“Äêm hôm nay, chúng ta cÅ©ng đi Bêlem, nÆ¡i chúng ta khám phá ra mầu nhiệm Giáng Sinh”

“Bêlem: tên gá»i nà y nghÄ©a là  ngôi nhà bánh.
NÆ¡i ‘ngôi nhà ’ nà y, hôm nay Chúa muốn gặp gỡ toà n thể nhân loại.
Ngưá»i biết rằng chúng ta cần lương thá»±c để sống.
Tuy nhiên, Ngưá»i cÅ©ng biết rằng các thứ dinh dưỡng trên thế gian nà y Ä‘á»u không là m cho lòng con ngưá»i thá»a mãn.
Trong Thánh Kinh, nguyên tá»™i cá»§a loà i ngưá»i được liên kết chÃnh xác vá»›i việc ăn uống:
cha mẹ đầu tiên cá»§a chúng ta ‘hái trái cây đó mà ăn'”

“Bêlem là khúc quanh là m thay đổi giòng lịch sá».
Ở đó, Thiên Chúa, nÆ¡i ngôi nhà bánh nà y, hạ sinh trong má»™tmáng cá».
Như thể Ngà i muốn nói rằng: ‘Nà y Cha đây là lương thá»±c cá»§a các con’.
Ngà i không nháºn lấy mà là cống hiến cho chúng ta ăn;
Ngà i không trao ban cho chúng ta chỉ là má»™t thứ gì, mà là chÃnh bản thân Ngà i”.
Giuse và ngưá»i phối ngẫu cá»§a mình là Maria Ä‘i vá» “thà nh ÄavÃt được gá»i là Bêlem” (Luca 2:4). Äêm hôm nay, chúng ta cÅ©ng đi Bêlem, nÆ¡i chúng ta khám phá ra mầu nhiệm Giáng Sinh.
Bêlem: tên gá»i nà y nghÄ©a là  ngôi nhà bánh. NÆ¡i “ngôi nhà ” nà y, hôm nay Chúa muốn gặp gỡ toà n thể nhân loại. Ngưá»i biết rằng chúng ta cần lương thá»±c để sống. Tuy nhiên, Ngưá»i cÅ©ng biết rằng các thứ dinh dưỡng trên thế gian nà y Ä‘á»u không là m cho lòng con ngưá»i thá»a mãn. Trong Thánh Kinh, nguyên tá»™i cá»§a loà i ngưá»i được liên kết chÃnh xác vá»›i việc ăn uống: cha mẹ đầu tiên cá»§a chúng ta “hái trái cây đó mà ăn”, Sách Khởi Nguyên viết như váºy (cf. 3:6). Các vị hái mà ăn. Nhân loại đã trở nên tham lam và tham ăn. Trong thá»i đại cá»§a chúng ta đây, đối vá»›i nhiá»u ngưá»i, ý nghÄ©a cá»§a Ä‘á»i sống là ở chá»— chiếm hữu, ở chá»— có quá nhiá»u những đồ váºt. Má»™t thứ tham lam khôn thá»a đã là m nên tất cả lịch sá» cá»§a loà i ngưá»i, cho cả đến ngà y nay, khi mà , ngược Ä‘á»i thay, trong khi chỉ má»™t số Ãt ăn uống thịnh soạn thì quá nhiá»u ngưá»i lại không có được cá»§a ăn cần thiết để sống còn.
