Cháu nhá» cần chiếc xe đạp Ä‘iện để tiện di chuyển, Ãt là trong việc Ä‘i há»c. Vốn dÄ© “lắm chuyện†nên bỉ nhân bèn giá»›i thiệu chị đến vá»›i cá»a tiệm mà bỉ nhâ đã hÆ¡n má»™t lần mua ở đó.
Sáng nay, trong vai ngưá»i cần mua xe, chị tìm đến cá»a hiệu. Sau má»™t lát tìm hiểu và chá»n lá»±a, chị ưng ý chiếc xe 5 triệu cho cháu nhá». Và sau khi trao đổi cÅ©ng như nói vỠ“sá»± quen biết†cá»§a ngưá»i đã mua, chá»§ tiệm bá»›t hẳn cho 1 triệu đồng. Chuyện mua bán tưởng chừng đã dừng và kết thúc ở đó nhưng không, thấy chiếc xe treo trên tưá»ng có vẻ ưng ý hÆ¡n nên chị bèn há»i giá. Ngưá»i bán trông dáng vẻ tiá»u tụy bên ngoà i cá»§a chị và lắc đầu nguây nguẩy ra vẻ không nói giá vì sợ chị … không đủ tiá»n.
Giữa buổi trưa nóng bức, chị “vui vẻ†nhắn tin cho biết cách hà nh xá» cá»§a chá»§ tiệm và nhất là cách coi thưá»ng cá»§a chá»§ khi nghÄ© chị không đủ tiá»n để mua chiếc xe kia. Chị cÅ©ng chả vừa, chị nói vá»›i chá»§ rằng nhà nghèo, má»›i bán đồng nát được chút Ãt, chiá»u vá» gom tà nữa cho đủ để mua xe cho thằng bé. Trong khi đó, chị gá»i tấm hình chị má»›i rút và i ngà n để lo công việc.
Chuyện rằng chị tuy nghèo nhưng đủ khả năng để mua chiếc xe treo trên tưá»ng đó để bị chá»§ coi thưá»ng đến thế. Tháºt ra, chị đủ khả năng mua xe máy cho bé nhưng vì bé chưa đủ tuổi cÅ©ng như sợ bất trắc xảy ra cho cháu nên chá»n giải pháp mua xe đạp cho an toà n để rồi khi Ä‘i mua xe đạp được chá»§ đón tiếp bằng Ä‘iệu bá»™ khinh khỉnh như là ngưá»i không đủ tiá»n.
Trong cÆ¡n buồn cưá»i, chị gá»i và thông báo rằng chiá»u nay chị sẽ đội nón lá, mặc áo rách đến để “táºn hưởng†được sá»± đánh giá cái vẻ bá» ngoà i cá»§a chá»§ tiệm. Äánh giá bá» ngoà i không chỉ dừng lại ở chá»— ngưá»i bán xe đạp nhưng ngà y nay nó là căn bệnh cá»§a xã há»™i khi ngưá»i ta chỉ đánh giá bá» ngoà i, dán nhãn cho cái nhìn vá» bá»c bên ngoà i mà thôi.
Câu chuyện mua xe đạp cá»§a chị là m tôi chợt nhá»› đến mẫu chuyện đã Ä‘á»c đâu đó : Chuyện là và o năm 1884, ông bà Leland Stanford đã thức trắng nhiá»u đêm bên giưá»ng bệnh cá»§a con trai bị bệnh thương hà n. Và chÃnh và o buổi sáng mà đứa con trai thở hắt hÆ¡i cuối cùng, vì quá mệt má»i ông bà đã thiếp Ä‘i. Khi ngưá»i ta đánh thức há» thì đã quá muá»™n. Leland Stanford lặng lẽ quay lại nói vá»›i vợ: “Từ nay tất cả trẻ em California sẽ là con cái cá»§a chúng ta.â€
Ngay trong năm, ông bà Stanford đã tá»›i thăm các trưá»ng đại há»c Mỹ có tên tuổi như Cornell, Yale, Harvard và há»c viện công nghệ Massachusetts để thảo luáºn việc hiến tặng đất để mở rá»™ng các trưá»ng nà y. Tuy nhiên, sau cuá»™c thảo luáºn vá»›i chá»§ tịch đại há»c Harvard, ngà i Eliot, ông bà Stanford đã quyết định tá»± xây dá»±ng má»™t trưá»ng đại há»c má»›i: Äại há»c Stanford. Sau đây là má»™t giai thoại vá» việc ông bà đến trưá»ng Harvard. Má»™t cặp vợ chồng bước và o văn phòng chá»§ tịch trưá»ng đại há»c Harvard.
