Má»™t hôm, dì phước trông coi Phòng Thánh, tình cá» bắt tại tráºn má»™t em trong nhóm giúp lá»…, Ä‘ang lén ăn bánh lá»…. Em xanh cả mặt mà không biết phải chống chữa là m sao. Em đà nh phải chịu tráºn, nháºn lá»—i và xin hứa: “từ nay, con sẽ không dám là m như váºy nữaâ€. Câu chuyện như thế tưởng đã xong. Nà o ai ngá» sau đó, xảy ra má»™t cuá»™c cãi vã tháºt dữ dá»™i giữa các em giúp lá»… vá»›i nhau, là “mà y cÅ©ng có ăn nữa nèâ€. Thì ra, đâu phải là chỉ có má»™t tên, mà nhiá»u tên cÅ©ng đã từng ăn bánh lá»…. Äâu phải chỉ má»™t lần, mà chắc chắn là đã nhiá»u lần rồi. ChÃnh vì sá»± ồn à o cãi vã nà y, mà ông bố cá»§a “em bị sÆ¡ bắt tại tráºn đã ăn bánh lá»… trong phòng thánh”, đã lôi đứa con trai mình ra đánh má»™t tráºn cho chừa.Â
Nhưng khi bà con lối xóm nghe biết chuyện, má»›i bà n tán vá»›i nhau: á»”ng đánh ổng thì má»›i phải, bởi ổng là m công chức nhà nước, mà cÅ©ng ăn hối lá»™ nà y khác, thì nói chi là đứa con. Chắc nó cÅ©ng đã từng quen cái cách lý luáºn cá»§a cha nó: Là m nghá» gì thì ăn cái đó. Là m đưá»ng thì “ăn đá, ăn nhá»±a đưá»ngâ€, là m công trình xây dá»±ng thì “ăn gạch, ăn đá, ăn xi măngâ€, còn giúp lá»… thì “ăn bánh lá»…â€, chuyện bình thưá»ng thôi! Äúng là cha nà o con nấy !!!!
