Linh mục Ron Rolheiser, OMI
Má»™t và i trưá»ng phái tâm lý há»c thá»i nay cảnh báo chúng ta vỠ“bóng tối†cá»§a mình. Váºy bóng tối cá»§a chúng ta là gì?
Vá» cÆ¡ bản là thế nà y: Chúng ta có trong mình những sinh lá»±c mãnh liệt đến ná»—i không thể lúc nà o cÅ©ng đương đầu được vá»›i chúng, nên chúng ta xá» lý chúng bằng cách chối bá» và đè nén để khá»i phải đối diện vá»›i chúng. Có thể nói ẩn dụ là chúng ta chôn chúng trong thá»a đất bà máºt cá»§a linh hồn, nÆ¡i chúng tránh xa tâm trà có ý thức cá»§a chúng ta.
Nhưng có má»™t vấn Ä‘á». Những gì chúng ta chôn giấu không nằm yên mãi được. Dù cho những sinh lá»±c nà y không nằm trong vòng ý thức cá»§a chúng ta, nhưng chúng vẫn tiếp tục tác động đến cảm giác, suy nghÄ© và hà nh động cá»§a chúng ta bằm đủ má»i cách vô thức. Những sinh lá»±c sâu sắc và bẩm tÃnh cá»§a chúng ta sẽ luôn phát tiết ra, dù là ý thức hay vô thức. Carl Jung, má»™t trong những nhà tiên phong vá» lÄ©nh vá»±c nà y, nói rằng chúng ta phải thể hiện má»™t cách vô thức những hà nh động mà chúng ta không kiểm soát được cách ý thức.
Có lẽ hình ảnh đơn giản nà y sẽ giúp dá»… hiểu hÆ¡n. Thá» tưởng tượng mình sống trong má»™t căn nhà có tầng hầm, má»™t tầng hầm mà bạn chẳng bao giá» xuống đó, và cứ má»—i khi cần vứt Ä‘i thứ gì là bạn chỉ việc mở cá»a và ném chúng xuống hầm. Trong má»™t thá»i gian, cách nà y có hiệu quả, những thứ chúng ta không muốn thấy giỠđã khuất mắt, nhưng rồi đống rác bắt đầu lên men và mùi cá»§a chúng lên qua lá»— thông hÆ¡i, là m ô nhiá»…m không khi nhà bạn. Äống rác đó đã không là m phiá»n bạn trong má»™t thá»i gian, nhưng rồi chúng lại là m ô nhiá»…m môi trưá»ng cá»§a bạn.
Äây là má»™t hình ảnh dá»… hiểu, dù cho nó chỉ phản ánh má»™t chiá»u, chỉ nói đến những thứ tiêu cá»±c chúng ta ném và o hầm. Và má»™t chuyện đáng chú ý nữa, là chúng ta cÅ©ng ném và o đó những gì trong chúng ta khiến chúng ta e sợ sẽ phát tiết. Chúng ta sợ sá»± cao cả cá»§a mình, và chúng ta cÅ©ng che Ä‘áºy phần nà o sá»± cao cả đó. Bóng tối cá»§a chúng ta không chỉ cấu thà nh từ những thứ tiêu cá»±c, nhưng còn cả những sá»± cao cả nhất trong chúng ta mà chúng ta sợ mình không xá» lý nổi. Xét táºn cùng, cả sinh lá»±c tÃch cá»±c và tiêu cá»±c trong chúng ta Ä‘á»u khiến chúng e sợ không kham nổi, và cả hai Ä‘á»u phát xuất từ má»™t nguồn, là hình ảnh Thiên Chúa ghi trong chúng ta.
Äiá»u căn bản nhất trong đức tin Kitô cá»§a chúng ta, là chúng ta được tạo thà nh theo hình ảnh Thiên Chúa. Tuy nhiên, không thể hiểu nó theo kiểu đơn giản hóa, như kiểu má»™t biểu tượng đẹp đẽ được đóng dấu và o linh hồn chúng ta. Äúng hÆ¡n, chúng ta nên nghÄ© vá» nó như má»™t sinh lá»±c thần thiêng, má»™t tình yêu vô táºn và má»™t tinh thần vô hạn, đấu tranh không ngừng vá»›i những giá»›i hạn trong sá»± hữu hạn cá»§a chúng ta. Chẳng có gì ngạc nhiên khi chúng ta phải đấu tranh vá»›i những sinh lá»±c, cảm giác, áp lá»±c, và xung lá»±c quá lá»›n, quá vô táºn đến ná»—i khiến chúng ta cảm thấy e ngại.
