Má»—i năm tôi Ä‘á»u viết má»™t bà i vá» tá»± tá» và cố gắng nêu báºt ba Ä‘iá»u.
Trước hết, tá»± tá» là má»™t căn bệnh, không phải là chuyện cố ý chá»n lá»±a. Chắc chắn trong hầu hết trưá»ng hợp, ngưá»i tá»± tá» không chết theo ý muốn cá»§a mình. Tá»± tá» là chết do bệnh, không phải là chuyện ai đó mong muốn.
Thứ hai, những ngưá»i còn sống không nên tốn thì giá» và sức lá»±c và o các câu há»i: “Có thể tôi đã gây ra chuyện gì đó chăng?†“Tôi có chá»— nà o không đúng chăng?†“Giá mà tôi đáp lại và mở lòng ra khi có cÆ¡ há»™i! †Vá» mặt cảm xúc, tá»± tá» giống như các căn bệnh ung thư, Ä‘au tim, hay đột quỵ, tất cả săn sóc và mở lòng cá»§a má»i ngưá»i nhiá»u lúc cÅ©ng không thể cứu há» khá»i cái chết. Tá»± tá» cÅ©ng giống như váºy.
Cuối cùng, chúng ta không nên tốn thì giá» lo lắng vá» phần hồn cho há». Tình yêu, sá»± chữa là nh, lòng thấu hiểu, và bao dung cá»§a Thiên Chúa sẽ đến táºn nÆ¡i mà chúng ta không thể nà o đến được. Thiên Chúa có thể Ä‘i xuống há»a ngục và tá»a bình an ở đó. HÆ¡n thế, như chúng ta biết, hầu hết những ngưá»i tá»± tá» Ä‘á»u rất nhạy cảm, há» quá dá»… bị tổn thương, quá dá»… bị thương tÃch khi bị chạm và o. Cái chạm và o cá»§a Thiên Chúa dịu dà ng hÆ¡n cái chạm và o cá»§a chúng ta rất nhiá»u.
Vá»›i những gì đã viết, năm nay, tôi muốn chia sẻ cảm nháºn và suy tư cá»§a má»™t phụ nữ có chồng tá»± tá» năm ngoái. Ngưá»i chết có thể bây giá» Ä‘ang bình an trong vòng tay Thiên Chúa, nhưng vá»›i những ngưá»i còn sống, dù thá»i gian đã trôi qua, tâm hồn há» vẫn chưa được bình an sau cái chết như thế nà y.
Tôi xin dẫn ra đây lá»i cá»§a chị:
Cách đây khoảng má»™t năm, chồng tôi lìa bá» tôi và con gái. Không có má»™t dấu hiệu nà o báo trước cho chúng tôi biết, là anh sẽ ra Ä‘i và bá» chúng tôi lại tá»± lo liệu lấy. Äúng, hình như anh rất căng thẳng và buồn khổ, nhưng lúc nà o anh cÅ©ng cố nói anh không sao. Má»™t ngà y ná», sau khi tan sở, anh không vá» nhà . Hôm sau ngưá»i ta tìm thấy xác anh. Anh đã tá»± kết liá»…u Ä‘á»i mình.
Mặc dầu tôi được gia đình và bạn bè bảo bá»c yêu thương, nhưng trước thá»±c tế nà y, tôi phải đối diện má»™t mình. Ná»—i Ä‘au nà y quá sức, má»™t ná»—i Ä‘au không ai có thể chia sẻ được. Má»™t ná»—i cô đơn không thể tin được. Má»™t gánh nặng u tối đè lên cuá»™c sống, má»™t gánh nặng là m nghẹt thở và há»§y hoại. Tôi dưá»ng như Ä‘ang sống ở hai cảnh, cảnh địa ngục. Tôi liên tục cầu nguyện xin Chúa giúp sức. Giúp, giúp, giúp. Tôi cần được giúp đỡ. Chồng tôi đã quá bạc bẽo vá»›i tôi. Các con gái cá»§a tôi mồ côi cha. Lá»i nói không thể chuyển hết được ná»—i đớn Ä‘au, tuyệt vá»ng, Ä‘au khổ tôi cảm nháºn lúc đó. Tôi bị tổn thương nghiêm trá»ng. Tôi giáºn sôi sùng sục. Tôi bị bao phá»§ trong má»™t không gian u tối nghiệt ngã. Cuá»™c sống cá»§a tôi bị há»§y hoại, quả tim tôi cÆ¡ hồ tan vỡ, tâm hồn tôi cần được giúp đỡ khá»§ng khiếp. Xin giúp tôi. Tôi cần được giúp. Tôi cầu xin Thiên Chúa phù trợ cho tôi.
