07 /11   Thứ Năm đầu tháng tuần 31 TN.
Rm 14:7-12;Â Lc 15, 1-10)
THIÊN CHÚA NHẪN NẠI
         Từ ngà n xưa Thiên Chúa đã yêu thương con ngưá»i, dẫu con ngưá»i có tá»™i lá»—i, phản bá»™i và bất trung, nhưng há» biết ăn năn sám hối thì Thiên Chúa vẫn “yêu thương hỠđến cùng†(Ga 13,1), vì Thiên Chúa đến không phải để kêu gá»i ngưá»i công chÃnh nhưng là để kêu gá»i ngưá»i tá»™i lá»—i biết sám hối ăn năn.
         Vá»›i hai dụ ngôn: Con chiên lạc và ngưá»i đà n bà có đồng xu bị mất trong Tin mừng Luca, Thiên Chúa đã tá» lá»™ lòng thương xót vô biên cá»§a Ngà i cho con ngưá»i, dẫu con ngưá»i có lạc xa đà n, hư mất trong tá»™i lá»—i, hay Ä‘i hoang. Lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa được cụ thể hóa bằng việc yêu thương kẻ có tá»™i, Ngà i cứu sống há» bằng má»i giá.
         Vai chÃnh là ngưá»i chăn chiên và ngưá»i phụ nữ. Những ngưá»i chăn chiên thá»i Chúa Giêsu thưá»ng bị khinh miệt, vì há» là những ngưá»i nghèo nà n, Ãt há»c, bị nghi ngá» gian láºn, và vì phải luôn sống vá»›i đà n chiên ngoà i đồng, nên há» không thể giữ luáºt ngà y Hưu lá»… cÅ©ng như không thể tham dá»± các giá» kinh trong Há»™i đưá»ng. Còn các phụ nữ là những công nhân hạng hai, theo tâm thức cá»§a Việt Nam ngà y xưa: “Nhất nam viết hữu, tháºp nữ viết vô”, nhưng hỠđược Chúa Giêsu dùng là m hình ảnh để so sánh vá»›i chÃnh Thiên Chúa.
         Giá trị cá»§a những váºt bị mất: má»™t con chiên không có giá trị là bao so vá»›i đà n chiên; má»™t đồng bạc cÅ©ng thế so vá»›i số còn lại; nhưng đối vá»›i ngưá»i chăn chiên và ngưá»i phụ nữ trong dụ ngôn, con chiên và đồng bạc có giá trị đặc biệt. Má»—i ngưá»i chúng ta cÅ©ng thế, dù là những kẻ vô danh, má»™t con số trong bảng thống kê nhưng lại có giá trị đặc biệt trước mặt Thiên Chúa.
         Công khó Ä‘i tìm: không quản khó nhá»c, không sợ nguy hiểm, ngưá»i chăn chiên đã lặn lá»™i Ä‘i tìm con chiên lạc; ngưá»i phụ nữ cÅ©ng thế, đã thắp đèn quét dá»n cho đến khi tìm được đồng bạc đã mất. Thiên Chúa cÅ©ng đối xá» vá»›i các tá»™i nhân như thế.
         Niá»m vui tìm được những váºt đã mất: trên trá»i sẽ vui mừng và các thiên thần Chúa sẽ nhảy mừng, tượng trưng cho chÃnh Thiên Chúa: Thiên Chúa vui mừng khi má»™t tá»™i nhân ăn năn hối cải.
         Con chiên Ä‘i lạc hay đồng bạc bị đánh mất, chúng không di chuyển mà chỉ ở má»™t chá»— để có hy vá»ng được tìm thấy. Ngưá»i chăn chiên không quản ngại nguy hiểm để Ä‘i tìm con chiên lạc, chứ không phải con chiên Ä‘i tìm ông; ngưá»i phụ nữ không tiếc công sức Ä‘i tìm đồng bạc bị mất, chứ không phải đồng bạc Ä‘i tìm bà .
         Lâu nay chúng ta cứ nghÄ© rằng chúng ta Ä‘i tìm Chúa, nhưng tháºt ra Chúa Ä‘i tìm chúng ta thì phải lẽ hÆ¡n. CÅ©ng đúng thôi, vì đã bị lạc hay đánh mất thì biết đưá»ng đâu mà vá»! Chúa tìm chúng ta qua những biến cố xảy ra trong cuá»™c Ä‘á»i, chỉ cần chúng ta Ä‘á»c được ý muốn cá»§a Chúa trong những sá»± kiện ấy, thì chúng ta sẽ thấy rõ rà ng Chúa luôn Ä‘i bước trước để đưa chúng ta vá» nẻo chÃnh đưá»ng ngay, nếu không chắc nhiá»u ngưá»i trong chúng ta sẽ tá»± phong mình là “công chÃnh†mất!