Ngưá»i phụ nữ mặc chiếc váy vải bông kẻ carô đã bạc mà u, ngưá»i chồng khoác lên ngưá»i má»™t bá»™ đồ vét vải bông thô nhưng đã cÅ© xÆ¡ xác. Thoáng nhìn qua bá»™ cánh tầm thưá»ng cá»§a hai vợ chồng nhà ná», cô thư ký ngồi trước cá»a văn phòng ông chá»§ tịch hiểu ngay rằng cặp vợ chồng quê mùa nà y hẳn lạc đưá»ng, há» chẳng có việc gì dÃnh dáng đến trưá»ng Harvard trứ danh. Cô thư ký cau mà y khi nghe ngưá»i đà n ông nói: “Chúng tôi muốn xin gặp ông chá»§ tịch.†“Ông ta báºn cả ngà yâ€, cô thư ký đáp. “Không sao, chúng tôi sẽ chá»â€, ngưá»i vợ trả lá»i.
Suốt mấy tiếng đồng hồ tiếp theo, ông chá»§ tịch ra vẻ mặt lạnh lùng cá»§a má»™t nhân váºt quan trá»ng, chá»§ tịch lÆ¡ đãng nghe ngưá»i phụ nữ nói: “Chúng tôi có má»™t đứa con trai từng theo há»c má»™t năm tại trưá»ng Harvard cá»§a ngà i. Cháu yêu trưá»ng lắm và cảm thấy sung sướng vì đã được há»c ở đây. Nhưng chẳng may con tôi đã chết trong má»™t tai nạn. Tôi và chồng tôi muốn xin ngà i để chúng tôi là m má»™t cái gì đó ká»· niệm cháu ngay trong khuôn viên trưá»ng…†Ông chá»§ tịch vá»™i ngắt lá»i ngưá»i phụ nữ: “Chúng tôi không thể dá»±ng tượng cho tất cả những ngưá»i đã từng há»c ở Harvard và đã chết. Nếu chúng tôi có là m thì chá»— đó phải là nghÄ©a địa.†“Ồ không!â€, ngưá»i phụ nữ vá»™i nói: “Chúng tôi không nói tá»›i việc dá»±ng tượng. Vợ chồng tôi muốn tặng cho trưá»ng Harvard má»™t tòa nhà .†Vị chá»§ tịch ná» nhìn chằm chằm và o bá»™ đồ kẻ carô bạc mà u cá»§a ngưá»i phụ nữ và buá»™t miệng: “Má»™t tòa nhà ! Thế bà có biết má»™t tòa nhà trị giá bao nhiêu không? Chúng tôi phải bá» ra bảy mươi triệu rưỡi đô-la má»›i dá»±ng lên ngôi trưá»ng nà y đấy!†Ngưá»i phụ nữ vá»›i dáng vẻ nghèo nà n im lặng trong giây lát, rồi quay sang nhìn chồng: “Äể xây dá»±ng má»™t trưá»ng đại há»c chỉ cần bấy nhiêu thôi sao? Thế tại sao chúng ta không tá»± xây lấy má»™t cái nhỉ?†Ngưá»i chồng gáºt đầu.
Sau cuá»™c nói chuyện trên, cặp vợ chồng ná» tìm tá»›i vùng Palo Alto (bang California), nÆ¡i há» bá» tiá»n xây dá»±ng nên má»™t ngôi trưá»ng đại há»c má»›i mang tên hỠ– trưá»ng đại há»c tổng hợp Stanford. Ngưá»i vợ mặc chiếc váy carô bạc mà u cùng ngưá»i chồng khoác bá»™ vải bông thô đã cÅ© xÆ¡ xác không ai khác chÃnh là ông bà Jane và Leland Stanford, má»™t trong 4 gia đình già u nhất nước Mỹ thế ká»· 19.
Äại há»c Stanford được thà nh láºp bởi Leland Stanford, trùm tư bản vỠđưá»ng xe lá»a và Thống đốc California, và vợ ông, Jane Stanford. Trưá»ng được đặt theo tên ngưá»i con duy nhất cá»§a hai vợ chồng, Leland Stanford, Jr., anh chết do bệnh thương hà n khi còn trẻ.
Câu chuyện mua xe đạp cÅ©ng như câu chuyện mà ngưá»i ta hà nh xá» vá»›i ông bà Leland Stanford ngà y nay không phải là chuyện hiếm nhất là ngà y hôm nay khi xã há»™i ngưá»i ta Ä‘a phần chỉ đánh giá bá» ngoà i. Chuyện dá»±a và o bá» ngoà i mà đánh giá bỉ nhân đây cÅ©ng đã nhiá»u lần nếm và tháºt thÃch khi ngưá»i đối diện nhìn mình vá»›i kiểu cách khinh thưá»ng. Kể cho nhau nghe những câu chuyện như thế nà y để nhắc nhở nhau vá» giá trị cá»§a má»™t con ngưá»i trước mắt chúng ta. Trước mặt Chúa, má»—i ngưá»i là má»™t nhân vị, ai cÅ©ng như ai và xin nhá»› chá»› coi thưá»ng.
