Có những lúc trá»i yên bể lặng, chúng ta thấy Ä‘á»i sao đẹp thế ! Má»i sá»± tưởng chừng như dá»… chấp nháºn đối vá»›i ta. Nhưng đến những lúc biển gà o sóng thét, chúng ta thấy Ä‘á»i sao bất công ! Má»i sá»± giỠđây trở nên bế tắc và không thể nà o chấp nháºn nổi. Cảm nháºn ấy là lẽ thưá»ng trong cuá»™c Ä‘á»i. Tuy nhiên, dù hoà n cảnh có thế nà o Ä‘i nữa, chúng ta phải đảm nháºn và chấp nháºn cuá»™c Ä‘á»i mình. Vì ai chối bá» cuá»™c sống cá»§a mình, há» chối bá» chÃnh hiện hữu cá»§a mình và như thế, sống như thể chết váºy ! Chúng ta không chấp nháºn đầu hà ng cuá»™c sống nà y, cần táºp chấp nháºn chÃnh mình. Chúng ta không phải má»™t sá»›m má»™t chiá»u mà dá»… dà ng chấp nháºn chÃnh mình đâu ! Äây là bà i há»c là m ngưá»i mà chúng ta phải sống và trả giá suốt Ä‘á»i. Quả tháºt, trước tiên, chúng ta cần chấp nháºn hiện hữu cá»§a mình; rồi có cả má»™t quá khứ cần được chúng ta đón nháºn; có cả những thất bại và tương quan tha nhân cần được chúng ta chấp nháºn và có cả má»™t Ä‘á»i ngưá»i để được chúng ta vui nháºn. Vì má»—i ngà y có má»™t niá»m vui và má»—i cuá»™c Ä‘á»i là má»™t nguồn vui.
HIỆN HỮU
Nếu hiểu hiện hữu là yếu tố cÆ¡ bản và ná»n tảng cấu thà nh Ä‘á»i sống má»—i ngưá»i thì việc chấp nháºn hiện hữu cá»§a mình ắt phải được chúng ta quan tâm hà ng đầu. Nhưng thá»±c tế cho thấy, đôi khi chúng ta đã khước từ hiện hữu cá»§a mình cách nà o đó.
Trước tiên, chúng ta nháºn ra có những báºc cha mẹ đã khước từ con cái cá»§a mình vì chúng không có trong kế hoạch cá»§a các ngà i. Äiá»u nà y ảnh hưởng đến Ä‘á»i sống tâm lý cá»§a đứa trẻ, và ngưá»i ta thấy rằng tá»± nhiên có những khoảnh khắc những đứa trẻ nà y muốn tá»± tá» mà không biết lý do. Tâm lý há»c đã trả lá»i rằng do sá»± khước từ cá»§a cha mẹ đối vá»›i đứa bé trong thá»i kỳ thai nhi. Rồi lá»›n lên, chúng có những biểu hiện tiêu cá»±c và muốn tá»± tá» từ trong vô thức. ÄÆ°Æ¡ng sá»± cần xác tÃn rằng dù cha mẹ có bá» con Ä‘i nữa thì đã có Chúa đón nháºn con. ChÃnh khi sẵn sà ng tha thứ cho bố mẹ mình mà há» có thể chấp nháºn hiện hữu cá»§a mình mà không ngừng vượt qua để lá»›n lên.
 Chẳng hạn: Steve Jobs ngưá»i trở thà nh biểu tượng công nghệ cá»§a thế giá»›i. Trong má»™t buổi nói chuyện tại đại há»c Stanford năm 2005, ông đã thừa nháºn mình là má»™t đứa con không được ngưá»i mẹ thừa nháºn vì mang thai lúc thá»i sinh viên mà chưa kết hôn. Thế nhưng, ông đã chấp nháºn biến cố ấy như khởi Ä‘i từ tuổi thÆ¡ bất hạnh để trở thà nh báºc thiên tà i vá» công nghệ vi tÃnh. Tháºt váºy, chỉ khi chấp nháºn hiện hữu cá»§a mình, chúng ta má»›i được ngưá»i khác chấp nháºn và tìm được chá»— đứng cá»§a mình trong lòng má»i ngưá»i.
