lâu giá», như hai ngưá»i. Lưng em Ä‘au quá khiến em không là m được như váºyâ€.
Lúc Thiên Thần hiện ra lần thứ hai, ở bên giếng, Francisco đợi Ãt phút sau khi biến cố nà y kết thúc, má»›i há»i: “Hai ngưá»i nói vá»›i Thiên Thần. Ngà i nói gì vá»›i hai ngưá»i?â€
“Em không nghe thấy gì à ?â€
“Không. Em chỉ thấy ngà i nói vá»›i hai ngưá»i thôi. Em nghe hai ngưá»i nói vá»›i ngà i, nhưng không biết ngà i nói vá»›i hai ngưá»i Ä‘iá»u gìâ€.
Vì bầu khà siêu nhiên lúc Thiên Thần rá»i chúng con chưa hoà n toà n tan biến, nên con bảo em há»i Jacinta hoặc con và o ngà y hôm sau.
“Jacinta Æ¡i, em nói cho anh hay Thiên Thần nói gì?â€
“Mai em sẽ cho anh hay. Hôm nay, em không thể nóiâ€.
Hôm sau, ngay khi gặp con, em há»i con: “Äêm qua chị có ngá»§ không? Em cứ nghÄ© đến Thiên Thần hoà i và ngà i nói những gìâ€.
Lúc đó, con má»›i cho em hay má»i Ä‘iá»u Thiên Thần nói trong hai lần hiện ra. Nhưng dưá»ng như em không hiểu chút nà o vỠý nghÄ©a lá»i Thiên Thần nói, vì em há»i:
“Äấng Tối Cao là Äấng nà o? Äâu là ý nghÄ©a cá»§a câu ‘Trái Tim Chúa Giêsu và Trái Tim Äức Maria lắng nghe lá»i khẩn cầu cá»§a các con?…â€
Sau khi nháºn được câu trả lá»i, em trầm tư má»™t lúc lâu, rồi lại báºt há»i má»™t câu khác. Nhưng vì tâm trà con lúc ấy báºn bịu, nên con bảo em đợi đến ngà y hôm sau, vì lúc ấy, con nói không được. Em vui lòng đợi, nhưng không bá» lỡ cÆ¡ há»™i nà o sau đó để nêu nhiá»u câu há»i hÆ¡n nữa. Äiá»u nà y khiến Jacinta bảo em:
“Nà y anh, chúng ta không nên nói nhiá»u tá»›i những Ä‘iá»u nà yâ€.
Khi chúng con nói tá»›i Thiên Thần, con không biết lúc ấy chúng con cảm thấy ra sao. Jacinta nói: “Em không biết em cảm thấy ra sao. Em không còn nói, hát hay chÆ¡i được nữa. Em không đủ sức lá»±c là m bất cứ Ä‘iá»u gìâ€.
Francisco trả lá»i: “Em cÅ©ng thế, nhưng như thế là thế nà o? Thiên Thần đẹp hÆ¡n hết má»i sá»±. Chúng ta hãy nghÄ© tá»›i ngà iâ€.
Trong lần hiện ra thứ ba, sá»± hiện diện siêu nhiên còn là m chúng con cảm thấy má»™t cách mạnh mẽ hÆ¡n nữa. Vì trong nhiá»u ngà y sau đó, cả Francisco cÅ©ng không nói năng chi. Sau nà y em cho biết:
“Em thÃch thấy Thiên Thần, nhưng có Ä‘iá»u hÆ¡i tệ là sau đó, chúng ta không thể là m được Ä‘iá»u gì. Äến bước Ä‘i, em cÅ©ng không thể là m. Em không biết em có Ä‘iá»u gì không ổn nữaâ€.
Bất chấp Ä‘iá»u đó, sau khi Thiên Thần hiện ra lần thứ ba, chÃnh Francisco là ngưá»i nháºn ra trá»i đã tối, là m chúng con lưu ý đến Ä‘iá»u nà y, và cho rằng chúng con nên dẫn Ä‘oà n váºt vá» nhà .
