Má»™t nhà quà phái kia rất sùng kÃnh Äức Mẹ, đã thiết láºp trong biệt trang cá»§a ông má»™t ngôi nhà nguyện nhá», đặt má»™t ảnh Äức Mẹ tháºt đẹp. Ông hay đến đó cầu nguyện, cả ban đêm cÅ©ng thưá»ng cắt ngang giấc ngá»§ đến đó dâng Mẹ những niá»m kÃnh tôn chân thà nh sốt sắng.
Bạn ông là má»™t ngưá»i nhân đức. Nhưng đêm nà o cÅ©ng thấy chồng mình và o lúc bốn bá» im lặng má»›i ra Ä‘i, và trở vá» sau má»™t thá»i khắc khá dà i, bà đem lòng ghen tuông ngá» vá»±c. Và mối ngá» vá»±c cá»§a bà cà ng ngà y cà ng nặng ná» sầu đắng. Má»™t hôm, để nhổ cái gai từng đâm và o hà nh hạ bà đó, bà đánh bạo há»i chồng xem ông có yêu ai khác nữa không, nhà quà phái mỉm cưá»i trả lá»i:
– Có, tôi có yêu má»™t nữ nhân đáng yêu tuyệt thế. Tôi đã trao tặng bà cả tấm lòng tôi, và nếu không yêu mến bà nữa, thì tôi chỉ còn có chết.
Ông muốn nói vá» Äức Mẹ Äồng Trinh và tình yêu thiết tha ông dâng kÃnh Mẹ. Nhưng từ lâu vẫn và o ngá» ra vá»±c, muốn biết cho đến kẽ tóc chân tÆ¡, bà lại há»i:
– Thế có phải đêm đêm ông đến vá»›i ngưá»i ấy đó không?
Ông trả lá»i quyết đáp, vì có ngỠđâu những lá»i đó sẽ gây ra má»™t háºu quả khốc liệt: ngưá»i đà n bà đa nghi kia đã quyết định má»™t tai biến. Äêm sau, ông lại theo thưá»ng lệ bá» phòng ra Ä‘i. Bà bèn lấy dao cắt đứt há»ng chết tức thì. Sau khi là m xong việc sùng kÃnh đã quen, nhà quà phái trở vá» phòng. Lên giưá»ng nằm, ông thấy giưá»ng ướt đẫm. Gá»i vợ thì không thấy trả lá»i. Ông lay bà cÅ©ng chẳng động. Thắp đèn lên, ông má»›i thấy giưá»ng đầy máu và vợ ông đã đứt há»ng chết xõng xượt. Äịnh tâm lại, ông hiểu ra tất cả cá»› sá»±. Biết là m sao đây? Ông bèn trở ra, khóa chặt cá»a phòng, đến nhà nguyện sấp mình xuống dưới chân tượng Äức Mẹ, khóc lóc thảm thiết mà thưa Mẹ rằng:
– Lạy Mẹ, Mẹ đã thấy ná»—i khổ cá»§a con chưa? Mẹ không an á»§i con thì con biết đến kêu cá»a nà o bây giá»? Giá con không đến đây tôn kÃnh Mẹ, có phải bạn con không chết mất linh hồn không? Lạy Mẹ, chỉ có Mẹ má»›i chữa được tai biến ghê gá»›m nà y, xin Mẹ chữa cho con Ä‘i!
Tháºt má»™t lá»i cầu xin tin tưởng bao giá» cÅ©ng được Mẹ tình thương ban cho ứng nghiệm từng nét! Nhà quà phái vừa cầu nguyện xong, thì má»™t ngưá»i đầy tá»› đến má»i ông vá» vì bạn ông Ä‘ang gá»i. Chưa tin hẳn mình được hạnh phúc Äức Mẹ nghe lá»i, ông bảo:
– Cứ trở vá» xem kỹ xem có phải đúng bà gá»i ta không đã!
Ngưá»i đầy tở trở vá». Sau má»™t lát lại đến thưa:
– Má»i ông vá» mau. Bà đang đợi ông.
Ông trở vá», mở cá»a và thấy bạn đã sống lại, đến quì dưới chân ông, khóc xin tha thứ. Bà kêu lên:
– Ông Æ¡i! Äức Mẹ vừa cứu tôi thoát khá»i há»a ngục.
Thế là cả hai cùng chan hòa khóc lóc vì vui mừng, dắt nhau ra nhà nguyện tạ Æ¡n Äức Mẹ.
Hôm sau, nhà quà phái thiết tiệc má»i bà con đến chung mừng: bạn ông kể lại phép lạ, và cho má»i ngưá»i xem má»™t vết sẹo má»›i lạ trên cổ. Ai cÅ©ng cảm thấy tình yêu mến Äức Mẹ Äồng Trinh tăng lên gấp bá»™i trước sá»± lạ lùng hiếm có ấy.
(TrÃch Sách “Vinh Quang Äức Mẹ” (I, trg 156) cá»§a Thánh Anphongsô Liguori, CSsr)