Hoặc có những ngưá»i vì quá bám vÃu và o má»™t mối tình nà o đó đến khi nháºn ra mình bị phản bá»™i, há» Ä‘i đến giải pháp cuối cùng là tá»± vẫn. Vì không khám phá ra giá trị Ä‘Ãch thá»±c cá»§a cuá»™c Ä‘á»i mình mà nhiá»u ngưá»i đã khước từ hồng ân sá»± sống.
Có câu chuyện kể rằng: Má»™t vị vua trồng cạnh lâu đà i mình đủ thứ hoa và trái. Quả tháºt, vưá»n cây cá»§a nhà vua có cảnh sắc tuyệt đẹp. Cảnh sắc ấy cÅ©ng là nguồn vui và thư giãn cho nhà vua má»—i khi Ä‘i dạo. Rồi má»™t ngà y kia nhà vua phải Ä‘i xa. Khi trở vá», ông vá»™i vã ra thăm vưá»n và hết sức Ä‘au lòng khi thấy cá» cây trÆ¡ trụi.
Ông đến gần cây hoa hồng vốn cung cấp những cánh hoa nhan sắc tuyệt vá»i, há»i xem có chuyện gì Ä‘ang xảy ra. Cây hoa hồng tâm sá»±: “Tôi nhìn thấy cây táo kia và tá»± nhá»§ chẳng bao giá» mình sinh sản được những trái ngon như thế, rồi tôi chán nản và khô héoâ€.
Nhà vua lại đến thăm cây táo Ä‘ang tà n úa và nghe nó kể lể: “Tôi nhìn cánh hồng kiêu sa Ä‘ang tá»a hương và tá»± nhá»§ sẽ chẳng bao giá» tôi được đẹp đẽ và dá»… thương như thế, rồi tôi bắt đầu khô héoâ€.
Thế rồi nhà vua phát hiện má»™t cánh hoa bé bá»ng vẫn trà n đầy sức sống. Khi được há»i thăm, cánh hoa tâm sá»±: “Tôi cÅ©ng sắp úa tà n vì thấy mình không có vẻ đẹp cá»§a đóa hồng, cÅ©ng chẳng có trái ngon cá»§a cây táo, nhưng rồi tôi tá»± nhá»§: Nếu nhà vua, vốn là ngưá»i già u có và quyá»n lá»±c, không muốn tôi có mặt trong cánh vưá»n nà y, thì ông đã bứng tôi Ä‘i lâu rồi. Còn nếu nhà vua muốn giữ tôi lại, hẳn là vì ông muốn tôi là tôi chứ không là cái gì khác. Kể từ đó, tôi vui tươi và vươn cao sức sống hết sức có thể.
Có hai bà i há»c được rút ra ở đây:
-So sánh sinh hủy diệt.
-Khám phá nét độc đáo và duy nhất của bản thân dưới ánh nhìn của Thiên Chúa.
Chúng ta có thể liên tưởng vị vua ấy chÃnh là Thiên Chúa, Ngà i đã muốn bạn có mặt trên Ä‘á»i, và chắc hẳn, Ngà i có chương trình cho riêng bạn. Và bạn có giá trị trước mắt Thiên Chúa. Äó là động lá»±c giúp má»—i ngưá»i chấp nháºn hiện hữu cá»§a mình để vươn lên những tầm cao như lòng Ngà i mong đợi.
