“Sáng sá»›m mùa Äông ở Canada, tuyết vẫn còn phá»§ trắng cao đến mắt cá chân, trên lối Ä‘i. Bà Catherine, bà bếp Cha Sở bước chầm cháºm và cẩn tháºn quay vá» nhà xứ sau Thánh Lá»… buổi sáng. Vừa đặt chân lên báºc thá»m nhà xứ, thấy tôi Ä‘ang quét tuyết, bà vui vẻ chà o tôi và bảo:â€
-Peter, mang cây chổi quét tuyết tá»›i đây!â€
Tôi tươi cưá»i tiến đến gần bà vá»›i cây chổi quét tuyết Ä‘u đưa trên tay, chưa đón ra ý bà muốn nhá» tôi chuyện gì. Bà Catherine tá»± nhiên kéo váy đầm cao lên má»™t chút và chìa đôi già y bám đầy tuyết, thản nhiên bảo tôi:
-Lấy chổi phá»§i giùm tuyết bám già y, để tôi Ä‘i và o không là m dÆ¡ thảm nhà xứ!â€
Nụ cưá»i vụt tắt trên môi. Tôi không nghÄ© là mình không hiểu tiếng Anh. Rõ rà ng quá mà : Lấy chổi phá»§i sạch tuyết bám già y bà đầm Catherine. Tôi cúi mặt chần chừ. Bà Catherine vẫn giữ cao váy đầm, giÆ¡ đôi già y bám đầy tuyết, thúc giục:
-Phá»§i giùm mau Ä‘i để tôi còn kịp và o chuẩn-bị cà -phê sáng cho Äức Ông Robert!â€
Im lặng và cẩn tháºn, tôi cầm chổi, nhẹ nhà ng phá»§i tuyết bám già y bà Catherine, từng chiếc má»™t. Bà cưá»i mãn nguyện, cám Æ¡n tôi và nhanh nhẹn đẩy cá»a bước và o nhà xứ.
Cá»a chÃnh nhà xứ đóng ‘rầm’ má»™t tiếng, cháºn đứng ánh mắt buồn cá»§a tôi Ä‘ang dõi theo bà Catherine. Tôi xấu hổ, cúi xuống đưa mắt nhìn lại chÃnh mình, lần dò xuống táºn chân. Dù khoác chiếc áo Mùa Äông để ra ngoà i trá»i quét tuyết, nhưng bên trong tôi vẫn đà ng-hoà ng nghiêm-túc vá»›i tu-phục cá»§a linh mục, nghÄ©a là : vẫn áo sÆ¡-mi dà i tay mà u Ä‘en, cổ côn trắng hẳn-hoi, quần Ä‘en á»§i thẳng nếp, già y da mùa Äông loại đắt tiá»n cổ cao, có đế dà y.
Tôi há»c và chịu chức linh-mục ở Canada, vá»›i dáng vẻ phong-thái lịch-lãm không kém ngưá»i da trắng. Nếu hoà n-cảnh đất nước cho phép, tôi vá» lại quê nhà , chắc sẽ được đánh-giá cao, không thua các linh-mục được du-há»c ngà y xưa. Tôi nghÄ© váºy.
Cái nhục “phá»§i tuyết bám già y bà đầm†len và o trong máu, bốc cao táºn đỉnh đầu. Ném chổi quét tuyết trả lại góc tưá»ng nhà xứ. Lặng lẽ, tôi trở lại phòng là m việc, đóng cá»a khá mạnh tay, để toà n thân rÆ¡i phịch nặng-ná» trên chiếc ghế bà nh là m việc. Tại sao bà Catherine không gá»i tôi là CHA? Vì tôi má»›i là m linh-mục và còn là m phó cho Äức Ông Robert chăng? Tại sao bà Catherine dám bảo má»™t linh-mục phá»§i tuyết bám già y bà ? Bà là bà đầm da trắng, còn tôi là tên tóc Ä‘en, da và ng đến từ má»™t nước nghèo chăng? Da mà u phải phục-vụ da trắng hay ngưá»i nghèo phải phá»§i tuyết bám già y ngưá»i già u chăng? Nhiá»u câu há»i tương-tá»± quanh Ä‘i quẩn lại trong tôi.