Nghịch lý thay, cà ng nhạy cảm, vá» mặt luân lý hay tôn giáo, thì chúng ta lại cà ng thấy e ngại những sinh lá»±c nà y. Tại sao lại thế? Bởi có hai ná»—i sợ thưá»ng tác động lên những linh hồn nhạy cảm. Thứ nhất là ná»—i sợ cá»§a vị ká»·. Không dá»… gì nắm bắt được sá»± cao cả, và những linh hồn nhạy cảm biết thế. Những ngưá»i hoang dại và thâm hiểm cÅ©ng rút lấy sinh lá»±c từ ngá»n lá»a thiêng, nhưng há» không biết nhạy cảm và cuối cùng há» gây tổn thương cho mình và cho ngưá»i khác. Còn những linh hồn nhạy cảm thì trầm tư và dè dặt hÆ¡n. Há» sợ trở nên hoà n toà n quy ká»·, vị ká»·. Nhưng sá»± dè dặt đó không phải lúc nà o cÅ©ng Ãch lợi cho há». Quá nhạy cảm trong việc xá» lý những sinh lá»±c trong con ngưá»i mình, đôi khi há» lại loại trừ cả Thiên Chúa khá»i con ngưá»i há».
Lý do thứ hai khiến những ngưá»i nhạy cảm chôn chặt sá»± cao cả cá»§a mình là bởi há» gắn bó hÆ¡n vá»›i má»™t ná»—i sợ nguyên sÆ¡ trong chúng ta. Má»™t ná»—i sợ được diá»…n tả trong thần thoại Hy Lạp vá» Prometheus, nghÄ©a là chúng ta sợ sinh lá»±c trong mình có thể là má»™t sá»± đối đầu vá»›i Thiên Chúa, muốn trá»™m ngá»n lá»a cá»§a Thiên Chúa. Những ngưá»i nhạy cảm lo sợ mình tá»± đại, sợ mình quá táºp trung và o cái tôi.
CÅ©ng như những phần tiêu cá»±c mà chúng ta chôn dấu, cả sá»± cao cả cá»§a chúng ta khi bị nhét xuống hầm cÅ©ng bắt đầu lên men, biến thà nh má»™t mùi độc hại và lan lên những ống thông hÆ¡i cá»§a ý thức chúng ta. Những mùi độc hại nà y mang lấy hình thù cá»§a giáºn dữ, ghen tỵ, cay đắng, và phán xét lạnh lùng. Phần lá»›n những cÆ¡n giáºn không mục Ä‘Ãch cá»§a chúng ta cứ muốn trút lên đầu ai đó hay cái gì đó, chÃnh là cái bóng cá»§a sá»± cao cả bị đè nén và chôn chặt.
Và chúng ta phải là m gì vá»›i chuyện nà y? James Hillman nói rằng, ‘Má»™t triệu chứng sẽ Ä‘au đớn nhất khi nó chẳng biết chá»— cá»§a mình ở đâu.’ Chúng ta cần thêm những linh hướng có thể chẩn Ä‘oán cho chúng ta Ä‘iá»u nà y. Các linh đạo cá»§a chúng ta quá ngây thÆ¡ trong việc chẩn Ä‘oán vá» sá»± kiêu ngạo và cái tôi. Chúng ta cần thêm những linh hướng có thể nháºn ra chúng ta đã chôn chặt bao nhiêu phần cao cả cá»§a mình, nháºn ra ná»—i sợ sá»± viên mãn đã khiến chúng ta cố gắng gạt Thiên Chúa ra khá»i Ä‘á»i mình như thế nà o.
J.B. Thái Hòa chuyển dịch
Phanxicovn