Bêlem là khúc quanh là m thay đổi giòng lịch sá». Ở đó, Thiên Chúa, nÆ¡i ngôi nhà bánh nà y, hạ sinh trong má»™t máng cá». Như thể Ngà i muốn nói rằng: “Nà y Cha đây là lương thá»±c cá»§a các con”. Ngà i không nháºn lấy mà là cống hiến cho chúng ta ăn; Ngà i không trao ban cho chúng ta chỉ là má»™t thứ gì, mà là chÃnh bản thân Ngà i. NÆ¡i Bêlem, chúng ta khám phá ra rằng Thiên Chúa không nháºn lấy sá»± sống mà là hiến ban sá»± sống. Chúa Giêsu bắt đầu nói vá»›i chúng ta là những con ngưá»i thưá»ng nháºn lấy mà ăn rằng: “Các con hãy nháºn lấy mà ăn. Nà y là mình Ta” (Mt 26:26). Thân xác bé nhá» cá»§a Con Trẻ ở Bêlem nà y nói vá»›i chúng ta vá» má»™t cách má»›i mẻ để chúng ta sống cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình: má»™t cuá»™c Ä‘á»i không bằng việc ngấu nghiến và tÃch trữ, mà là bằng việc chia sẻ và trao ban. Thiên Chúa biến mình thà nh nhá» bé để Ngà i có thể trở thà nh lương thá»±c cho chúng ta. Nhá» dinh dưỡng bởi Ngà i, bánh sá»± sống, chúng ta má»›i được tái sinh trong yêu thương, và phá vỡ cÆ¡n lốc nắm giữ và tham lam. Từ “ngôi nhà bánh” nà y, Chúa Giêsu mang chúng ta trở vá» nhà mình, để chúng ta trở thà nh gia đình cá»§a Thiên Chúa, trở thà nh anh chị em cá»§a tha nhân chúng ta. Äứng trước máng cá», chúng ta hiểu rằng lương thá»±c sá»± sống nà y không phải là những thứ giầu sang vá» váºt chất mà là yêu thương, không phải là háu ăn mà là bác ái, không phải phô trương mà là chất phác.
Chúa biết rằng chúng ta cần được nuôi dưỡng hằng ngà y. Äó là lý do Ngà i đã hiến mình cho chúng ta hằng ngà y sá»± sống cá»§a Ngà i: từ máng cá» Bêlem đến Căn Thượng Lầu ở Giêrusalem. Cả hôm nay nữa, trên bà n thá» nà y, Ngà i trở nên tấm bánh bẻ ra cho chúng ta; Ngà i gõ cá»a nhà cá»§a chúng ta, muốn và o và ăn uống vá»›i chúng ta (cf. Rev 3:20). NÆ¡i Giáng Sinh, chúng ta trên trần gian nà y lãnh nháºn Chúa Giêsu, bánh bởi trá»i xuống. Äó là má»™t thứ bánh không bao giá» cÅ© kỹ, mà còn giúp chúng ta tháºm chà ngay lúc nà y đây được nếm trước sá»± sống Ä‘á»i Ä‘á»i.
Ở Bêlem, chúng ta khám phá ra rằng sá»± sống cá»§a Thiên Chúa có thể thấm nháºp và o cõi lòng cá»§a chúng ta và lưu ngụ ở đó. Nếu chúng ta đón nháºn tặng ân ấy thì lịch sỠđổi thay, bắt đầu vá»›i má»™t má»™t ngưá»i trong chúng ta. Vì má»™t khi Chúa Giêsu ở trong lòng cá»§a chúng ta thì trá»ng tâm cá»§a Ä‘á»i sống không còn là cái tôi phà m ăn và vị ká»· nữa cá»§a mình, mà là Äấng được sinh ra và sống vì yêu thương. Äêm hôm nay, khi chúng ta nghe thấy những lá»i hiệu triệu hãy đến Giêrusalem, ngôi nhà bánh, chúng ta hãy tá»± vấn xem: Äâu là thứ bánh cá»§a Ä‘á»i sống chúng ta, Bánh đó là gì mà tôi không thể thiếu được? Phải chăng là chÃnh Chúa hay má»™t Ä‘iá»u gì khác? Váºy, khi chúng ta tiến và o hang bò lừa, cảm giác thấy nÆ¡i cảnh bần cùng dá»… thương cá»§a Con Trẻ má»›i sinh má»™t hương thÆ¡m má»›i cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, thứ hương vị cá»§a tÃnh chất hồn nhiên đơn thà nh, chúng ta hãy tá»± vấn xem: tôi có tháºt sá»± cần đến tất cả những đồ váºt nà y, cùng vá»›i những thá»±c đơn phức tạp để sống hay chăng? Ở Belem, ngoà i nÆ¡i Chúa Giêsu nằm, chúng ta còn thấy những con ngưá»i đã thá»±c hiện cuá»™c hà nh trình: đó là Mẹ Maria, Thánh Giuse và các mục đồng. Chúa Giêsu là bánh cho cuá»™c hà nh trình nà y. Ngà i không thÃch những bữa ăn dà i dòng và mất giá», mà má»i gá»i chúng ta hãy mau mau đứng lên khá»i bà n ăn để phục vụ, như tấm bánh được bẻ ra cho ngưá»i khác. Chúng ta hãy tá»± há»i: Và o dịp lá»… Giáng Sinh tôi có bẻ tấm bánh cá»§a tôi ra chia sẻ vá»›i những ai không có hay chăng?