Cái nhục cá»§a má»™t linh-mục đã phải phá»§i tuyết bám già y bà đầm được tô Ä‘áºm nét. Lòng tá»±-ái dân-tá»™c, niá»m tá»±-hà o nòi-giống rá»±c lá»a trong tôi. Tôi mạnh dạn, hung-hăng đứng lên, định Ä‘i tìm bà Catherine và Äức Ông Robert để là m lá»›n chuyện, cho ra lẽ. Bà Catherine phải xin lá»—i tôi vá» chuyện đã không gá»i tôi là Cha và dám bảo má»™t ông Cha phá»§i tuyết bám già y bà . Gá»i má»™t linh mục bằng tên, thiếu lòng đạo-đức rõ-rà ng. Bảo má»™t linh-mục phá»§i tuyết bám già y, thiếu lòng kÃnh-trá»ng chức thánh không thể chối cãi.
Cái đứng dáºy quyết-liệt, cái vung tay tức-giáºn là m văng cây Thánh Giá trên bà n là m việc xuống sà n nhà . Ảnh Chúa Chuá»™c tá»™i từ lâu vẫn đứng vô-tri trên bà n là m việc, ngay trước mặt tôi, rất ká»-cáºn, nhưng nhiá»u khi tôi đã không thấy, hay thấy như má»™t thứ trang-trà tôn-giáo cần-thiết trong phòng là m việc cá»§a má»™t linh-mục.
Tôi bước đến, cháºm rãi cúi nhặt ảnh Thánh Giá lên. Chúa nằm úp mặt trên sà n thảm, má»™t cánh tay gảy lìa thân. Chúa trông thảm-hại hÆ¡n bình-thưá»ng. Cánh tay gãy lìa còn toòng teng nhá» Ä‘inh đóng chặt. Im-lặng nhìn Thánh Giá, cố ráp cánh tay gãy cá»§a tượng Chúa và o thân, đặt trở lại trên bà n là m việc.
Tôi quay lại ghế ngồi, ánh mắt vẫn không rá»i Thánh Giá. Tá»§i-nhục và thảm-hại cá»§a Thánh Giá là m cái tá»§i-nhục phá»§i tuyết bám già y bà đầm lắng xuống dần. Ã-nghÄ©a vá» chức linh-mục cá»§a Chúa Giêsu dâng cao, lấn chiếm tôi.
Ãnh mắt vẫn không rá»i tượng Chúa Giêsu chết treo trên Thánh Giá. Ngà i là Linh-Mục Thượng-Tế, Ä‘ang giang tay tế-lá»… trên Thánh Giá. ChÃnh Ngà i láºp BÃ-TÃch Truyá»n Chức Thánh để thông-ban cho tôi chức linh-mục cá»§a Ngà i. Không ai gá»i Ngà i là CHA cả, nhưng gá»i là Chúa và là Thầy (Gioan 13:13).
Váºy tiếng CHA dùng để gá»i các linh-mục, tiếng ÄỨC CHA dà nh để gá»i các Giám-Mục, tiếng ÄỨC THÃNH CHA dùng để gá»i Giáo-Hoà ng La Mã đến từ đâu? Không đến trá»±c-tiếp từ Chúa. ChÃnh Chúa đã có lần dạy các Tông-Äồ là ‘đừng tôn xưng ai dưới đất là Cha, vì chúng con chỉ má»™t Cha duy-nhất trên trá»i†(Matt. 23:9).