Và , bỉ nhân lại nhá»› đến câu chuyện : Có má»™t Ä‘an viện phụ Công giáo tìm đến má»™t vị tu sÄ© Ấn Giáo tại chân núi Himalaya. Vá»›i tất cả ưu tư phiá»n muá»™n, vị Ä‘an viện phụ trình bà y vá» tình trạng bi đát cá»§a tu viện do ông Ä‘iá»u khiển. Trước kia, tu viện nà y là má»™t trong những trung tâm Công giáo thu hút không biết bao nhiêu khách hà nh hương. Nhà nguyện lúc nà o cÅ©ng vang lên tiếng ca hát cá»§a các tu sÄ© và giáo dân đến từ khắp nÆ¡i. Các căn phòng lúc nà o cÅ©ng có ngưá»i ở… Nay tu viện gần như trở thà nh má»™t ngôi chùa trống vắng. Là n sóng những ngưá»i trẻ tìm đến tu viện hầu như tắt lịm. Nhà nguyện vắng kẻ ra ngưá»i và o. Má»™t số nhá» tu sÄ© còn lại sống trong uể oải buông thả… Vị viện phụ muốn há»i nhà tu sÄ© Ấn Giáo: đâu là nguyên nhân đã đưa đến tình trạng nà y? Phải chăng vì má»™t tá»™i lá»—i tà y đình nà o đó mà bà n tay Chúa đã đè nặng trên cá»™ng Ä‘oà n?
Sau khi nghe đức viện phụ kể lể, vị tu sÄ© Ấn Giáo má»›i ôn tồn nói: “Cái tá»™i đã và đang xảy ra trong cá»™ng Ä‘oà n: đó là tá»™i vô tình”. Vị tu sÄ© Ấn Giáo má»›i giải thÃch như sau: “Ãấng Cứu Thế đã cải trang thà nh má»™t ngưá»i giữa chư vị, nhưng chư vị đã vô tình không nháºn ra Ngà i”. Nháºn được lá»i giải thÃch cá»§a vị tu sÄ© Ấn Giáo, đức viện phụ má»›i hối hả trở vá» tu viện, trong lòng ông không khá»i miên man đặt câu há»i: “Ai là ngưá»i được Ãấng Cứu Thế Ä‘ang mượn hình dáng để trở lại vá»›i loà i ngưá»i?”. Cả tu viện chỉ có tất cả không đầy mưá»i ngưá»i. Ãấng Cứu Thế không thể là chÃnh ông, vì ông tá»± biết mình là má»™t con ngưá»i tá»™i lá»—i yếu hèn. Nhưng ông cÅ©ng biết rõ các tu sÄ© khác trong tu viện: có ngưá»i nà o toà n vẹn để Ãấng Cứu Thế mượn lấy hình dáng? Thế nhưng, ông vẫn tin theo lá»i cá»§a vị tu sÄ© Ấn Giáo để xác quyết rằng Ãấng Cứu Thế Ä‘ang cải trang thà nh má»™t ngưá»i nà o đó trong cá»™ng Ä‘oà n…
Vá»›i niá»m xác tÃn ấy, ông quy tu tất cả các tu sÄ© lại và loan báo cho má»i ngưá»i biết rằng Ãấng Cứu Thế Ä‘ang cải trang thà nh má»™t ngưá»i trong nhà . Ãôi mắt cá»§a má»—i ngưá»i mở to ra và ai cÅ©ng bắt đầu dò xét từng ngưá»i trong nhà . Chỉ có Ä‘iá»u chắc chắn là : bởi vì Ãấng Cứu Thế đã cải trang, cho nên, không ai có thể nháºn ra Ngà i được. Thà nh ra má»—i ngưá»i trong nhà đá»u có thể là Ãấng Cứu Thế…
Từ đó, ai ai cÅ©ng đối xá» vá»›i nhau như đối xá» vá»›i chÃnh Ãấng Cứu Thế. Không mấy chốc, bầu khà yêu thương, huynh đệ, sức sống và niá»m vui đã trở lại vá»›i tu viện. Sá»± thánh thiện ấy không mấy chốc được đồn thổi Ä‘i khắp nÆ¡i. Các tÃn hữu từ khắp nÆ¡i trở lại tu viện để tÄ©nh tâm và cầu nguyện. Nhiá»u ngưởi trẻ cÅ©ng đến gõ cá»a Nhà Dòng… Thiên Chúa đã, Ä‘ang và sẽ ẩn hiện trong những mảnh Ä‘á»i Ä‘au khổ, những con ngưá»i bị bá» rÆ¡i, bị đẩy ra ngoà i lá» xã há»™i và Giáo Há»™i nữa. Trân quý, đón tiếp, phục vụ, chân thà nh vá»›i những ngưá»i bé má»n đó như thế nà o lại là câu trả lá»i cá»§a má»—i ngưá»i chúng ta. Hãy nhá»› : đừng vá»™i đánh giá vẻ bên ngoà i. Coi chừng bị há»› !
Huệ Minh