Sau ý nghÄ©a Bêlem là ngôi nhà bánh, chúng ta hãy chia sẻ vá» Bêlem là  thà nh cá»§a ÄavÃt. Ở đây, chà ng ÄavÃt trẻ trung từng là má»™t mục đồng, bởi thế má»›i được Thiên Chúa tuyển chá»n để là m mục tá» và lãnh đạo dân cá»§a Ngà i. NÆ¡i Giáng Sinh, ở trong thà nh ÄavÃt, chÃnh các mục đồng đã đón nháºn Chúa Giêsu và o Ä‘á»i. Và o đêm hôm ấy, Phúc Âm nói vá»›i chúng ta rằng: “hỠđầy những sợ hãi” (Luca 2:9), thế nhưng thiên thần đã nói cùng há» rằng: “Äừng sợ” (v. 10). Biết bao nhiêu lần chúng ta đã nghe thấy lá»i “Äừng sợ” nà y trong các Phúc Âm? Thiên Chúa dưá»ng như liên lỉ láºp lại lá»i nà y khi Ngà i tìm kiếm chúng ta. Vì chúng ta, từ ban đầu, vì tá»™i lá»—i cá»§a chúng ta, đã cảm thấy sợ hãi Thiên Chúa; sau khi sa ngã phạm tá»™i, Adong đã nói: “Tôi sợ nên tôi đã ẩn trốn” (Gen 3:10). Bêlem là phương dược chữa ná»—i hãi sợ nà y, vì, cho dù con ngưá»i cứ tiếp tục “từ chối”, Thiên Chúa vẫn cứ tiếp tục “chấp nháºn” con ngưá»i. Ngà i sẽ luôn là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Äể cho sá»± hiện diện cá»§a Ngà i không gây sợ hãi, Ngà i đã biến mình thà nh má»™t Con Trẻ má»m yếu. Äừng sợ: lá»i nà y không phải ngá» vá»›i các thánh nhân mà là vá»›i các mục đồng, thà nh phần chất phác má»™c mạc, và o những ngà y ấy, chắc chắn chưa biết cách lịch sá»± tác hà nh và đạo hạnh. Ngưá»i Con cá»§a Vua ÄavÃt nà y được hạ sinh giữa thà nh phần mục đồng để nói vá»›i chúng ta rằng đừng bao giỠđể xẩy ra nữa cho bất cứ má»™t ai bị cô đơn và bá» rÆ¡i; chúng ta có má»™t Vị Mục Tá» chiến thắng hết má»i ná»—i sợ hãi cá»§a chúng ta và yêu thương tất cả chúng ta, không phân biệt.