Nói thế, Chúa không có ý chỉ-thị rõ rà ng rằng ‘đừng gá»i các linh-mục Công-Giáo là Cha’ như ngưá»i Tin-Là nh suy-diá»…n nhằm chỉ-trÃch linh-mục Công-Giáo. Chúa đã khiển-trách môn-đệ mình vì chuyện ‘tranh chức’ đòi là m lá»›n, ngồi chá»— nhất giống như ngưá»i Biệt-Phái và dạy há» rằng “Ai muốn là m lá»›n phải là m đầy tá»› anh em mình.†(Matt.20:24-27), cÅ©ng như đừng bao giá» tá»± tôn mình lên ngang hà ng vá»›i Chúa, vì chúng ta chỉ có má»™t Chúa, ngưá»i Cha duy-nhất trên Trá»i.
Tiếng “CHA†dà nh cho linh-mục, “ÄỨC CHA†dà nh cho Giám-Mục hay ÄỨC THÃNH CHA, dà nh cho Giáo-Hoà ng được xá»-dụng trên toà n thế-giá»›i, đến từ truyá»n-thống cá»§a Giáo-Há»™i nhằm tá» lòng kÃnh-trá»ng và ngưỡng-má»™ những ngưá»i có chức thánh linh-mục. Từ việc tin Chúa Kitô là Äấng Cứu Thế, là Linh-Mục Thượng-Tế, Kitô-hữu Ä‘em lòng má»™ mến, kÃnh-trá»ng Linh-mục, Giám-Mục và Giáo Hoà ng. HỠđược coi như những ngưá»i thông-phần vá»›i chức Linh-Mục cá»§a Chúa Kitô, như những ngưá»i hy-sinh và hiến-tế Ä‘á»i mình cho phần rá»—i nhân-loại.
Phaolô nói khá nhiá»u vá» chức linh-mục thượng-phẩm cá»§a Chúa Kitô (Thư Do Thái 4: 14- 5: 1-10) cÅ©ng như vá» vai-trò trung-gian giữa Trá»i và Äất đã ảnh-hưởng sâu-Ä‘áºm nÆ¡i những kẻ tin. Ngưá»i tin Chúa Kitô được dạy để đồng-hoá linh-mục vá»›i Chúa Kitô. Linh-mục là hiện-thân cá»§a Chúa Kitô, là má»™t Chúa Kitô khác, là ngưá»i CHA tinh thần, ngưá»i CHA chăm sóc phần hồn cho các tÃn hữu, ngưá»i tái sinh chúng ta qua bà tÃch rá»a tá»™i.
CÅ©ng rất có thể nó đến từ cách xưng-hô kÃnh-trá»ng dà nh cho những bô lão, những báºc đứng tuổi, đáng kÃnh trong Giáo-Há»™i thá»i sÆ¡-khai. Từ “Presbyteroiâ€, nguyên-ngữ Hy-Lạp có nghÄ©a là ngưá»i đứng tuổi, báºc đáng kÃnh, được dùng để chỉ linh-mục ngay từ buổi đầu.
Bà Catherine thiếu lòng kÃnh trá»ng thánh chức linh mục vì đã không gá»i tôi, má»™t linh mục là CHA. Tôi thấy mình thiếu lý-chứng để kết-án bà . Ngưá»i Tây Phương đặt tên để gá»i. Há» thÃch được gá»i Ä‘Ãch danh. Má»™t linh mục biết nhiá»u tên cá»§a nhiá»u ngưá»i và gá»i đúng tên, bất luáºn già trẻ lá»›n bé, sẽ được giáo-dân quà mến đặc biệt. Khi được gá»i đúng tên, ngưá»i Tây Phương cảm thấy mình thá»±c sá»± được quan-tâm. Ngưá»i à Äông, đặc biệt Việt Nam mình, đặt tên để tránh gá»i tên hay đặt tên để giấu tên. Gá»i tên ‘cúng cÆ¡m’ má»™t ngưá»i lá»›n, chuyện bất kÃnh, không thể chấp nháºn được.
