Có má»™t cha chánh xứ ná» rất lưá»i giảng. Má»™t ngà y kia trong Thánh Lá»…, sau khi Ä‘á»c Phúc Âm xong cha bắt đầu bà i giảng cá»§a mình bằng câu há»i:
– Ông bà anh chị em có nhá»› bà i giảng tuần trước cá»§a tôi không?
Giáo dân thà nh tháºt trả lá»i: “Thưa không!”
Nghe váºy ngà i liá»n đáp lại: “Nếu không nhá»› thì tôi giảng là m gì”, và trong bụng ngà i mừng thầm vì đã thoát được bà i giảng tuần nà y.
Qua Thánh Lá»… tuần sau, trước khi giảng cha lại há»i giáo dân: “Ông bà anh chị em có nhá»› bà i giảng cá»§a tôi cách đây 2 tuần không?”
Giáo dân nghÄ© bụng nếu trả lá»i không thì cha lại không giảng nên má»i ngưá»i cùngđồng thanh đáp: “Thưa có.”
Vị linh mục lại nói: “Äã nhá»› rồi thì tôi không cần phải giảng nữa!”
Äến tuần thứ 3, đến bà i giảng cha lại há»i giáo dân: “Ông bà anh chị em có nhá»› bà i giảng cá»§a tôi cách đây 3 tuần không?”
Giáo dân suy nghÄ© thấy rằng trả lá»i “có” cha xứ cÅ©ng không giảng, trảlá»i “không” ngà i cÅ©ng không giảng, váºy thì là m sao bây giá»? Há»liá»n nghÄ© ra má»™t cách hay: Má»™t bên thưa “có”, má»™t bên thưa “không”.
Cha xứ liá»n nói: “Váºy ai quên thì hãy há»i những ngưá»i còn nhá»› giảng lại cho mà nghe!”
Giáo dân: !!!