Các mục đồng ở Bêlem cÅ©ng nói vá»›i chúng ta cách thức để đến gặp Chúa. Há» canh giữ vỠđêm: há» không ngá»§, nhưng là m những gì được Chúa Giêsu thưá»ng xin chúng ta là m, đó là  tỉnh thức (cf. Mt 25:13; Mk 13:35; Lk 21:36). Há» vẫn tỉnh táo và chăm chú và o bóng tối; và ánh sáng cá»§a Chúa bấy giá» “chiếu tá»a quanh há»” (Lk 2:9). Äó cÅ©ng là trưá»ng hợp cá»§a chúng ta. Äá»i sống cá»§a chúng ta có thể được ghi ấu bằng việc chỠđợi, má»™t đợi chá» giữa những gì là má» mịt đầy những trục trặc cá»§a chúng ta, hy vá»ng và o Chúa và trông mong Ngà i đến; bấy giá» chúng ta sẽ nháºn được sá»± sống cá»§a Ngà i. Hay Ä‘á»i sống cá»§a chúng ta được đánh dấu bằng việc muốn, má»™t cái muốn mà tất cả má»i vấn đỠđá»u ở trong quyá»n lá»±c và khả năng cá»§a chúng ta; trái tim cá»§a chúng ta như thế vẫn ngăn cản ánh sáng cá»§a Thiên Chúa. Chúa thÃch được chỠđợi, và chúng ta không thể chỠđợi Ngà i nằm ngá»§ trong má»™t cái trưá»ng ká»·. Bởi váºy, các mục đồng liá»n lên đưá»ng: chúng ta được cho biết là há» “vá»™i vã lên đưá»ng” (v.16). Há» không chỉ đứng đó như những ai nghÄ© mình đã đến nÆ¡i rồi và không cần là m gì hÆ¡n nữa. Trái lại, há» lên đưá»ng; há» bá» lại đám súc váºt chẳng ai trông coi; há» liá»u mình vì Thiên Chúa. Và sau khi thấy Chúa Giêsu, mặc dù không phải là những con ngưá»i có tà i lợi khẩu, há» cÅ©ng Ä‘i loan truyá»n việc Ngà i hạ sinh, để “tất cả những ai nghe thấy thì Ä‘á»u lạ lùng bỡ ngỡ vá» những gì các mục đồng nói vá»›i mình” (v.18).
Tỉnh thức, lên đưá»ng, liá»u mình, trình thuáºt vẻ đẹp: tất cả những Ä‘iá»u nà y là  tác động yêu thương. Vị Mục Tá» Nhân Là nh, Äấng khi Giáng Sinh đến để cống hiến sá»± sống cá»§a Ngà i cho chiên, sau nà y, khi Phục Sinh, đã há»i Thánh Phêrô, qua vị tông đồ nà y Ngà i cÅ©ng há»i tất cả chúng ta, câu há»i tối háºu là : “Con có yêu mến Thà y không?” (Jn 21:15). Tương lai cá»§a đà n chiên sẽ lệ thuá»™c và o cách thức câu há»i nà y được đáp lại. Äêm hôm nay, cả chúng ta nữa cần phải đáp lại Chúa Giêsu bằng những lá»i: “Con yêu mến Thà y”. Câu trả lá»i được vang lên bởi má»—i ngưá»i chúng ta nà y là những gì thiết yếu cho cả Ä‘oà n chiên.
“Váºy chúng ta hãy đến Bêlem” (Luca 2:15). Vá»›i những lá»i nà y, các mục đồng lên đưá»ng. Cả chúng con nữa, lạy Chúa, chúng con cÅ©ng muốn đến Bêlem. Cả ngà y hôm nay nữa, con đưá»ng nà y là con đưá»ng lên dốc: những gì cao ngạo nÆ¡i tÃnh vị ká»· cá»§a chúng ta cần phải thắng vượt, và chúng ta không được lạc bước hay trượt chân lao mình và o những gì là trần tục và hưởng thụ.
Lạy Chúa, con muốn đến Bêlem, vì Chúa Ä‘ang chỠđợi con ở đó. Con muốn nháºn thức rằng Chúa, nằm trong máng cá», là  bánh sá»± sống cá»§a con. Con cần hương thÆ¡m dịu dà ng cá»§a tình yêu Chúa để con, vá» phần mình, có thể trở thà nh tấm bánh bẻ ra cho thế giá»›i. Xin hãy vác con lên vai cá»§a Chúa, hỡi Vị Mục Tá» Nhân Là nh; được Chúa yêu thương, con má»›i có thể yêu thương anh chị em cá»§a con và má»›i có thể dìu dắt há». Váºy Giáng Sinh sẽ thá»±c sá»± là khi con có thể thưa cùng Chúa rằng: Lạy Chúa, Chúa biết hết má»i sá»±; Chúa biết rằng con yêu mến Chúa” (cf Jn 21:17).
Äaminh Maria Cao Tấn TÄ©nh, BVL, chuyển dịch
Thanhlinh