Khi những ngà y đầu tiên nà y qua Ä‘i và chúng con đã trở lại bình thưá»ng, Francisco há»i: “Thiên Thần cho chị rước lá»…, nhưng tại sao ngà i cho cả Jacinta lẫn em nữa?â€
Jacinta nói má»™t cách hân hoan khó tả: “Äó cÅ©ng là rước lá»…. Há anh không thấy Máu Thánh chẩy từ Mình Thánh hay sao?â€
“Em cảm thấy Chúa ở trong em, nhưng em không biết cách nà o!â€
Rồi, sấp mình xuống đất, em và em gái em vừa ở thế đó má»™t hồi lâu, vừa Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại lá»i kinh cá»§a Thiên Thần “Lạy Ba Ngôi chà thánh…â€
Dần dần, bầu không khà siêu nhiên từ từ tan biến, và đến ngà y 13 tháng Năm, chúng con chơi đùa một cách hân hoan và tinh thần thoải mái gần như như trước.
Các ấn tượng của lần hiện ra đầu tiên
Việc Äức Mẹ hiện ra lại đưa chúng con và o bầu khà siêu nhiên má»™t lần nữa, nhưng lần nà y, êm Ä‘á»m hÆ¡n. Thay vì bị ra như không trong Nhan Thánh Chúa, má»™t Thánh Nhan là m tiêu hao chúng con cả vá» thể lý, việc hiện ra nà y là m chúng con trà n đầy bình an và niá»m vui lâng lâng, sau đó, không ngăn cản chúng con nói ra những Ä‘iá»u đã xẩy ra. Tuy nhiên, vá» thứ ánh sáng tá» cho chúng con khi Äức Mẹ mở tay ngà i ra, và má»i Ä‘iá»u liên hệ tá»›i thứ ánh sáng nà y, chúng con cảm thấy như có má»™t sức thôi thúc bên trong bắt chúng con phải giữ im lặng.
Sau đó, chúng con nói vá»›i Francisco má»i Ä‘iá»u Äức Mẹ nói vá»›i chúng con. Em hết sức vui mừng và nói lên niá»m hạnh phúc cá»§a em khi em nghe lá»i hứa em sẽ được lên thiên đà ng. Bắt chéo hai cánh tay trước ngá»±c, em kêu lên “Ôi, lạy Äức Mẹ yêu dấu cá»§a con! Con sẽ Ä‘á»c tháºt nhiá»u kinh mân côi như Äức Mẹ muốn!†Và từ đó trở Ä‘i, em có thói quen rá»i khá»i chúng con, như thể Ä‘i dạo. Khi chúng con gá»i em và há»i xem em Ä‘ang là m gì, thì em giÆ¡ tay lên và chỉ cho con thấy cá»— trà ng hạt cá»§a em. Nếu chúng con bảo em tá»›i chÆ¡i, rồi sau đó cùng Ä‘á»c kinh mân côi vá»›i chúng con, thì em trả lá»i:
“Lúc đó em sẽ Ä‘á»c nữa. Há chị không nhá»› Äức Mẹ dặn em phải Ä‘á»c nhiá»u kinh Mân Côi đó sao?â€
Má»™t dịp kia, em nói vá»›i con: “Em thÃch được thấy Thiên Thần, nhưng em thÃch được thấy Äức Mẹ hÆ¡n nữa. Äiá»u em thÃch nhất là em được thấy Chúa trong là n ánh sáng phát xuất từ Äức Mẹ, là n ánh sáng soi thấu trái tim chúng ta. Em yêu mến Thiên Chúa xiết bao! Nhưng Ngưá»i rất buồn vì nhiá»u tá»™i lá»—i quá! Chúng ta đừng bao giá» phạm tá»™i nữaâ€.
Như con đã thưa, trong câu truyện thứ hai vá» Jacinta, em là ngưá»i đã cho con hay Jacinta phạm thá»a thuáºn cá»§a chúng con là sẽ không nói gì. Vì em cùng có má»™t ý kiến như con vá» việc phải giữ bà máºt, nên em buồn bã bảo con: “vá» phần em, khi mẹ em há»i việc đó có tháºt hay không, em đã phải nói rằng nó có tháºt, để khá»i nói dốiâ€.
Thỉnh thoảng, em nói: “Äức Mẹ bảo chúng ta rằng chúng ta sẽ chịu nhiá»u Ä‘au khổ, nhưng em không ngại. Em sẽ chịu má»i Ä‘iá»u Äức Mẹ muốn! Em chỉ muốn được lên thiên đà ngâ€.