         Ta dá»… dà ng nháºn thấy lòng cá»§a Chúa: má»™t con chiên dù không có giá trị là bao so vá»›i cả đà n chiên, nhưng ngưá»i chăn chiên cÅ©ng cất công tìm kiếm; cÅ©ng thế, má»™t đồng bạc chẳng đáng là gì nhưng ngưá»i phụ nữ đã vất vả kiếm tìm. Cho nên, khi kể dụ ngôn, Chúa Giêsu không có ý nói vá» tải sản váºt chất nhưng nói vá» các tá»™i nhân được Ngà i tìm kiếm và đưa vá». Äối vá»›i Chúa, má»—i má»™t con ngưá»i -dù tá»™i lá»—i – Ä‘á»u có giá trị.
         Sứ mệnh cá»§a Chúa Giêsu đến trần gian là để tìm kiếm những tâm hồn đã hư mất vì tá»™i lá»—i. Ngà i không quản ngại Ä‘i khắp nÆ¡i rao giảng Tin Mừng và má»i gá»i ngưá»i ta sám hối. Ngà i len lá»i và o má»i ngóc nghách cá»§a cuá»™c sống, giao du tiếp đón má»i hạng ngưá»i.
         Tháºt váºy, Chúa Giêsu kể những dụ ngôn nà y trong má»™t hoà n cảnh đặc biệt. Các luáºt sÄ© và biệt phái lấy là m vấp phạm khi thấy Ngà i giao du vá»›i những kẻ mà há» gá»i là tá»™i nhân.
         Trong xã há»™i Do Thái, có má»™t hà ng rà o ngăn cách giữa những ngưá»i được xem là đạo đức và những ngưá»i bị coi là tá»™i lá»—i. Các luáºt sÄ© và biệt phái – những ngưá»i tá»± nháºn mình là đạo đức – hết sức khó chịu khi thấy Chúa Giêsu là m bạn vá»›i những ngưá»i tá»™i lá»—i.
         Tuy nhiên, đối vá»›i Chúa Giêsu, hạng ngưá»i tá»™i lá»—i má»›i là đối tượng khiến Chúa phải cất công kiếm tìm: “Con Ngưá»i đến để tìm kiếm và cứu chữa những gì đã mấtâ€.
         Con chiên lạc, đồng bạc mất là hình ảnh cá»§a má»—i ngưá»i chúng ta, vì má»—i ngưá»i chúng ta trước mặt Chúa Ä‘á»u là tá»™i nhân. Chỉ những ai – như biệt phái và luáºt sÄ© kiêu ngạo – tá»± nháºn mình là công chÃnh má»›i tá»± loại mình ra khá»i tình thương và ơn cứu độ cá»§a Chúa.
         Nếu trong Ä‘á»i sống thưá»ng ngà y, ngưá»i chăn chiên không thể ngồi yên khi thấy mất má»™t con chiên bị lạc và ngưá»i đà n bà không thể dá»ng dưng khi thấy thiếu má»™t đồng bạc, thì Thiên Chúa lại cà ng không thể ở yên khi có má»™t ngưá»i con sa và o tá»™i lá»—i và có nguy cÆ¡ hư mất Ä‘á»i Ä‘á»i. Như váºy Con ngưá»i trở thà nh đối tượng thương xót vô cùng cá»§a Thiên Chúa.
         Dù tá»™i lá»—i cá»§a con ngưá»i có “đỠnhư son, Thiên Chúa cÅ©ng sẽ giặt trắng như tuyết, có thấm tá»±a vải Ä‘iá»u cÅ©ng hóa trắng như bông†(Is 1,18). Tin tưởng và o lòng thưá»ng xót cá»§a Thiên Chúa, chúng ta hãy nép mình trong trái tim đầy yêu thương tha thứ cá»§a Chúa và quyết tâm trở vá» vá»›i Ngà i để “Giữa triá»u thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì má»™t ngưá»i tá»™i lá»—i ăn năn sám hốiâ€. (Lc 15,10)
Huệ Minh

