Dấu Chân
Có má»™t ngưá»i ngá»§ mÆ¡ thấy mình Ä‘i trên đưá»ng Ä‘á»i, khi vui mừng thì thấy hai dấu chân, nhưng khi sầu khổ thì anh ta chỉ thấy má»™t dấu chân. Anh ta không hiểu và có ý trách Chúa nên anh ta há»i: “Chúa Æ¡i! Khi con vui mừng, thà nh công và phấn khởi thì con thấy có hai dấu chân trên đưá»ng Ä‘á»i, nhưng khi con sầu khổ, cô đơn hoặc thất bại thì con chỉ thấy má»™t dấu chân. Tại sao váºy? Chúa có thương con không? Có phải Chúa bá» mặc con?â€.
Chúa ôn tồn: “Con yêu dấu! Cha không bao giá» bá» con, Cha vẫn yêu con từ ngà n xưa và trước sau như má»™t. Khi con vui, con thấy hai dấu chân là con và Cha cùng song hà nh. Còn khi con sầu khổ, con chỉ thấy má»™t dấu chân, đó là dấu chân cá»§a Cha. Lúc đó Cha cõng con nên con không thấy hai dấu chânâ€.
Từ đó, niá»m tin nhân lên, anh ta luôn cố gắng. Tháºt váºy, vì Chúa Giêsu đã xác định: “Không có Thầy thì các con không là m được gìâ€. Thánh Têrêxa Avila nói: “Tin mình được Chúa thương thì không là kiêu ngạo, nhưng tưởng mình được Chúa thương thì là kiêu ngạoâ€. ChÃnh thánh Phaolô đã khuyên: “Dù thất vá»ng cÅ©ng đừng bao giá» tuyệt vá»ngâ€. Và thánh Augustinô đã có kinh nghiệm: “Ngà i có đó khi ta tưởng mình đơn côi, Ngà i nghe ta khi chẳng ai đáp lại, Ngà i thương ta khi tất cả hững há»â€.