Má»™t ngà y kia, khi con thổ lá»™ rằng con rất buồn vá» việc trong gia đình con cÅ©ng như ở bên ngoà i bắt đầu có sá»± ngược đãi, Francisco cố gắng khuyến khÃch con bằng những lá»i sau đây:
“Chị đừng lo! Há Äức Mẹ đã chẳng nói rằng chúng ta phải chịu nhiá»u Ä‘au khổ để Ä‘á»n tạ Chúa và Trái Tim Vô Nhiá»…m cá»§a ngà i vì má»i tá»™i lá»—i đã xúc phạm đến các Äấng hay sao? Các Äấng rất buồn! Nếu chúng ta có thể an á»§i các Äấng bằng các Ä‘au khổ nà y, thì hạnh phúc biết mấy cho chúng ta!â€
Sau khi Äức Mẹ hiện ra lần đầu được Ãt ngà y, lúc chúng con tá»›i đồng cá» cá»§a chúng con, Francisco leo lên đỉnh má»™t tảng đá dốc, và réo gá»i chúng con:
“Äừng leo lên đây; hãy để em ở đây má»™t mìnhâ€.
â€œÄÆ°á»£c†và con chạy Ä‘i Ä‘uổi bướm vá»›i Jacinta. Bá»n con chưa bắt được mấy con bướm thì đã quyết định là m việc hy sinh bằng cách để chúng bay Ä‘i, nhưng lại quên khuấy Francisco. Khi tá»›i giỠăn trưa, chúng con má»›i nhá»› ra em, vá»™i chạy Ä‘i gá»i em:
“Francisco, há em không đến dùng bữa trưa hay sao?â€
“Không, hai ngưá»i ăn Ä‘iâ€.
“Em Ä‘á»c kinh mân côi hả?”
“Dạ, đúng, em ăn sau. Nhá»› gá»i lại em nhé!â€
Lúc con đến gá»i em lần thứ hai, em bảo:
“Chị lên đây cầu nguyện vá»›i emâ€.
Chúng con leo lên đỉnh, nÆ¡i ba chúng con không tìm đủ chá»— để qùy xuống, con há»i em:
“Váºy em là m gì suốt thá»i gian qua?â€
“Em nghÄ© tá»›i Chúa, Äấng quá buồn sầu vì quá nhiá»u tá»™i lá»—i! Em chỉ ước ao Ä‘em lại niá»m vui cho Ngưá»i!â€
Má»™t ngà y kia, chúng con hát bà i hát sau đây vá» niá»m vui sÆ¡n khê:
A! tra lala, la la
Tra lala, la la
La la la!
Trong Ä‘á»i má»i váºt Ä‘á»u ca,
Nhưng ai hát hay hơn tôi?
Em gái chăn chiên sơn khê
Hay thục nữ giặt giũ nơi khe suối!
Sẻ cánh và ng chim chÃp vui tươi
Äánh thức tôi
Vừa lúc mặt trá»i má»›i má»c,
Hoa mâm sôi rực nở với tiếng hát sẻ và ng.
Tiếng rÃt cú kêu trong đêm
Tìm cách là m tôi hoảng sợ,
Cô gái hát dưới ánh trăng
Trong lúc hân hoan bóc bắp.
Con sÆ¡n ca trong đồng cá»
Trá»n ngà y ca hát vang vang,
Con bồ câu hát trong rừng,
Cả xe kéo cũng kẽo kẹt hát xướng.
SÆ¡n khê như chiếc vưá»n đá
Suốt ngà y mỉm cưá»i hân hoan
Lóng lánh sương mai óng ả
Lấp lánh trên các sưá»n đồi!
Chúng con hát hết cả bà i, sắp sá»a hát lại má»™t lần nữa, thì Francisco can gián: “Chúng ta đừng hát nữa. Vì chúng ta đã thấy Thiên Thần và Äức Mẹ, nên ca hát không còn lôi cuốn được em nữaâ€.
Các ấn tượng vỠlần hiện ra thứ hai
Trong lần hiện ra thứ hai và o ngà y 13 tháng Sáu năm 1917, Francisco có ấn tượng đặc biệt vỠánh sáng mà , như con đã thuáºt lại trong trình thuáºt thứ hai, Äức Mẹ đã tá» cho chúng con lúc ngà i nói vá»›i chúng con: “Trái Tim Vô Nhiá»…m cá»§a Mẹ sẽ là nÆ¡i trú ẩn cá»§a các con và là đưá»ng dẫn các con tá»›i Thiên Chúaâ€. Lúc ấy, dưá»ng như em không nắm được ý nghÄ©a cá»§a những gì Ä‘ang diá»…n ra, có lẽ vì em không nghe được những lá»i nói kèm theo. Vì thế, sau đó, em há»i:
“Tại sao Äức Mẹ cầm trái tim ở trong tay, trong khi chiếu ra khắp thế giá»›i ánh sáng vÄ© đại vốn là Thiên Chúa ấy? Chị thì ở vá»›i Äức Mẹ trong ánh sáng chiếu xuống đất, còn Jacinta và em thì ở vá»›i Äức Mẹ trong ánh sáng chiếu lên trá»i!â€
Con trả lá»i em: “Vì em và Jacinta chẳng bao lâu nữa sẽ lên thiên đà ng, trong khi chị, vá»›i Trái Tim Vô Nhiá»…m Maria, sẽ tiếp tục ở lại mặt đất má»™t thá»i gian lâu hÆ¡n nữaâ€.
Em há»i: “chị sẽ còn ở lại đây bao lâu nữa?â€
“Chị không biết. Khá lâuâ€.
“Có phải Äức Mẹ nói thế không?â€
“Äúng, và chị thấy Ä‘iá»u nà y trong ánh sáng ngà i soi thấu trái tim chúng taâ€.
Jacinta xác nháºn cùng má»™t sá»± việc; em nói: “Äúng như váºy! Äúng y hệt như em đã thấy!â€
Thỉnh thoảng, Francisco nháºn xét: “Những ngưá»i kia tháºt hạnh phúc chỉ vì chị bảo vá»›i há» rằng Äức Mẹ muốn ngưá»i ta Ä‘á»c kinh mân côi… Há» còn cảm thấy hạnh phúc biết bao nhiêu nữa nếu há» biết Ä‘iá»u ngà i tá» cho chúng ta trong Thiên Chúa, trong Trái Tim Vô Nhiá»…m cá»§a ngà i, trong ánh sáng ấy! Nhưng đây là điá»u bà máºt; không được nói tá»›i. Tốt hÆ¡n cả nếu không ai biết bà máºt nà yâ€.
Tuy nhiên, sau lần hiện ra nà y, má»—i khi ngưá»i ta há»i chúng con xem Äức Mẹ có nói gì vá»›i chúng con không, thì chúng con bắt đầu trả lá»i như thế nà y: “Có, ngà i có nói, nhưng đây là má»™t bà máºtâ€. Nếu há» há»i chúng con tại sao lại là bà máºt, thì chúng con chỉ biết nhún vai, cúi đầu và giữ im lặng. Nhưng, sau ngà y 13 tháng Bẩy, chúng con nói: “Äức Mẹ dặn chúng cháu không được nói vá»›i bất cứ aiâ€, nghÄ©a là nói tá»›i bà máºt Äức Mẹ bắt chúng con phải giữ kÃn.
Francisco củng cố lòng can đảm của Lucia
Trong tháng trên, lượng ngưá»i đổ tá»›i gia tăng đáng kể, và cùng vá»›i lượng ngưá»i nà y là sá»± gia tăng vá» vặn há»i và mâu thuẫn. Francisco chịu Ä‘au khổ khá nhiá»u vì những vụ việc nà y, nên đã than thở vá»›i em gái rằng:
“Äáng tiếc thay! Nếu hồi ấy em giữ im lặng, thì ai mà biết! Ước chi không phải là nói dối, thì chúng ta đã có thể nói vá»›i má»i ngưá»i là chúng ta không thấy gì, và thế là hết chuyện. Nhưng đã không thể là m như thế được nữa rồi!â€
Khi thấy con bối rối và nghi nan, em khóc, và nói: “nhưng là m thế nà o chị lại nghÄ© đó là ma qá»§y? Há chị không thấy Äức Mẹ và Thiên Chúa trong ánh sáng vÄ© đại ấy sao? Là m sao bá»n em đến đó mà không có chị, trong khi chị là ngưá»i nói?â€
Äêm đó, sau khi ăn tối, em trở lại nhà con, gá»i con ra sân đạp lúa cÅ© và nói: “Chị nà y, ngà y mai, chị không Ä‘i sao?â€
“Chị không Ä‘i. Chị đã nói vá»›i em rồi là chị sẽ không trở lại đó nữaâ€.