Má»™t ngưá»i bạn gởi cho tôi tấm thiệp chia buồn “Hãy nghỉ ngÆ¡i trong Thiên Chúa.†Tôi chẳng còn hy vá»ng để là m được. Tôi cầu xin và cầu xin. Nhưng không có má»™t hÆ¡i thở bình an nà o đến vá»›i tôi khi tôi khóc lóc suốt đêm để cầu xin trợ giúp. Có, bạn bè có mang thức ăn, dá»n dẹp sân vưá»n, cố gắng ở bên tôi. Nhưng không ngưá»i bạn nà o có khả năng chia sẻ ná»—i Ä‘au, cảnh há»a ngục cá»§a tôi cả. Tôi cố gắng nghỉ ngÆ¡i trong Chúa, nhưng ná»—i cô đơn nà y quá sức đối vá»›i tôi.
Tôi quay lưng lại vá»›i Chúa, ná»—i Ä‘au anh ấy bá» lại cho tôi quá lá»›n. Tôi ngừng Ä‘i nhà thá». Ngừng cầu nguyện. Ngừng săn sóc. Tôi chỉ để ý đến ma túy, rượu và là m tình theo hứng. Mặc kệ. Tôi đã bị gãy đổ, tổn thương và chẳng còn tháºt sá»± quan tâm đến Ä‘iá»u gì khác nữa. Tôi vẫn ở hai cảnh, cảnh địa ngục, tôi cóc cần.
Tôi bắt đầu cảm thấy khá hÆ¡n. Dù tiá»m thức vẫn còn tuyệt vá»ng, tôi đã quỳ xuống cầu xin Thiên Chúa á»§i an. Giúp, giúp, giúp. Lá»i cầu nguyện nà y, lá»i cầu nguyện đơn sÆ¡, lá»i cầu nguyện trong tuyệt vá»ng nà y tá»± nó đã len lá»i và o cuá»™c sống cá»§a tôi. Những lần như váºy tôi cảm nháºn như tôi sẽ phá tan được hết ná»—i tuyệt vá»ng cá»§a mình.
Dù không thưá»ng xuyên, tôi cÅ©ng đã là m như thế suốt năm đầu tiên. Nhưng và o ngà y giá»— đầu cá»§a anh, tôi như sống lại từng giây phút Ä‘au khổ, sống lại vá»›i ná»—i sợ hãi khi nhìn xác anh, vá»›i ná»—i Ä‘au đớn không thể nà o chịu được khi tôi an á»§i con gái Ä‘ang than khóc mà lòng mình thì Ä‘ang tuyệt vá»ng an á»§i chÃnh mình. Tôi và o nhà thá» khi lá»… canh thức cá» hà nh, lòng tôi Ä‘au đớn tá»™t cùng. Tôi sống lại vá»›i ná»—i căm há»n, giáºn dữ, tá»™i lá»—i, bá» bê, bóng tối và tuyệt vá»ng. Ná»—i giáºn dữ cá»§a tôi dần dần chuyển thà nh ná»—i buồn. Má»™t ná»—i buồn vô cùng sâu thẳm. Ná»—i buồn đó tiếp tục vắt kiệt tâm can, linh hồn, cuá»™c sống tôi.
Chồng tôi không phải được sinh ra để tá»± há»§y mình như váºy. Anh được sinh ra theo hình ảnh cá»§a Chúa, trở thà nh con ngưá»i như Chúa muốn. Nhưng anh lại tá»± kết liá»…u Ä‘á»i mình. Tháºt quá sai trái và lệch lạc. Tôi không thể nà o chấp nháºn Ä‘iá»u đó.
Vị linh mục cá»§a tôi nói rằng, đôi khi Thiên Chúa dẫn chúng ta đến vá»›i những gì chúng ta sợ hãi nhất, để chúng ta thấy rằng chúng ta không còn gì để sợ nữa cả. Äúng là tôi chẳng còn sợ chết. Khi nhìn xác anh, rõ rà ng tôi thấy tinh thần cá»§a anh không còn ở đó nữa. Không nghi ngá» gì nữa, tôi biết bây giá» anh đã được bình an. Tôi chỉ không biết là m cách nà o để tôi cÅ©ng sẽ có được bình an, Ãt nhất ở cõi thế nà y. Tôi thưá»ng xuyên cảm thấy mình bất lá»±c, tổn thương và đau buồn.
Tôi òa khóc khi tôi thở sâu và cố gắng tin tưởng. Hãy hướng dẫn con và bảo vệ con, Chúa ôi.
J.B. Thái Hòa dịchÂ
Phanxicovn