Ngưá»i mình thưá»ng xưng-hô bằng ngôi thứ: Bác Ba, Cô ChÃn, Cáºu Út thay cho tên. Trong những xứ đạo ngưá»i Bắc, chá»§-tịch Há»™i Äồng Giáo Xứ được gá»i là Ông Chánh hay Chánh Trương. Giáo lý viên dạy kinh bổn được gá»i là Bà Quản hay Quản Giáo. Ngưá»i xướng kinh trong nhà thỠđược gá»i là Ông Trùm. Ngưá»i chăm sóc việc nhà thá», nhà Cha được gá»i là Ông Bõ.
Việc tránh gá»i tên Ä‘i đến kết quả: không còn ai biết tên tháºt cá»§a nhau. Cách nà o đó đã thiếu quan tâm đến cá nhân, đến hữu thể mà chỉ chú trá»ng đến ngôi thứ, chức vụ hay địa vị là cái tùy thể, tháp gắn và o hữu-thể.
Năm 1974 tôi biết rõ má»™t thiếu tá quáºn trưởng mất chức vì dám gá»i vị Giám Mục Công Giáo là “Ông Äạoâ€. Ai cÅ©ng cho là đáng Ä‘á»i, vì là m tá»›i quáºn trưởng mà không biết gá»i Giám Mục là Äức Cha. CÅ©ng là những kết án không hợp lý và bất lợi: Má»™t quáºn trưởng không Công Giáo, là m sao biết được cách xưng hô kiểu Công Giáo? Ngưá»i ngoà i Công Giáo và nếu chịu ảnh hưởng Khổng Giáo chút Ãt, khó có thể gá»i má»™t ai khác ngoà i cha đẻ cá»§a hỠở nhà là cha. Vị quáºn trưởng bị cất chức nầy có nháºn ra lá»—i “ăn nói vô đạo†cá»§a mình không?
Không! Ông ta đâu có lá»—i để nháºn ra. Nhưng trên thá»±c tế, ông ta đã nháºn má»™t bất công. Gánh chịu bất công dá»… đưa lòng ngưá»i tá»›i oán háºn. Phải thú nháºn rằng trong quá khứ, chúng ta, do hoà n cảnh đưa đẩy, đã sống theo kiểu “là m cha thiên hạ†hay “lấy thịt đè ngưá»iâ€.
Chúng ta đòi ngưá»i khác cho cái mà há» không có và không buá»™c phải cho. Chúng ta nghÄ© thế nà o, dá»… hay khó, tá»± nhiên hay bất thưá»ng khi nghe má»™t cụ già bảy mươi tuổi, trong tiếp xúc xã giao thưá»ng ngà y, gá»i má»™t linh mục trẻ má»›i ba mươi tuổi là cha và xưng là con?
Bà Catherine đã gần bảy mươi tuổi, sấp xỉ tuổi mẹ tôi ở quê nhà . Chưa má»™t lần xác định bằng lá»i, nhưng xem chừng bà thay Mẹ tôi chăm sóc cho tôi trong mấy tháng qua: Bà nấu cÆ¡m cho tôi, giặt giÅ© cho tôi, bà pha chế những món ăn hoà hợp giữa khẩu vị Tây-Ta cho tôi vừa miệng.
Bà hay dò há»i xem Mẹ tôi là m gì cho tôi khi tôi Ä‘au ốm hay khi tôi buồn. Bà nhắc tôi Ä‘i ngá»§ sá»›m và dâng thánh lá»… cháºm rải, sốt sắng. Bà thương chỉ bảo cho tôi phát âm từng chữ tiếng Anh cho đúng giá»ng và chÃnh xác. Bà cÅ©ng hay nhá» tôi khuân vác hay di chuyển những váºt nặng trong nhà xứ giống như Mẹ tôi ở nhà váºy.