“Nhưng quả đáng xấu hổ! Tại sao đến bây giá» chị lại nghÄ© như thế? Há chị không thấy đây không thể là ma qá»§y đó sao? Thiên Chúa đã buồn sầu đủ rồi vì quá nhiá»u tá»™i lá»—i, thế mà bây giá» chị lại không Ä‘i, Ngưá»i sẽ còn buồn sầu đến đâu! Nà y, chị hãy nói chị sẽ Ä‘i Ä‘i!â€
“Chị đã nói vá»›i em rồi chị sẽ không Ä‘i. Yêu cầu chị chỉ vô Ãch thôiâ€. Nói rồi, con đột ngá»™t bá» vá» nhà .
Mấy ngà y sau, em nói vá»›i con: “Chị biết đấy, đêm đó, em không há» ngá»§ được. Em thức cả đêm khóc lóc và cầu nguyện, cầu xin Äức Mẹ khiến chị Ä‘iâ€.
Các ấn tượng vỠlần hiện ra thứ ba
Trong lần hiện ra thứ ba, hình như Francisco là ngưá»i Ãt có ấn tượng nhất vá» thị kiến há»a ngục dù nó gây khá nhiá»u háºu quả đáng kể đối vá»›i em. Äiá»u gây ấn tượng mạnh mẽ nhất nÆ¡i em và cuốn hút em là Thiên Chúa, Thiên Chúa Ba Ngôi Chà Thánh, nhìn thấy trong là n ánh sáng soi thấu linh hồn sâu thẳm cá»§a chúng con. Sau đó, em nói:
“Chúng ta bừng lá»a trong là n ánh sáng vốn là Thiên Chúa ấy, ấy thế nhưng chúng ta không bị thiêu đốt! Thiên Chúa là Äấng nà o? Chúng ta sẽ không bao giá» diá»…n tả Ngưá»i bằng lá»i. Thá»±c váºy, chúng ta sẽ không bao giá» có thể phát biểu được! Nhưng đáng tiếc, Ngưá»i buồn sầu quá! Ước chi em có thể an á»§i Ngưá»i!…â€
Má»™t ngà y kia, ngưá»i ta há»i con có phải Äức Mẹ bảo chúng con phải cầu nguyện cho các ngưá»i tá»™i lá»—i, con nói ngà i không bảo thế. Ngay dịp đầu tiên, lúc ngưá»i ta há»i han Jacinta, em gá»i con qua má»™t bên mà nói: “Chị vừa nói dối! Là m thế nà o chị có thể nói Äức Mẹ không bảo chúng ta cầu nguyện cho các ngưá»i có tá»™i được? Há ngà i không bảo chúng ta như thế sao?â€
“Cho các ngưá»i có tá»™i, không! Ngà i bảo chúng ta cầu nguyện cho hòa bình, cho chiến tranh kết thúc. Còn cho kẻ có tá»™i, ngà i bảo chúng ta phải là m các việc hy sinhâ€.
“Ôi, quả đúng. Em bắt đầu nghÄ© chị đã nói dốiâ€.
Francisco bị giam
Con đã mô tả Francisco đã cầu nguyện và đã khóc cả ngà y ra sao, có khi còn buồn sầu hÆ¡n cả con, khi cha con nháºn được lệnh phải Ä‘em con lên trình diện trước ông quáºn trưởng ở Vila Nova de Outém. Ở trong tù, em khá can đảm, và đã cố gắng là m Jacinta vui khi Jacinta thấy nhá»› nhà . Trong khi chúng con Ä‘á»c kinh mân côi ở trong tù, em để ý thấy má»™t tù nhân tuy qùy gối nhưng vẫn đội mÅ© trên đầu.
Francisco bèn bước tá»›i tù nhân nà y mà nói: “Nếu bác muốn cầu nguyện, bác phải bá» mÅ© raâ€. Ngay láºp tức, tù nhân nà y đưa chiếc mÅ© cho em và em Ä‘em đặt nó ở chiếc ghế dà i trên chiếc mÅ© cá»§a chÃnh em.
