Thằng bé khăn gói quả mướp từ quê lên Tỉnh để dá»± lá»… an táng cá»§a Äức Ông. Quê mùa lên Tỉnh chả biết đưá»ng đâu mà lần, cứ rị má» há»i ngưá»i nà y ngưá»i khác. Nhìn thấy dáng kẻ nhà quê má»›i lên Tỉnh nên nhiá»u ngưá»i thấy ngồ ngá»™ thÃch nhìn …
Biết chắc sẽ có Ä‘oà n xe Ä‘i theo xe tang lên Trung Tâm Há»a Táng để từ biệt Ông nên chuyện dân hai lúa Ä‘i theo xe cÅ©ng không là chuyện đáng ngại. Lá»… xong, cÅ©ng khá vất vả để đến được chiếc xe Ä‘áºu bên kia đưá»ng.
Thấy có xe là mừng quá mà còn nhiá»u chá»— trống lại cà ng mừng. Lá»t tá»t bước lên xe thì được má»™t ông không già lắm nhưng cÅ©ng không còn trẻ chặn lại. Nhìn thấy và nh khăn tang trên trán ông nên cÅ©ng nghÄ© rằng ông nằm trong Ban Tổ Chức nên lên tiếng xin ông. Nghe dân nhà quê xin lên xe, ông nói ngay :
– Xe nà y xe dà nh cho tu sĩ, anh không được đi xe nà y !
         Bà quá, nếu không xin thì sẽ không có chá»— để Ä‘i tiá»…n ông nên thằng bé nhẹ giá»ng :
         – Chú ơi ! Kẹt quá ! Cho cháu ngồi ké với tu sĩ một chốc ! Khi vỠcháu sẽ lên xe giáo dân ạ.
         Thấy kẻ má»n xuống nước nên ông giữ cá»a xe thương quá nên cho bước lên xe.
         Lên xe thì thấy hai dì phước ngồi phÃa dưới. Chá» mãi chả thấy ai lên. Lát sau có 2 phó nhòm và má»™t nhóm nữa cÅ©ng chÃt lên đầu và nh khăn trắng lên xe độ mươi ngưá»i.
         Tất cả các xe Ä‘i theo xe tang đã lăn bánh. Còn lại chỉ má»™t chiếc xe nà y thôi. Thế là nhóm ngưá»i mang khăn tang không cho xe chạy, bảo bác tà i chá» má»™t lát cho đủ. Trong khi đó không còn ai có nhu cầu Ä‘i xe nữa vì xe nà y là xe sau cùng. Thấy sốt ruá»™t, chú giữ cá»a xe chạy lui vá» sau để … tìm ngưá»i quen cá»§a chú để lên cho đủ xe.
         Dân hai lúa và 2 tay phó nhòm im thin thÃt vì biết thân pháºn mình Ä‘i xe ké. Lát sau, có má»™t vị mặc đồ trịnh trá»ng Ä‘i từ cuối xe lên nói vá»›i bác tà i :
         – Tôi nằm trong Ban Tổ Chức. Cho xe chạy !
         Thế là bác tà i cho xe lăn bánh và dÄ© nhiên … chú giữ cá»a quá nhiệt tình xuống xe tìm bạn hiá»n đà nh ở lại.
         Nhóm chúng tôi hết sức bình tÄ©nh ngồi trên xe để xe đưa đến Bình Hưng Hòa. Trên xe im phăng phắc không ai dám nói gì ai sau khi vị kia trong Ban Tổ chức ra lệnh cho xe “xuất bếnâ€.
         NghÄ© Ä‘i nghÄ© lại chỉ thấy thương cái ngưá»i giữ cá»a xe. Vá»›i tư cách là đứng giữ cá»a xe ngăn chặn không cho bá»n “ngoại giáo†không phải là tu sÄ© lên xe rất trịch thượng cuối cùng đà nh ở lại và chắc có lẽ không còn xe nà o để đưa ngưá»i ấy Ä‘i nữa vì đây là xe cuối cùng.
         Những gì Chúa nói vá»›i Mác ta ngà y xưa trong Kinh Thánh sao trưa hôm nay ứng nghiệm đến thế : “Nà y Mác ta ! con lo lắng nhiá»u chuyện quá ! Chỉ có má»™t chuyện cần thôi …â€
         Thế đấy ! Ở Ä‘á»i, nhiá»u khi cứ phải lăn tăn hết chuyện nà y chuyện ná» và nhất là chuyện cá»§a ngưá»i kia còn chuyện cá»§a mình mình không bao giỠđể ý.
         Ngưá»i giữ cá»a xe khi xe đưa Ä‘oà n ngưá»i lên Bình Hưng Hòa vẫn là bà i há»c cho má»—i ngưá»i chúng ta.
         Äến khi nhắm mắt lìa Ä‘á»i, Chúa sẽ không hạch tá»™i cá»§a ngưá»i hà ng xóm, cá»§a vợ, cá»§a chồng hay cá»§a con ta mà Chúa hạnh tá»™i ngay chÃnh bản thân ta.
         Có khi mình lo lắng chuyện Ä‘á»i nhiá»u quá mà mình quên Ä‘i chuyện cần là m đó là lo Æ¡n cứu độ cá»§a chÃnh bản thân má»—i ngưá»i chúng ta.
Huệ Minh

