Lời ‘caÌm Æ¡n’ mang một neÌt văn hoÌa râÌt Ä‘eÌ£p vaÌ€ trân quiÌ. Hai chữ ‘caÌm Æ¡n’ diễn tả tâm tiÌ€nh tri ân. Äã nhận Æ¡n, chuÌng ta cần baÌo Æ¡n, caÌm Æ¡n vaÌ€ trả Æ¡n. Äã haÌ€m Æ¡n, chuÌng ta cần coÌ thaÌi độ mang Æ¡n. MoÌ£i nền văn hoÌa cổ kim đều quan tâm về thaÌi độ caÌm Æ¡n naÌ€y, nhưng hiÌ€nh như bên Âu Tây, người ta thực haÌ€nh lời caÌm Æ¡n nhiều hÆ¡n. Äể hoÌ£c laÌ€m người, ngay từ tâÌm beÌ, caÌc cha meÌ£ vaÌ€ thầy cô Ä‘ã dậy con trẻ những lời noÌi râÌt thân thương: “Con chaÌ€o ông, chaÌ€o baÌ€; con caÌm Æ¡n vaÌ€ con xin lỗi.†Những lời đơn sÆ¡ được ghi sâu tận Ä‘aÌy loÌ€ng, để bâÌt cÆ°Ì trong hoaÌ€n cảnh naÌ€o, ai cũng coÌ thể bộc phaÌt lời tôÌt Ä‘eÌ£p naÌ€y trên môi miệng.
CaÌm Æ¡n laÌ€ một tâm tiÌ€nh biêÌt Æ¡n. ChuÌng ta thường duÌ€ng chữ ‘caÌm Æ¡n’ trong văn viêÌt, nhưng khi noÌi, duÌ€ng từ ‘cảm Æ¡n’, thăÌm đượm tiÌ€nh cảm hÆ¡n. Thượng ÄÃªÌ trao tặng cho chuÌng ta một moÌn quÌ€a vô giaÌ, Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ con người vaÌ€ sự sôÌng. Hằng ngaÌ€y, chuÌng ta vẫn thường Ä‘oÌ£c Kinh CaÌm Æ n: “Con caÌm Æ¡n Äức Chúa Trá»i là Chúa lòng là nh vô cùng, chẳng bá» con, chẳng để con không Ä‘á»i Ä‘á»i, mà lại sinh ra con, cho con được là m ngưá»i…â€. ÄÆ°Æ¡Ì£c Æ¡n laÌ€m người laÌ€ một haÌ£nh phuÌc tuyệt vời. ChuÌng ta phải luôn ghi taÌ£c trong loÌ€ng để ta Æ¡n Thiên ChuÌa moÌ£i nÆ¡i vaÌ€ moÌ£i luÌc: Hãy tạ Æ¡n ChuÌa vì Chúa nhân từ, muôn ngà n Ä‘á»i Chúa vẫn trá»n tình thương (Tv 107,1).
ChiÌnh ChuÌa Giêsu laÌ€ Con Thiên ChuÌa cũng Ä‘ã không ngừng dâng lời taÌ£ Æ¡n lên Thiên ChuÌa Cha: “Äức Giêsu ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nháºm lá»i con†(Jn 11, 41). TrươÌc khi từ giã cõi trần, ChuÌa Giêsu Ä‘ã lập BiÌ TiÌch ThaÌnh Thể để cảm taÌ£ ChuÌa Cha vaÌ€ cho chuÌng ta cuÌ€ng thông hiệp qua lời nguyện: “Ngưá»i cầm lấy bánh, dâng lá»i tạ Æ¡n, bẻ ra, trao cho các ông và nói: “Äây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy là m việc nà y, mà tưởng nhá»› đến Thầy.” (Lc 22, 19) vaÌ€ “Rồi Ngưá»i cầm lấy chén, dâng lá»i tạ Æ¡n, trao cho môn đệ và nói: “Tất cả anh em hãy uống chén nà y†(Mt 26, 27).
Noi gương Thầy ChiÌ ThaÌnh, chuÌng ta luôn sôÌng trong tâm tiÌ€nh taÌ£ Æ¡n. TaÌ£ Æ¡n ChuÌa, caÌm Æ¡n MeÌ£. ChuÌng ta coÌ€n coÌ bổn phận biêÌt Æ¡n xã hội, tri ân GiaÌo Hội, đền Æ¡n cha meÌ£, biêÌt Æ¡n ân sư, baÌo Æ¡n người đồng haÌ€nh, caÌm Æ¡n anh chiÌ£ em, mang Æ¡n baÌ£n beÌ€ vaÌ€ cảm Æ¡n moÌ£i người. Cuộc đời của chuÌng ta laÌ€ cả một chuỗi nhận Æ¡n, hêÌt Æ¡n naÌ€y tÆ¡Ìi Æ¡n khaÌc. CaÌ€ng biêÌt Æ¡n, chuÌng ta caÌ€ng trở nên người hÆ¡n. Từng giây phuÌt sôÌng, chuÌng ta chiÌ£u Æ¡n, nên chuÌng ta coÌ bổn phận phải caÌm Æ¡n. ChuÌng ta quan saÌt thâÌy trong tâÌt cả moÌ£i tổ chưÌc sinh hoaÌ£t lÆ¡Ìn hay nhỏ, ở phần kêÌt thuÌc, luôn luôn coÌ những lời phaÌt biểu bầy tỏ tâm tiÌ€nh tri ân vaÌ€ caÌm Æ¡n. Äây laÌ€ neÌt Ä‘eÌ£p văn hoÌa mang đậm tiÌ€nh người.