Ngoà i ra, con ngưá»i cÅ©ng có thể chối bá» hiện hữu cá»§a mình khi đối diện vá»›i Ä‘au khổ. Äiển hình là ông Gióp trong Kinh Thánh; ông đã nguyá»n rá»§a ngà y ông chà o Ä‘á»i: “ Phải chi đừng xuất hiện ngà y tôi đã chà o Ä‘á»i, cÅ©ng như đêm đã báo: ‘Äứa con trong bụng mẹ là má»™t nam nhi !’… Sao tôi không chết Ä‘i lúc vừa má»›i chà o Ä‘á»i, không tắt thở ngay khi lá»t lòng mẹ†( G 3,3.11). Cho dù con ngưá»i có nguyá»n rá»§a, kêu la, khóc than thế nà o Ä‘i nữa thì Ä‘au khổ vẫn còn đó ! Tháºm chÃ, khi đó, thay vì vÆ¡i bá»›t ná»—i Ä‘au, lại cà ng là m cho vết thương loét dần. Có má»™t cách giúp con ngưá»i đón nháºn thá»±c tại hiện hữu nà y là khám phá ra ý nghÄ©a và giá trị đằng sau những gì bản thân Ä‘ang chịu đựng, vì biết rằng thánh giá không quá sức ta. Nếu Thiên Chúa đã thinh lặng khi Con Má»™t mình chịu treo trên tháºp giá để cứu độ nhân loại thì việc Ngà i thinh lặng khi thấy ta chịu Ä‘au khổ, chắc hẳn là sinh Ãch cho chÃnh mình và nhiá»u ngưá»i. à nghÄ©a và giá trị cứu độ đã được hoà n tất sau cuá»™c Phục Sinh cá»§a Äức Kitô. ChÃnh khi ý thức có Ai đó Ä‘ang đồng hà nh vá»›i mình, ná»—i Ä‘au sẽ giảm trừ, ná»—i buồn sẽ vÆ¡i Ä‘i và niá»m cảm thương được nhân rá»™ng; nhưá»ng chá»— cho má»™t cuá»™c chữa là nh. Quả tháºt, khi đó bản thân được lá»›n lên nhá» Ä‘au khổ và thá» thách; đồng thá»i, nó là bà i trắc nghiệm cho lòng trắc ẩn cá»§a tình yêu nhân loại dà nh cho nhau và cho Thiên Chúa.
QUà KHỨ
Quá khứ đã sang trang, đã Ä‘i và o lịch sá». Chúng ta không thể nà o thay đổi lịch sá» nhưng không thể nà o để nó mưu toan gieo ảnh hưởng tiêu cá»±c trong cuá»™c sống hiện tại. Äể được thế, chúng ta cần chấp nháºn quá khứ.
Äôi khi nghÄ© lại tôi nháºn ra mình là má»™t cô bé ngô nghê và ngá» nghệch chẳng biết gì là chuyện Ä‘á»i; thiếu kinh nghiệm và đơn sÆ¡ quá lẽ. Má»™t chút xấu hổ nà o đó thoáng quá nhưng đừng để lại Ä‘iá»u gì mặc cảm. Äức Phanxicô đã có lần khẳng định: sá»± xấu hổ giúp ta sống khiêm tốn hÆ¡n; còn mặc cảm khiến ta sống sợ hãi và cố chấp. Nếu như sống khiêm tốn giúp chúng ta dá»… dà ng cởi mở vá»›i những gì má»›i mẻ trước mắt thì sá»± sợ hãi và cố chấp khiến ta thu mình và o vá» bá»c cái tôi an toà n. Chúng ta chỉ có thể lá»›n lên khi ý thức mình đã qua má»™t thá»i non dại, nhưng chúng ta cứ mãi ấu trÄ© khi cuá»™n mình trong tổ kén mong manh.