Trong khi Jacinta bị tra vấn, em thổ lá»™ vá»›i con, má»™t cách hết sức vui mừng và thanh thản, rằng “Nếu há» giết chúng em như lá»i há» nói, chẳng bao lâu nữa, chúng em sẽ được lên thiên đà ng! Quả là tuyệt diệu! Không còn Ä‘iá»u gì đáng kể nữa!†Sau khi im lặng má»™t lúc, em nói thêm: “Thiên Chúa ban Æ¡n để Jacinta không sợ. Em sẽ Ä‘á»c má»™t kinh KÃnh Mừng cho em!†Em láºp tức bá» mÅ© ra và bắt đầu cầu nguyện. Ngưá»i lÃnh gác thấy em cầu nguyện, há»i em:
“Em Ä‘ang Ä‘á»c gì váºy?â€
“Cháu Ä‘ang Ä‘á»c má»™t kinh KÃnh Mừng cho Jacinta đừng sợâ€.
Ngưá»i lÃnh gác tỠý tứ giáºn nhưng để em tiến hà nh.
Má»™t hôm, sau khi từ Vila Nova de Ourém trở vá», chúng con bắt đầu nháºt thấy sá»± hiện diện cá»§a siêu nhiên ở quanh chúng con, và cảm thấy chúng con sắp sá»a lãnh nháºn sá»± thông đạt nà o đó từ trá»i. Francisco láºp tức tá» ra lo lắng trước sá»± vắng mặt cá»§a Jacinta. Em than:
“Quả thá»±c đáng tiếc, nếu Jacinta không tá»›i đây kịp thá»iâ€
Em khẩn khoản xin anh trai mau chóng lên đưá»ng Ä‘i tìm Jacinta, em bảo: “Hãy nói vá»›i Jacinta mau chạy tá»›i đâyâ€.
Sau khi anh trai Ä‘i rồi, Francisco má»›i nói: “Jacinta sẽ rất buồn nếu em không tá»›i đây đúng giá»â€.
Sau khi hiện ra, Jacinta muốn ở lại đó cả buổi chiá»u, nên Francisco bảo: “Không được! Em phải vá» nhà , vì mẹ không để em ra ngoà i vá»›i đà n chiênâ€. Và để khuyến khÃch em gái, em đã cùng vá» nhà vá»›i Jacinta.
Ở trong tù, khi chúng con để ý đã quá trưa, mà há» chưa cho chúng con tá»›i Cova da Iria, Francisco bảo: “Có lẽ Äức Mẹ sẽ đến và hiện ra vá»›i chúng ta ở đâyâ€.
Ngà y hôm sau, em không dấu nổi sá»± buồn bá»±c, và gần như rÆ¡i nước mắt, em nghẹn ngà o: “Äức Mẹ hẳn phải buồn lắm vì chúng ta không tá»›i Cova de Iria được, và ngà i không còn hiện ra vá»›i chúng ta nữa. Em muốn thấy ngà i quá!â€
Khi ở trong tù, Jacinta khóc sướt mướt, vì em rất nhá»› mẹ và má»i ngưá»i trong gia đình. Francisco cố gắng là m em vui, nói rằng: “Cho dù chúng ta không bao giỠđược gặp lại mẹ, chúng ta cÅ©ng hãy kiên nhẫn! Chúng ta có thể dâng việc nà y để các ngưá»i có tá»™i ăn năn trở lại. Äiá»u tệ nhất là Äức Mẹ không bao giá» trở lại! Äó là điá»u là m em Ä‘au đớn hÆ¡n cả. Nhưng em cÅ©ng dâng hy sinh nà y cho các ngưá»i có tá»™iâ€.
Sau đó, em há»i con: “Chị cho em hay, có phải Äức Mẹ sẽ không đến và hiện ra vá»›i chúng ta nữa không?â€
“Chị không biết. Chị nghÄ© ngà i sẽ đếnâ€.
“Em rất nhá»› ngà iâ€.
Do đó, việc Äức Mẹ hiện ra ở Valinhos là niá»m vui gấp đôi đối vá»›i Francisco. Em bị dằn vặt bởi ná»—i sợ cho rằng ngà i sẽ không bao giá» trở lại. Sau nà y, em nói vá»›i con: “Phần chắc, ngà i không hiện ra và o ngà y 13, tránh phải tá»›i nhà ông quáºn trưởng, có lẽ vì ông nà y là ngưá»i xấuâ€.