Lời caÌm Æ¡n không bao giờ dư thừa trong việc giao tÃªÌ nhân sự. Lời caÌm Æ¡n taÌ£o nên sự liên đơÌi raÌ€ng buộc, coÌ qua coÌ laÌ£i vaÌ€ coÌ cho coÌ nhận. ChuÌng ta hãy sôÌng tâm tiÌ€nh biêÌt Æ¡n trong moÌ£i nÆ¡i moÌ£i luÌc. NhâÌt laÌ€ trong đời sôÌng gia Ä‘iÌ€nh, mỗi người chuÌng ta Ä‘ã nhận quaÌ nhiều ân huệ từ những người thân yêu. Công cha như nuÌi thaÌi, nghĩa meÌ£ như nươÌc nguồn. Phận laÌ€m con, chuÌng ta không bao giờ Ä‘aÌp đền Æ¡n cha nghĩa meÌ£ cho Ä‘ủ. Hôm nay, chuÌng ta hãy noÌi lời ‘cảm Æ¡n’ cha meÌ£ của miÌ€nh.
ÄeÌ£p biêÌt bao khi vợ chồng biêÌt tôn troÌ£ng vaÌ€ caÌm Æ¡n nhau. Khi lập hôn ươÌc, vợ chồng thề hưÌa yêu thương vaÌ€ chung thủy vÆ¡Ìi nhau suôÌt đời. ÄÆ¡Ì€i sôÌng vợ chồng phải kinh qua từng giây phuÌt. Mỗi lời noÌi, mỗi cử chỉ vaÌ€ mỗi haÌ€nh động đều biểu tỏ thaÌi độ sôÌng chung. Vợ chồng đừng tiêÌc lời caÌm Æ¡n nhau. Một ly caÌ€ phê, một cheÌn traÌ€ âÌm, một bữa cÆ¡m ngon, một bộ quân aÌo saÌ£ch, một sự săÌp xêÌp goÌ£n gaÌ€ng vaÌ€ một bầu khiÌ Ã¢Ìm aÌp yêu thương đều coÌ công goÌp nhặt của vợ, của chồng. ChuÌng ta biêÌt, chẳng coÌ sự giÌ€ nhưng không từ trên trời rÆ¡i xuôÌng cả. Khi ngồi vaÌ€o baÌ€n ăn, chuÌng ta đừng tiêÌc lời ‘caÌm Æ¡n’ hay một lời khen nguÌ£ yÌ. Lời ‘caÌm Æ¡n’ như gioÌ£t sương sa laÌ€m tươi maÌt loÌ€ng người.
Cha meÌ£ cũng đừng quên caÌm Æ¡n con caÌi. Con caÌi laÌ€ gia sản, laÌ€ hy voÌ£ng vaÌ€ laÌ€ niềm vui của cha meÌ£. Cha meÌ£ cần caÌm Æ¡n con caÌi của miÌ€nh. Con caÌi vui vẻ, cha meÌ£ mừng rỡ. ChuÌng ta cũng cần caÌm Æ¡n tâÌt cả moÌ£i người Ä‘ang cuÌ€ng hiện diện trong đời sôÌng vÆ¡Ìi chuÌng ta. Qua muôn vaÌ€n caÌch, chuÌng ta Ä‘ã nhận lãnh vaÌ€ chiÌ£u Æ¡n của tha nhân. Tâm tiÌ€nh ‘cảm Æ¡n’ giuÌp chuÌng ta yÌ thưÌc rằng cuộc sôÌng naÌ€y laÌ€ một hồng ân vô cuÌ€ng cao quyÌ.
LaÌ£y ChuÌa, ChuÌa Ä‘ã ban cho chuÌng con được Æ¡n laÌ€m người, coÌ sự sôÌng, coÌ linh hồn, coÌ triÌ khôn, coÌ taÌ€i năng, coÌ thời giờ vaÌ€ coÌ nguồn sôÌng. ChuÌng con xin taÌ£ Æ¡n ChuÌa mãi muôn ngaÌ€n đời.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng

