Trong số các lá»… nhá»› Äức Maria, ngoà i lá»… Äức Mẹ Lá»™ Äức và lá»… Äức Bà Camêlô, còn có lá»… Äức Mẹ Mân Côi, do Äức Giáo Hoà ng Gregorio XIII thà nh láºp năm 1573. Nhưng để biết nguồn gốc cá»§a lá»… nà y trước hết phải tìm hiểu lịch sá» Kinh Mân Côi â€Rosarioâ€. Từ Rosario phát xuất từ chữ Latinh â€Rosarium†có nghÄ©a là vưá»n hồng, khóm hồng, trà ng hoa hồng, hoặc chuá»—i hoa hồng, và cÅ©ng còn gá»i là Kinh Mân Côi.
Sở dÄ© gá»i là â€chuá»—i hoa hồng†hay â€trà ng hoa hồng†là vì nó bao gồm nhiá»u hạt. Má»—i má»™t hạt là má»™t kinh KÃnh Mừng. Khi Ä‘á»c nó giống như má»™t đóa hồng tÃn hữu dâng kÃnh Mẹ Thiên Chúa. Rồi nó cÅ©ng được gá»i là Kinh Mân Côi, vì Mân là tên cá»§a má»™t loại ngá»c, Côi là má»™t thứ ngá»c tốt, ngá»c quà lạ. Kinh Mân Côi là “Kinh Ngá»câ€, là â€chuá»—i ngá»c Mân và ngá»c quà lạâ€. Má»—i má»™t kinh KÃnh Mừng dâng lên Äức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Äấng đầy Æ¡n phước, Äấng Vô Nhiá»…m Nguyên Tá»™i, là ngá»c Mân, ngá»c đẹp quà lạ tÃn hữu dâng lên Äức Trinh Nữ Maria.
Từ thế ká»· XIII trở Ä‘i Trà ng hạt chuổi hạt, hay Kinh Mân Côi mang ý nghÄ©a má»™t vòng hoa hồng thiêng liêng dâng lên để ca tụng Mẹ Thiên Chúa và xin Mẹ bầu cá» cho trước ngai tòa Thiên Chúa Tối Cao, Äấng đã tuyển chá»n và chuẩn bị cho Mẹ là m Mẹ Äấng Cứu Thế.
Các Ä‘an sÄ© Certosino và các tu sÄ© dòng Äa Minh đã có công phổ biến Kinh Mân Côi trong Giáo Há»™i. Äể phổ biến thói quen đạo đức đơn sÆ¡ bình dân nà y các Ä‘an sÄ© Certosino thưá»ng kể lại hai thị kiến. Má»™t câu chuyện đã được biết tá»›i ngay hồi thế ká»· XIII. Chuyện kể rằng má»™t ngà y kia có má»™t Ä‘an sÄ© Certosino phải du hà nh. Tá»›i má»™t cánh rừng, vị tu sÄ© dừng ngá»±a lại để Ä‘á»c 50 kinh kÃnh Äức Mẹ như Ä‘an sÄ© có thói quen là m má»—i ngà y. Äang khi Ä‘an sÄ© ấy sốt sắng lần hạt kÃnh Äức Mẹ, thì có má»™t tên cướp từ trong rừng nhà o ra cướp lấy ngá»±a và má»i thứ, rồi toan tÃnh giết vị Ä‘an sÄ©. Nhưng anh ta bá»—ng trông thấy má»™t Bà rất xinh đẹp cầm trên tay má»™t sợi dây dùng để là m chuá»—i hạt. Và o má»—i kinh KÃnh Mừng vị Ä‘an sÄ© Ä‘á»c, thì Bà hái lấy trên môi vị Ä‘an sÄ© má»™t đóa hoa hồng và gắn và o sợi dây. Sau khi trà ng chuá»—i đủ 50 hoa hồng, Bà đội vòng hoa hồng lên đầu rồi biến mất. Tên cướp tá»›i gần vị Ä‘an sÄ© và há»i ngưá»i Äà n Bà đó là ai. Vị Ä‘an sÄ© kể lại cho anh ta biết là mình Ä‘ang Ä‘á»c kinh kÃnh Äức Mẹ và bảo đảm vá»›i anh là đã không trông thấy ai cả. Tên cướp liá»n hiểu rằng Bà đep ấy chỉ có thể là chÃnh Äức Trinh Nữ Maria. Anh ta liá»n trả lại cho vị Ä‘an sÄ© má»i sá»± đã lấy và bá» Ä‘i.
Câu chuyện thứ hai là thị kiến mà má»™t Ä‘an sÄ© Certosino khác là thầy Adolfo thà nh Essen đã nháºn được và o năm 1492. Trong khi lần hạt kÃnh Äức Mẹ, thầy Adolfo trông thấy Äức Trinh Nữ được triá»u thần thiên quốc vây quanh và hát Kinh Mân Côi vá»›i các câu kết mà táºp sinh Domenico Helian, cÅ©ng gá»i là Domonico ngưá»i Phổ, năm 1409 đã thêm và o má»—i lá»i chà o cá»§a sứ thần Garbiel sau tên Giêsu. Trong thị kiến thầy Adolfo trông thấy khi hát tá»›i tên Maria, thì toà n triá»u thần thiên quốc Ä‘á»u cúi đầu, nhưng tá»›i tên Giêsu, thì má»i ngưá»i qùy gối. Sau cùng là kết thúc việc hát Halleluia thêm và o câu kết. Kể từ đó Ä‘an sÄ© Adolfo thà nh Essen cÅ©ng thêm Halleluia sau chữ Amen cá»§a má»—i suy tư kết thúc.
Trong tá»± sắc â€Consueverunt romani Pontifices†công bố ngà y 17 tháng ChÃn năm 1569, Äức Giáo Hoà ng Pio V định nghÄ©a Kinh Mân Côi như sau: â€Chuá»—i Mân Côi hay sách thánh vịnh cá»§a Äức Trinh Nữ Maria rất diá»…m phúc là má»™t kiểu cầu nguyện rất đạo đức và là lá»i cầu dâng lên Thiên Chúa, má»™t kiểu dá»… dà ng trong tầm tay cá»§a tất cả má»i ngưá»i, bao gồm việc ca ngợi chÃnh Äức Trinh Nữ rất diá»…m phúc bằng cách láºp lại lá»i chà o cá»§a sứ thần 50 lần, giống như 50 thánh vịnh cá»§a vua ÄavÃt, trước má»—i chục có lá»i kinh Láºy Cha cá»§a Chúa, vá»›i các suy niệm xác định minh giải toà n cuá»™c Ä‘á»i cá»§a Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng taâ€.
Äịnh nghÄ©a trên đây cá»§a Äức Giáo Hoà ng Pio V tóm tắt nòng cốt và hình thể chÃnh cá»§a Kinh Mân Côi. Tà i liệu nói trên cá»§a Äức Pio V là má»™t chặng ghi dấu và là điểm quy chiếu trên con đưá»ng lịch sá» dà i và phức tạp cá»§a lòng sùng kÃnh nà y và nó là môt chặng ná»n tảng. Tháºt ra, lịch sá» Kinh Mân Côi đã không nảy sinh vá»›i tá»± sắc nà y, nhưng tìm thấy nÆ¡i đó má»™t loại thánh hiến chÃnh thức từ phÃa giáo quyá»n, và trong đó có xác định các hình thái tá»±u trung giống các hình thái Kinh Mân Côi chúng ta Ä‘á»c ngà y nay.
Thế Kinh Mân Côi đã nảy sinh như thế nà o?
Hầu như trong má»i tôn giáo tÃn hữu Ä‘á»u có thói quen dùng chuá»—i hạt để cầu nguyện. Ấn giáo có chuá»—i Japa mala, Pháºt giáo có chuá»—i Mala. Mala trong tiếng Phạn có nghÄ©a là vòng hoa. Còn Japa là đá»c hay hát hoặc láºp lại má»™t mantra hay tên hoặc các tên cá»§a má»™t vị thần. Có loại Mala gồm 16, 27, 54 hoặc 108 hạt. Pháºt giáo Tây Tạng dùng loại 108 hạt. CÅ©ng có loại 21 hay 28 hạt tÃn hữu dùng để phá»§ phục sát đất. Hồi giáo có chuá»—i Tasbeeh hay Tespih, Misbaha, Sebha hay Subha tùy theo thổ ngữ A ráºp thuá»™c các quốc gia khác nhau. Nó gồm loại 99 hạt cá»™ng vá»›i 1 hạt, hay loại 33 cá»™ng vá»›i má»™t hạt. Loại giản lược gồm 34 hạt. TÃn hữu Ä‘á»c nó bằng cách xướng lên 99 tên gá»i đẹp cá»§a Allah để chỉ nhá»› tá»›i Thiên Chúa và không nghÄ© tá»›i những gì không phải là Thiên Chúa. TÃn hữu chÃnh thống có chuá»—i Comvoschini. Và tÃn hữu công giáo có trà ng hạt Mân Côi.
Kiểu láºp Ä‘i láºp lại má»™t lá»i kinh nà y có nguồn gốc đông phương. Có thuyết cho rằng các đạo binh Tháºp Tá»± quân tiếp xúc vá»›i ngưá»i Hồi đã du nháºp chuá»—i hạt cạu há» rồi thÃch ứng lá»i kinh Kitô. Nhưng cÅ©ng có giả thuyết cho rằng thói quen lần hạt đã có từ thá»i các vị ẩn tu trong sa mạc thuá»™c các thế ká»· thứ III thứ IV, tức trước thá»i các Tháºp tá»± quân rất lâu. Các vị ẩn tu dùng các hòn sá»i nhá» trÆ¡n tru, hay các hạt, hoặc bất cứ váºt dụng nà o gá»n nhẹ để đếm kinh. Rồi tÃn hữu dùng dây thắt nút lại, và từ từ Ä‘i tá»›i giai Ä‘oạn dùng các hạt bằng gá»—, hay bằng các chất liệu khác nhau như thấy ngà y nay.
Ngưá»i ta đã tìm thấy các trà ng hạt, rất gống như trà ng hạt ngà y nay, thuá»™c thánh nữ Gertrude viện mẫu tu viện Biển Äức Nivelles, qua Ä‘á»i năm 664. Sá»± kiện nà y chứng minh cho thấy thói quen láºp lại lá»i sứ thần Gabriel chà o Äức Trinh Nữ Maria đã có từ thế ká»· thứ VII hay trước đó nữa.
Tuy nhiên cÅ©ng có thể nói rằng nguồn gốc thói quen lần hạt phát xuất từ Ailen trong môi trưá»ng cá»§a các Ä‘an viện, nÆ¡i các tu sÄ© kiếm tìm sá»± hiệp thông vá»›i Thiên Chúa qua Ä‘á»i cầu nguyện vá»›i việc Ä‘á»c 150 thánh vịnh cá»§a vua ÄavÃt, tức toà n sách Thánh Vịnh cá»§a Thánh Kinh Cá»±u Ước. Nhưng chung quanh các Ä‘an viện cÅ©ng có các nhóm giáo dân ngà y cà ng ước ao lá»i cầu nguyện chiêm niệm liên tục. Nhưng và o các thế ká»· xa xưa ấy Ãt có giáo dân biết Ä‘á»c biết viết, và việc há»c thuá»™c lòng 150 thánh vịnh bằng tiếng Latinh cÅ©ng là điá»u rất khó. Vì thế để giúp các giáo dân nà y thá»a mãn ước vá»ng cá»§a há», cần phải tìm ra hình thức nà o thÃch hợp vá»›i các nhu cầu, mức độ văn hóa và tiết nhịp cuá»™c sống cá»§a há». Và o khoảng năm 850 má»™t Ä‘an sÄ© Ailen gợi ý là cho các giáo dân nà y Ä‘á»c 150 kinh Láºy Cha thay cho 150 Thánh Vịnh, cÅ©ng chia thà nh ba phần, má»—i phần 50 kinh, tương đương vá»›i ba lần Ä‘á»c kinh Thần Vụ trong ngà y cá»§a các Ä‘an sÄ©.
Thói quen nà y lan sang các nước Âu châu khác. Ãt lâu sau đó hà ng giáo sÄ© và giáo dân trong các vùng khác cá»§a Âu châu, chẳng hạn như trong vùng sông Rhein Flamand, bắt đầu thay thế kinh Lạy Cha bằng lá»i sứ thần Gabriel chà o Äức Trinh Nữ Maria â€Ave Mariaâ€, là phần đầu cá»§a kinh KÃnh Mừng hiện nay. Nhưng để cho lá»i cầu nguyện duy trì được tÃnh cách chiêm niệm cá»§a nó và tránh cho việc Ä‘á»c kinh trở thà nh máy móc, 150 kinh gá»i là thánh vịnh Lạy Cha Pater Noster hay thánh vịnh cá»§a Äức Maria tùy theo công thức sá» dụng, ngưá»i ta giảm xuống còn 50 kinh. Äó là hình thức cá»§a Trà ng hạt Mân Côi ngà y nay.
Có thể nói rằng việc Ä‘á»c Kinh Mân Côi đã phát triển giữa các thế ká»· XII và XVI. Và o đầu thế ká»· XII đã được phổ biến bên Tây Phương thói quen Ä‘á»c kinh KÃnh Mừng, hay đúng hÆ¡n lá»i sứ thần Gabriel chà o Äức Trinh Nữ trong ngà y truyá»n tin, tức phần đầu cá»§a Kinh KÃnh Mừng. DÄ© nhiên, lá»i sứ thần Gabriel chà o Äức Maria đã được các tÃn hữu kitô biết từ lâu trước đó, vì nó đã được ghi lại trong các Phúc Âm và cho tá»›i thế ká»· thứ VII đã được dùng như Ä‘iệp khúc hát trong lúc dâng lá»… váºt trong Thánh Lá»… Chúa Nháºt thứ IV Mùa Vá»ng, là Chúa Nháºt nêu báºt vai trò cá»§a Mẹ Maria.
Nhưng ở đây trong Kinh Mân Côi ngưá»i ta muốn nháºn ra sá»± má»›i mẻ cá»§a việc sùng má»™ láºp lại lá»i kinh KÃnh Mừng, giống như đã có vá»›i Kinh Láºy Cha được láºp lại 150 lần. Lá»i Kinh KÃnh Mừng chỉ có câu chà o cá»§a sứ thần Gabriel và lá»i chúc tụng cá»§a bà Elidabét. Tên Chúa Giêsu và từ Amen đã chỉ được thêm và o khoảng cuối thế ká»· XV, khi câu â€Thánh Maria Äức Mẹ Chúa Trá»i cầu cho chúng con là kẻ có tá»™i khi nay và trong giá» lâm tá». Amen†trở thà nh thói quen phổ biến năm 1483.
Linh Tiến Khải