Các ấn tượng vỠlần hiện ra chót
Sau ngà y 13 tháng ChÃn, khi con nói vá»›i Francisco rằng tháng Mưá»i, cả Chúa cÅ©ng sẽ đến, em hết sức vui mừng. “Ôi, Ngưá»i tốt là nh xiết bao! Em má»›i chỉ thấy Ngưá»i hai lần, mà em đã yêu mến Ngưá»i xiết bao!â€
Thỉnh thoảng, em lại há»i: “Còn bao lâu nữa tá»›i ngà y 13? Em mong ngà y ấy đến quá, để em lại được thấy Chúa lần nữaâ€. Em suy nghÄ© má»™t lúc, rồi há»i: “Nhưng nà y, Ngưá»i còn buồn nữa không? Em rất buồn thấy Ngưá»i buồn như thế! Em dâng lên Ngưá»i má»i hy sinh em có thể nghÄ© được. Thỉnh thoảng, em không chạy trốn những ngưá»i nà y nữa, chỉ để là m việc hy sinh!â€
Sau ngà y 13 tháng Mưá»i, em nói vá»›i con: “em thÃch được thấy Chúa, nhưng em thÃch được thấy Ngưá»i trong ánh sáng trong đó chúng ta cÅ©ng được ở vá»›i Ngưá»i hÆ¡n. Bây giá» không còn lâu nữa, khi Chúa Ä‘em em Ä‘i tá»›i gần Ngưá»i, và lúc đó, em có thể nhìn và o Ngưá»i mãi mãiâ€.
Má»™t hôm, con há»i em: “Khi em bị tra há»i, tại sao em cúi đầu xuống và không muốn trả lá»i?â€
“Vì em muốn chị trả lá»i, và cả Jacinta nữa. Em không nghe thấy gì, em chỉ có thể nói là em trông thấy thôi. Như thế, [chị nghÄ© sao] khi giả dụ em nói má»™t Ä‘iá»u mà chị không muốn em nói?â€
Thỉnh thoảng, em Ä‘i khá»i và không nói trước vá»›i chúng con. Khi nhá»› đến em, chúng con Ä‘i tìm em, gá»i lá»›n tên em. Em trả lá»i từ phÃa sau bức tưá»ng hay má»™t bụi ráºm hay khóm mâm xôi, thì ra em Ä‘ang qùy cầu nguyện ở đó.
“Tại sao em không cho bá»n chị hay để bá»n chị đến và cầu nguyện vá»›i em?â€
“Vì em thÃch cầu nguyện má»™t mìnhâ€.
Trong các ghi chú cá»§a con trong cuốn sách tá»±a là “Jacintaâ€, con đã thuáºt lại những gì xẩy ra trên mảnh đất có tên là Varzea. Con nghÄ© con không cần phải lặp lại ở đây.
Má»™t hôm, trên đưá»ng chúng con vá» nhà con, chúng con phải Ä‘i qua nhà mẹ đỡ đầu cá»§a con. Mẹ đỡ đầu cá»§a con Ä‘ang là m món rượu máºt ong, nên gá»i chúng con và o để uống má»™t ly. Chúng con và o và Francisco là ngưá»i đầu tiên mẹ đỡ đầu con tặng má»™t ly đầy. Em nháºn ly rượu, nhưng không uống, mà đưa cho Jacinta, để Jacinta và con uống trước nhất. Trong khi ấy, em quay gót và biến mất.
Mẹ đỡ đầu cá»§a con há»i: “Francisco đâu?â€
“Con không biết! Em vừa ở đây mà !â€
Francisco không trở lại, nên Jacinta và con cám Æ¡n mẹ đỡ đầu vì chén rượu máºt ong, rồi Ä‘i tìm Francisco. Chúng con biết chắc trăm phần trăm rằng em Ä‘ang ngồi ở bá» chiếc giếng mà con đã nhắc đến nhiá»u lần.
“Francisco, em không uống ly rượu máºt ong! Mẹ đỡ đầu cá»§a chị gá»i em rất nhiá»u lần, mà em đâu có xuất hiện!â€
“Khi nháºn ly rượu, em đột nhiên nhá»› em có thể dâng hy sinh nà y để an á»§i Chúa cá»§a chúng ta, nên khi bá»n chị nháºn ly rượu, em chạy tá»›i đâyâ€.
Còn tiếp
Thanhlinh