Có thể nói, chấp nháºn má»™t quá khứ đã qua là cách sống an hòa vá»›i chÃnh mình. Chúng ta đã từng nghe câu chuyện cá»§a hai nhà sư trẻ. Má»™t ngưá»i đã chấp nháºn phạm giá»›i để cõng má»™t cô gái qua khá»i vÅ©ng nước và đã để cô lại bên bá»; còn vị sư trẻ kia không thể nà o chấp nháºn hà nh động lố bịch ấy cá»§a ngưá»i bạn. Cuối cùng, ngưá»i nà y đã để cô gái lại bên bá» kia, còn vị sư trẻ ná» lại cõng cô ta mãi trong đầu. Thế ai là ngưá»i sống an nhiên tá»± tại và an hòa vá»›i chÃnh mình ? Chỉ có những ngưá»i quên Ä‘i chặng đưá»ng đã qua, lao mình vá» phÃa trước; chỉ có những ngưá»i chấp nháºn để cho quá khứ trôi qua và đặt nó má»™t giá trị đúng đắn nà o đó trong lịch sá» cuá»™c Ä‘á»i; để rồi tiếp tục sống phút hiện tại vá»›i sá»± ngạc nhiên má»›i nÆ¡i những thá»±c tại Ä‘ang chà o đón chúng ta.
Nếu ông Lêvi không chấp nháºn quá khứ cá»§a mình, ông chẳng Ä‘i theo Chúa để trở thà nh má»™t vị thánh sá» ghi chép Tin Mừng. Nếu ông Phaolô không chấp nháºn quá khứ mình là má»™t kẻ bách hại đạo, ông đã chẳng can đảm và tá»± tin khi giáp mặt vá»›i các Kitô hữu tiên khởi mà ông toan bắt giữ. Hoặc nếu thánh Augustinô không chấp nháºn quá khứ lầm lạc cá»§a mình, ngà i đã không trở thà nh báºc thầy trong Giáo Há»™i. Tháºt váºy, chỉ những ai chấp nháºn quá khứ cá»§a mình, há» má»›i khả dÄ© khám phá ra Æ¡n gá»i và sống sứ vụ cá»§a mình cách triệt để hÆ¡n. Khi ấy, chấp nháºn quá khứ cá»§a mình là má»™t bước khám phá niá»m vui sống.
THẤT BẠI
Có thể nói, chấp nháºn thất bại là má»™t Ä‘iá»u hết sức khó khăn nÆ¡i má»—i ngưá»i chúng ta; dẫu biết rằng:
Ai chiến thắng mà không từng chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần.
Chúng ta đã thất bại trong việc dá»±ng xây cuá»™c Ä‘á»i mình; má»i sá»± Ä‘á»u đổ nát. Nhưng đó lại là loại xà bần đổ ná»n rất chắc cho ngôi nhà tương lai. Thất bại là qui luáºt đà o thải tá»± nhiên cá»§a vạn váºt, nhưng nếu ai chấp nháºn nó, ắt sẽ nên khôn ngoan và cẩn trá»ng hÆ¡n khi táºn dụng những cÆ¡ may trong cuá»™c Ä‘á»i.
Biết đâu, nhá» thất bại chúng ta có thá»i gian để lượng giá vá» bản thân mình. Phải chăng bản thân chưa lưá»ng sức đủ để chá»›p lấy cÆ¡ há»™i thăng tiến ? Có những ảo tưởng mà chỉ nhá» thất bại con ngưá»i má»›i ngá»™ ra. Có những giá»›i hạn mà chỉ nhá» thất bại con ngưá»i má»›i thá»±c sá»± thừa nháºn. Khi ấy, thất bại lại trở nên má»™t lợi thế giúp bản thân biết mình hÆ¡n, nhỠđó, trăm tráºn trăm thắng.
Bà i thá»±c táºp thú vị được gợi ý trong phần nà y là mỉm cưá»i vá»›i chÃnh mình. Táºp mỉm cưá»i vá»›i những thất bại và giá»›i hạn cá»§a bản thân trong hiện tại để có thể vui cưá»i vá»›i chÃnh mình trong tương lai. Có thể chÃnh nhá» thất bại mà con ngưá»i sẽ nháºn ra giá trị từng ná»— lá»±c cá»§a bản thân để thà nh công. Và khi ấy, thà nh công không là m con ngưá»i ngạo mạn trái lại, luôn tinh tế và trân trá»ng những công khó mình là m ra.