Chuyện bà gá»i tôi bằng tên cÅ©ng là chuyện tá»± nhiên như Mẹ gá»i con. Có bà mẹ nà o, trong sinh hoạt thưá»ng nháºt, gá»i con mình là m linh mục là cha bao giá»? Chuyện bà nhá» tôi phá»§i tuyết bám già y sáng nay, trong trà bà , có thể không như chuyện giáo dân nhá» linh mục, nhưng là chuyện mẹ nhá» con. Tháºt đơn giản!
HÆ¡n bao giá» hết, tôi thấy mình tháºt cáºn ká» vá»›i Chúa Giêsu chịu đóng Ä‘inh Ä‘ang đặt trước mặt tôi, trên bà n là m việc. Chúa Kitô, linh mục thượng phẩm, Ä‘ang giang tay, hiến tế chÃnh thân mình trên Thánh Giá. Tôi, má»™t linh mục, má»™t Chúa Kitô khác, tôi giang tay dâng lá»… hà ng ngà y trên bà n thá». Tay giang, nhưng không dâng hiến, không ban phát, không cho Ä‘i, nhưng đòi há»i: đòi được kÃnh trá»ng đặc biệt, đòi được gá»i bằng CHA má»›i thoả lòng. Tôi là m linh mục, má»™t Chúa Kitô khác, nhưng đôi khi tôi tháºt khác Äức Kitô: Chúa Kitô, đến để phục vụ, còn tôi, tôi sôi máu tức giáºn khi phải phục vụ.
Tôi đứng lên, tìm bà Catherine trò chuyện. Bà đang ở nhà bếp chuẩn bị cÆ¡m trưa. Tôi vui vẻ đến gần há»i xem bà có cần tôi giúp chuyện chi không. Bà Catherine vui vẻ nhá» tôi chuẩn bị Salad và cà chua. Tôi vừa là m giúp bà vừa hát nho nhá» trong miệng. Bà Catherine đến gần, ngá»t giá»ng bảo tôi: “Peter, you look so happy today!†Lại cÅ©ng Peter suông! Nhưng tôi lại yêu nó. Tôi mỉm cưá»i đắc ý trả lá»i: “Yes, Mom, I deeply realize that I am a priest forever!â€
Chữ “linh mục†tôi nhấn mạnh và kéo dà i. Suốt năm tháng qua, từ ngà y chịu chức, tôi đã là m CHA và buồn vì không được gá»i là Cha. Hôm nay, tôi má»›i thá»±c sá»± là m linh mục, là m ngưá»i được chia sẻ chức linh mục vá»›i Chúa Kitô, Äấng đến giang tay tế chÃnh thân mình cho phần rá»—i cá»§a những ngưá»i con.
Bà Catherine Æ¡i! Cám Æ¡n bà tháºt nhiá»u! Bà đã không kêu tôi bằng Cha, nhưng bằng tên và đã nhá» tôi phá»§i tuyết bám già y bà . Bà không tháºt sá»± thiếu lòng kÃnh trá»ng tôi, hay coi thưá»ng chức linh mục trong tôi. Nhưng bà cho tôi cÆ¡ há»™i nếm và sống ý nghÄ©a chức linh mục.
Linh mục, kẻ giang tay để tế lá»…, để dâng hiến, để cho Ä‘i, để ban phát và phục vụ như má»™t Äức Kitô khác. Bà tháºt sá»± giúp tôi khước từ ước vá»ng là m CHA hay thÃch được gá»i là CHA theo ý nghÄ©a muốn được nâng cấp, mang tÃnh Ãch ká»· thu gom cá»§a mình.
Linh mục, ngưá»i Cha tinh thần hay cha linh hồn, ngưá»i sinh cho Chúa nhiá»u con cái qua bà tÃch Rá»a Tá»™i, nhưng nhiá»u khi được gá»i CHA là m tôi dá»… thấy mình cao cả và quên Ä‘i vai trò hy sinh, giang tay cứu độ mà Äức Kitô, Linh Mục Thượng phẩm đã chá»n gá»i tÆ¡i để thi hà nh.â€
Lm. Phêrô Trần
Thanhlinh

