Mở Ä‘iện thoại, nháºn được tin không vui. Chị báo tin rằng chị má»›i Ä‘i bác sÄ© và chị phát hiện chị có khối u trong ngá»±c. Chị cho biết khi hay tin nà y chị hoang mang lo lắng vô cùng vì chị còn má»™t con nhá».
         DÄ© nhiên ở tuổi Ä‘á»i chưa già mà mang án tá» như thế không ai chả sốc. Nhìn lại cuá»™c Ä‘á»i, thì ai ai cÅ©ng còn nặng gánh dây oan và bao nhiêu chuyện phải lo tÃnh. Vá»›i chị, đứa con trẻ Ä‘ang ở tuổi dáºy thì là điá»u mà chị canh cánh và trăn trở nhất bây giá» …
         Nháºn được tin dữ ấy, chỉ biết thêm lá»i cầu nguyện cho Chị để Chị vượt qua cÆ¡n khá»§ng hoảng nhất cá»§a cuá»™c Ä‘á»i khi cầm trong tay kết án tá». Nhá»› lại, ngà y xưa Mẹ mình cÅ©ng váºy thôi. Không khá»i bà ng hoà ng, không khá»i đớn Ä‘au cá»§a thể xác, kèm theo đó là những dòng lệ ngấn dà i.
         Rồi chợt nhá»› lại những ngà y xưa khi còn “dang dÃu†vá»›i cái bệnh viện kinh khá»§ng không ai muốn đến nằm trên đưá»ng NÆ¡ Trang Long Quáºn Bình Thạnh.
         Con đưá»ng NÆ¡ Trang Long vốn dÄ© đã không lá»›n lại cà ng khốn khổ hÆ¡n khi cõng má»™t lượng ngưá»i vỠđây đến quá tải. Chiếc cầu vượt có khi chỉ là giải pháp tạm bợ bởi lẽ ai ai cÅ©ng Ä‘i nhanh vá» tắt và rồi chiếc cầu vượt chỉ dà nh những kẻ thẫn thá» chỠđợi cái chết.
         Ở trong cá»a tỠđó lại thấp thoáng lóe lên cái cá»a tình cá»§a tình ngưá»i đồng loại.
         Chả ai bảo ai, cứ và o cổng, rẽ tay phải, lên lầu 2 và đến cái phòng gá»i là cái phòng soup từ thiện cá»§a quý nữ tá» Bác Ãi Vinh SÆ¡n thì sẽ thấy được những tấm lòng. Không phân biệt trẻ trai cÅ©ng như chả phân biệt tôn giáo. Má»i ngưá»i cứ như quen việc mà là m để rồi cứ tranh thá»§ miá»…n sao đến 9 giá» sáng nồi cháo lại đầy. Sau khi hoà n thà nh nồi cháo đó, công Ä‘oạn sẻ chia cứ được tuần tá»± gá»i đến các phòng khoa nÆ¡i những ngưá»i bệnh Ä‘ang cần chút cháo chứa tình ngưá»i.
         Nhiá»u lần, vì công việc nên cứ phải đến vừa ngay giá» tan tầm cá»§a y tá bác sÄ©. Ngạc nhiên khi thấy trước mắt mình ở hà nh lang má»—i dãy phòng bệnh lại có những cuốn cuá»™n tròn ngăn nắp. Há»i ra má»›i biết đó là chiếc chiếu manh cá»§a ngưá»i nghèo vừa mua tạm và để ở đó như là để ‘xà giưá»ng†cho buổi tối phiêu diêu.
         Vá»›i những ngưá»i may mắn hay có Ä‘iá»u kiện thì há» thuê nhà trá» hay những khách sạn đâu đó để tiện việc chăm nuôi. Thế nhưng rồi, dù có già u có cách mấy Ä‘i chăng nữa mà đồng tiá»n cứ chảy như lÅ© dữ thì mấy chốc cÅ©ng chẳng còn.
         Và , khi cầm bản án tá» trong tay, không chỉ kẻ chịu tá» mà ngưá»i nhà cá»§a ngưá»i ấy lại rá»™ng lòng khoan dung vá»›i những ngưá»i đồng cảnh ngá»™ hÆ¡n.
         Hình ảnh hết sức dá»… thương là những ngưá»i bệnh nằm co ro trong góc giưá»ng để thở và những ngưá»i chăm nuôi lại xúm vá»›i nhau ngay ở lối Ä‘i giữa phòng. Chả bà n ghế, sopha, salon sang trá»ng như ở nhà , và o đây chá»— nà o cÅ©ng là bà n và chá»— nà o cÅ©ng là ghế, để có chá»— tá»±a đầu cho an giấc cÅ©ng là may.
         Chiá»u đến, chả ai bảo ai, thân nhân cá»§a những ngưá»i mang án tá» lại cứ lấy trong xá» xách cá»§a mình ra những món ăn vừa mua vá»™i hay nấu lẹ ngoà i góc sân. Thế là há» cứ chung chia vá»›i nhau như ngưá»i thân má»™t nhà . Có những ngưá»i Ä‘i nuôi bệnh quen mặt nhau đến nhẵn mặt rồi. ÄÆ¡n giản rằng để chống chá»i vá»›i căn bệnh ung thư phải hà ng năm hay hà ng tháng chứ không phải 1 ngà y đôi bữa.
         Thế đó, nhìn hình ảnh của những gia đình như không hỠquen biết mà lại thân nhau đến như thế ta lại thấy lóe lên một chữ tình.
         Ở ngoà i Ä‘á»i, ngưá»i ta có thể hÆ¡n thua, cạnh tranh già nh giáºt, nhưng khi bước và o cá»a tá» cá»§a cánh cổng bệnh viện ung thư thì khi đó má»›i “biết đá biết và ngâ€.
         Những ngưá»i hay ganh ghét, tỵ hiá»m nên chăng rảo quanh má»™t số bệnh viện hay như là và o cá»a tá» cá»§a Ung Thư để thấy được Ä‘á»i mình còn may mắn.
         Trong cái rá»§i nó cÅ©ng có cái may. Có những ngưá»i má»™t Ä‘á»i oanh oanh thì nay liệt liệt bởi chứng bệnh khó lưá»ng. Có những ngưá»i tưởng mình muôn Ä‘á»i mãi khá»e nhưng cứ phải châm hóa chất vô. Có những ngưá»i hùng hồn dữ tợn nhưng khi cầm trong tay án tá» lại như mảnh bún thiêu.
         Khi và chỉ khi ở cái cÅ©ng táºn cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, có lẽ khi đó ngưá»i ta má»›i phát hiện ra nhu cầu cá»§a tương thân tương trợ và tình ngưá»i cao quý biết bao. Hãy sống như hôm nay là ngà y cuối cá»§a cuá»™c Ä‘á»i để cho ta được nhẹ nhõm tâm can.
         Ai chưa từng cảm nghiệm xin hãy cứ đến những khoa phòng chữa trị ung thư hay cái trung tâm ung bướu ở đưá»ng NÆ¡ Trang Long sẽ cảm được tình ngưá»i cao quý biết bao. ChÃnh khi đối diện vá»›i cái cá»a tá» thì cá»a tình trong lòng ngưá»i má»›i rá»™ng mở.
Huệ Minh