THA NHÂN
Chúng ta thá» há»i tha nhân có liên quan gì đến việc chấp nháºn chÃnh mình ? Phải chăng có má»™t mối dây vô hình rà ng buá»™c tôi vá»›i hiện hữu cá»§a tha nhân ? Kinh nghiệm trong cuá»™c sống cho thấy: tha nhân là thà nh phần bản thân ta. ChÃnh vì thế, chấp nháºn tha nhân đồng nghÄ©a vá»›i việc chấp nháºn chÃnh mình.
Tha nhân có những thứ gì đó mà ta không có. CÅ©ng như những thứ ta có mà tha nhân Ä‘ang cần. Như thế, khi ta đón nháºn tha nhân và o trong cuá»™c sống cá»§a mình, cách nà o đó, chúng ta là m phong phú bản thân, và ngược lại, khi tha nhân đón nháºn ta, há» cÅ©ng được lắp đầy cách nà o đó trong sá»± tương trợ lẫn nhau. Và như thế, khi chấp nháºn tha nhân nghÄ©a là ta chấp những mặt yếu kém cá»§a mình nhá» sá»± bù đắp cá»§a há».
CÅ©ng có khi cả ta và tha nhân cùng má»™t sở thÃch, má»™t tÃnh cách như nhau hay cùng chung lý tưởng…khi ấy, sá»± tương đồng cá»§a hai bên sẽ giúp nhau tiến bá»™ và lá»›n lên trong tình tương thân tương ái.
Äể có má»™t tình thân lâu bá»n, Ä‘iá»u cần thiết là có những qui định ngầm cách nà o đó ngá» hầu có thể xa nhau đủ để tôn trá»ng nhau và gần nhau đủ để yêu thương nhau. ChÃnh khi má»™t ai đó phá Ä‘i ranh giá»›i cá»§a mình để Ä‘i sâu và o “thế giá»›i riêng†cá»§a ngưá»i khác mà ngay cả vợ chồng cÅ©ng ly dị nhau vì sá»± tổn thương không thể được chữa là nh. Bởi đó, sá»± tôn trá»ng thá»±c sá»± luôn cần thiết cho hai tâm hồn chấp nháºn nhau. Thế rồi, má»™t khi chấp nháºn nhau bằng cách tôn trá»ng mối tương quan ấy, há» sẽ tiến tá»›i bước nữa trong tình tương ái chân thà nh và tránh là m tổn thương nhau.
Xét cho cùng, chấp nháºn tha nhân là chấp nháºn há» như há» là . Không có má»™t sá»± áp đặt hay mưu toan chi phối Ä‘á»i sống ngưá»i khác. Khi ấy, há» sống cảm thức thuá»™c vá» nhau như thể tôi là niá»m hãnh diện cá»§a bạn và bạn là niá»m vui cá»§a Ä‘á»i tôi.
KẾT LUẬN
Cuá»™c sống muôn mặt vô cùng phong phú, cuá»™c Ä‘á»i muôn vạn nẻo đưá»ng để bước Ä‘i, hà nh trình chấp nháºn là má»™t trong những kỹ năng quan trá»ng nhất trong lãnh vá»±c phát triển cá nhân, là khả năng thừa nháºn toà n bá»™ sá»± tháºt vá» chÃnh mình. Trong đó, sá»± hiện hữu, quá khứ, thất bại và cả tha nhân được chá»§ thể há»™i nháºp và o Ä‘á»i sống mình như những nhạc cụ hòa chung trong má»™t bản nhạc cuá»™c Ä‘á»i duy nhất. Mặc dù còn đó những cung đà n lạc giá»ng nhưng má»™t khi chấp nháºn nó trong cuá»™c Ä‘á»i, chúng ta dá»… bá» qua và vượt qua những Ãch ká»· nhá» nhen khiến tinh thần mệt má»i mà sống vui trong từng khoảnh khắc cuá»™c Ä‘á»i Ä‘ang chà o đón chúng ta.
EYMARD An Mai Äá»— O.Cist.
CGVN

