Năm 1985, tôi theo má»™t khóa há»™i thảo cá»§a các anh chị em khắp nÆ¡i trên thế giá»›i tụ há»p vá».
Tôi là m thư ký cho má»™t nhóm nhá», trong nhóm tôi có má»™t nữ tu ở Thế Giá»›i Thứ Ba, cô y hệt mẹ Têrêxa. Cô mặc áo dòng cổ truyá»n, có má»™t Ä‘á»i sống cầu nguyện sâu Ä‘áºm, Ä‘i lá»… má»—i ngà y và không ai nghi ngá» vỠđức hạnh cá»§a cô.
Cô không xa lạ gì vá»›i các giáo huấn vá» xã há»™i cá»§a giáo há»™i, khi chia sẻ vá» cuá»™c sống cá»§a mình, cô nói cá»™ng Ä‘oà n cá»§a cô và cô quyết định sống táºn căn tình tương trợ vá»›i ngưá»i nghèo.
Từ đó, há» bá» các tiện nghi mà hồi trước há» rất thÃch. Bây giá» cô sống trong tu viện, các nữ tu ngá»§ trên nệm rÆ¡m, chỉ có hai bá»™ áo thay đổi, má»™t bá»™ để là m việc và má»™t bá»™ Ä‘i lá»… ngà y chúa nháºt, ăn chay thưá»ng xuyên, tránh xa hoa phung phà và là m việc cho ngưá»i nghèo toà n thá»i gian.
Nhưng cô chưa chia sẻ xong.
Cuá»™c há»™i thảo tổ chức ở má»™t trung tâm tÄ©nh tâm Brugges ở Bỉ, tiện nghi phòng ốc không hẳn như ở lâu đà i. Nhưng không ai than phiá»n là chúng tôi sang trá»ng, dù chúng tôi Ä‘ang há»p vá» cái nghèo khó ở Thế Giá»›i Thứ Ba.
Ngà y thứ năm buổi há»™i thảo, lúc ăn trưa, ngưá»i tổ chức buổi há»™i thảo, bà Christiane Brusselmanns, đứng dáºy loan báo để thưởng cho công trình là m việc khó nhá»c mấy hôm nay, chúng tôi xứng đáng được nghỉ. Vì thế, má»i ngưá»i được tá»± do chiá»u nay.
Mong muốn cá»§a chúng tôi chiá»u hôm đó là xem thà nh phố Brugges, Ä‘i dạo, Ä‘i phố, uống nước giải khát và sẽ há»p nhau lúc 7 giá» tối để ăn uống. Chung chung ai cÅ©ng phấn khởi.
Nhưng không phải tất cả má»i ngưá»i, ngà y hôm sau chúng tôi khám phá má»™t chuyện kỳ thú.
Má»™t số ngưá»i tham dá»± than phiá»n, cho rằng chúng tôi đã sai khi nói vá» ngưá»i nghèo mà phung phà thì giá» và tiá»n bạc như váºy.
Buổi há»™i thảo chấm dứt bằng má»™t Thánh Lá»… và má»i ngưá»i được má»i gá»i để chia sẻ cảm nháºn ân sá»§ng sâu xa nà o nháºn được trong buổi há»™i thảo nà y. Rất nhiá»u ngưá»i nói, đặc biệt là những ngưá»i ở nước già u, há» chia sẻ hỠđược Æ¡n Ãch khi gặp và trao đổi vá»›i các anh chị em các nước ở Thế Giá»›i Thứ Ba. Gần chấm dứt, cô nữ tu trẻ lên chia sẻ:
“Những ngà y vừa qua tôi được ân huệ, tôi được trở lại trên má»™t con đưá»ng mà tôi không bao giá» mÆ¡ nghÄ© là tôi cần trở lại. Äầu tiên là loan báo Ä‘i chÆ¡i tá»± do. Thứ nhì là nhói lên trong lòng tôi, má»™t cái gì tê cứng và giáºn dữ.
Tôi tiếp tục suy nghÄ© – “Tháºt sỉ nhục cho ngưá»i nghèo! Mất thì giá» và tiá»n bạc. Chúng tôi đến đây vá»›i tiá»n bạc và thì giá» cá»§a ngưá»i nghèo, váºy mà chúng tôi là m gì vá»›i thì giá» và tiá»n bạc đó? Chúng tôi Ä‘i dạo trên sân thượng, uống rượu, ăn ngon!†Tôi chỉ Ä‘i theo vì tôi muốn ở lại vá»›i nhóm, nhưng tôi quá khốn khổ chiá»u hôm đó.
Chúng tôi Ä‘i dạo và nhìn các cá»a hiệu sang trá»ng, sau đó tôi được má»i Ä‘i uống nước trên má»™t quán cà -phê ở sân thượng. Tôi quá khốn khổ, tôi không thể từ chối – đó là lần đầu tiên tôi uống thứ rượu bổ. Tâm trạng bá»±c tức lên đến cá»±c độ khi tôi đến tiệm ăn buổi tối. Tôi và o tiệm, thấy tách đĩa bằng bạc, khăn bà n bằng vải lanh sang trá»ng, tôi muốn nôn và không muốn ngồi ăn. Tôi Ä‘i ra ngoà i, ngồi trên xe buýt chá» má»i ngưá»i ăn xong.
Tôi ngồi rất lâu. Bao nhiêu tư tưởng Ä‘i qua trong đầu tôi, và tôi đặt câu há»i: “Trong bữa ăn đó, Chúa Giêsu có uống và vui thÃch không?â€
Và tôi nháºn ra má»™t sá»± tháºt khá»§ng khiếp, Chúa sẽ vui ở đó! Tôi nháºn ra có má»™t cái gì sai nÆ¡i tôi. Lòng tôi đã lạnh tanh. Tôi như ngưá»i anh cả cá»§a ngưá»i em hoang đà ng, là m đúng má»i chuyện nhưng lòng không vui.â€
Má»™t câu chuyện mặc khải rõ nhất. Má»™t nữ tu sống tháºt sá»± theo Chúa Giêsu. Cầu nguyện, ăn chay, là m việc thiện, sống đạo đức, quan tâm đến công chÃnh. Như thế Ä‘á»i sống thiêng liêng cá»§a cô thiếu cái gì? Äâu là chưa đủ? Và chÃnh cô cho câu trả lá»i: “Tôi như ngưá»i anh cả cá»§a ngưá»i em hoang đà ng.â€
Như Chúa Giêsu nói, trói chặt mình và o việc ăn chay thì cÅ©ng như trói chặt quả tim mình và o cay đắng. Quả tim ngá»t ngà o là điá»u kiện không thương thảo trong Ä‘á»i sống thiêng liêng.
Tại sao? Vì, nói má»™t cách khác, như ngưá»i anh cả cá»§a ngưá»i em hoang đà ng, chúng ta rÆ¡i và o cạm bẫy mà T.S. Eliot mô tả: “Cám dá»— cuối cùng, đó là phản bá»™i lá»›n nhất, là m đúng cho má»™t lý do sai.â€
Chúng ta không những chỉ cần sá»± tháºt đúng, chúng ta cần cả năng lượng đúng.
Ronald Rolheiser, 1998-05-04
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

